Hanna
11-09-2014, 16:28
Đọc báo biết tin anh Ba Ếch lên miệt Tây Bắc. Thấy dân t́nh
nghèo quá, anh Ba kêu gọi bà con ở đây “hiến kế”, giúp nhà nước xóa đói
giảm nghèo.
Thưa anh Ba, nói ra sợ nghe không lọt tại. Chớ tôi thấy khi mà anh
c̣n đeo cái ṿng kim cô trên trán, Khổng Minh tái sanh cũng bó tay thôi.
Kế sách mấy mươi năm nay đâu phải là không có. Vấn đề là cái ṿng kim
cô nó bóp làm mấy anh nhức đầu, thực thi kế sách nào cũng trật ch́a,
trớt quớt hết. Vinashin tới Vinaline, cú đấm to cú đấm nhỏ, cú nào cũng
đánh trực diện vào mặt người dân đổ máu, đổ mủ. Rồi khai với phá. Mỏ
than, mỏ dầu, mỏ vàng, tiền rừng bạc biển… mấy chục năm nay đảng của anh
“khai”. Khai sạch. Phá sạch. Khai một phá mười. Thiệt hại do cái “phá”,
nói thiệt, đến cháu con 18 đời cũng chưa hàn gắn lại nguyên trạng t́nh
h́nh đất nước khi mới lọt vào tay mấy anh. C̣n lợi nhuận, tính ra tiền
chia đều cho dân th́ chắc người nào cũng là tỉ phú. Nếu đưa vào xây
dựng, với số tiền này, hệ thống xa lộ của nước ḿnh phải ngon lành hơn
thằng Mỹ; hệ thống xe lửa phải ngon lành hơn ba cái lẻ tẻ TGV của tụi
Tây. Vậy mà có thấy cái ǵ đâu ? Người dân tay trắng, lại c̣n mang nợ
lút đâu cho mấy “cú đấm” của mấy anh.
Mấy trăm cây số đường xa lộ (mà anh La Thăng le lói hiện nay), mới
khai trương mà đă nứt, lún. Là nợ phải không ? Giá cả một cây số, mấy
anh đọn lên thành gấp năm, bảy lần giá cả một cây số xa lộ ở nước Mỹ,
nước Tây. Th́ cũng người dân trả (chớ ai ?). Nghe nói, mấy anh đang rao
bán cho đám tài phiệt nước ngoài mấy trăm cây số đường xa lộ này. Thật
t́nh, trong bụng tôi thấy đường xa lộ làm kiểu gian dối, xe chưa chạy mà
đă nứt, lún, cũng muốn bán đi cho khuất mắt. Nhưng mà, nếu bán rồi th́
dân ḿnh có tiếp tục trả nợ nữa hay không ? Dĩ nhiên khi bán đi, cái đó
là của người ta. Lệ phí giao thông chủ đầu tư sẽ thu. Vậy họ sẽ thu là
bao nhiêu ? Trong bao nhiêu năm ? Dân ḿnh đă nghèo, liệu có gánh nỗi
hay không? Đáng lẽ ba cái thứ (lẻ tẻ) này, ở các xứ dẩy chết họ cho miễn
phí hết. Tôi thấy vụ này rắc rối lắm nghe anh Ba. Kư tên cho phép làm
vụ này tôi thấy là tổn thọ nghe anh.
C̣n cái vụ kêu gọi dân “hiến kế”, tôi thấy không nghiêm chỉnh chút
nào. Công chuyện “kinh bang tế thế” là chuyện của mấy anh. Thấy làm
không được, có tự trọng, th́ ḿnh xin rút, để người khác có khả năng hơn
họ làm.
Dầu vậy, biết là mấy anh không có “văn hóa từ chức”, nên tôi cũng
“hiến” vài kế sách. Hiến ở đây không phải là hiến cho anh, (v́ anh có
cho tôi cục kẹo nào để mút ngọt miệng đâu ?), mà là để cho người dân bớt
khổ.
Theo tôi, người dân sẽ thoát nghèo khổ khi mọi người đều có công ăn
việc làm. Vấn đề đơn giản, là làm thế nào để người dân có công ăn việc
làm, chớ không phải là chuyện người dân nghèo đói.
Tức là làm thế nào để tạo công ăn việc làm ?
Khổ một cái, nền kinh tế niền kim cô của mấy anh là nhà nước chủ đạo.
Đúng “chủ đạo là chảo đ. Nền kinh tế này chỉ có khả năng hút sinh khí,
tài nguyên của quốc gia chứ không có khả năng tạo công ăn việc làm cho
người dân. Kinh tế như vậy không phải là đ. hay sao ? V́ vậy ngôn từ ở
đây là phải tránh từ “kinh tế”, v́ vừa sợ phàm tục, vừa sợ phạm húy.
Tôi gọi lệch đi là “làm công đức”.
Hôm trước tôi có khuyên mấy đứa em của tôi nên làm công đức. Nội dung
ra sao ghi lại đây như để “hiến kế” cho anh Ba. Tôi thấy h́nh như thằng
rể của anh công đức nó cũng lớn lắm. Có điều, v́ nó “dựa” vào anh ba
nên cái công đức này bị đặt thành vấn đề. Nghĩ cũng hơi uổng.
***************
Nói về công đức.
Tụi em tôi, giống như ba má tôi, có ḷng từ thiện rất là quảng đại,
hay làm phước. Rằm, mồng một nào tụi nó cũng đi chùa. Kỳ về VN vừa rồi
tôi cũng được tụi nó dẫn đi chùa, đi thăm một số tu viện. Chắc ngại ông
anh ở nước ngoài đi « chùa lớn » đă quen, nên nó dẫn đi coi cái nào cũng
đẹp đẽ, lộng lẫy, nguy nga (và dĩ nhiên tráng lệ). Mà thật, chùa và tu
viện ở Sài G̣n, cái nào cũng đồ sộ, đông đúc phật tử… Mấy cái chùa bên
Pháp, bên Đức, những tu viện cỡ Làng Mai… bây giờ so ra không thấm thía
ǵ với bên đó.
Nghĩ cũng vui, tụi em tôi có « giao thiệp rộng ». Chùa nào, tu viện
nào tụi nó cũng quen (mà quen cỡ « lớn »). Tới đâu tụi nó cũng được thầy
trụ tŕ tiếp đón niềm nở. Thầy nào gặp tụi nó cũng vui cười hỉ hả, nói
năng thân mật như người nhà. Dĩ nhiên, lần nào cũng vậy, tụi nó để dưới
lư hương (chứ không bỏ vào thùng công quả) một phong b́ (dày cui).
Hôm đi thăm cái tu viện ǵ đó (trong rừng cao su) ở Long Thành, tụi
nó cũng làm y như vậy. Thấy tôi ái ngại nh́n, tụi nó phân trần : nhằm
nḥ ǵ tụi em anh ơi ! em có bà bạn (đại gia) cho là cho bạc tỉ… tụi em
cúng ở đây không bằng tiền lẻ của bả. Cái tu viện này là do bả « góp vốn
» xây nên. Bả c̣n cất cái nhà (to đùng) ở kế bên để tiện việc tu thiền.
Chút chạy xe ra em chỉ nhà bả.
Tôi hỏi vui : vậy tụi em chưa phải « đại gia » hả ? Tụi nó phá lên cười.
Thấy không khí cởi mở tôi nói tiếp : Mà anh thấy cái cách tạo công
đức của đại gia (như thế này) là không có hiệu nghiệm đâu tụi em.
Thử nh́n phong cách, cảnh trí trong, ngoài… tất cả đều nhuốm sân si
phải không ? Đức Phật thành chánh quả dưới gốc cây (bồ đề) chứ đâu có
giác ngộ trong khung cảnh (như hoàng cung) như vầy ? Đức Phật xa lánh
cái xa hoa c̣n ở đây ngược lại, đem xa hoa vào chùa, vào tu viện. Đức
Phật đi tu là t́m phương cách giải thoát chúng sinh ra bể khổ phải không
?. Xă hội bây giờ, mấy em không thấy hay sao, đó là một « bể khổ mênh
mông ». Tu thế này tâm làm sao tĩnh được ? Tu thế này là một cách « trốn
đời » chớ không phải là « giúp đời ».
Mấy em biết không, theo anh, làm công đức rất là dễ. Tụi em không
biết chớ tụi em đă tạo được công đức vạn triệu lần hơn mấy ông thầy này !
Khi tụi em tạo được công ăn việc làm cho một người là tụi em đă tạo
được công đức (rất lớn). Mục đích của Phật là ǵ nếu không phải là làm
cho chúng sanh bớt khổ ? Khi tụi em tạo công ăn việc làm cho một người
là đă làm cho gia đ́nh người đó thoát khỏi cảnh khổ (cùng cực). Tụi em
đă làm đúng theo lời Phật dạy. Mấy ông thầy kia đă làm được điều ǵ cho
chúng sanh bớt khổ ? Tụng kinh có xoa dịu nỗi khổ đau của chúng sinh
trong xă hội hay không ?
Theo anh « cái nghèo » là nguyên nhân chính của mọi đau khổ trong xă
hội. C̣n sự bất công tạo nên sân hận, là nguyên nhân của mọi cuộc bạo
loạn. Sân hận càng sâu cuộc bạo loạn càng lớn.
Theo anh, tạo công đức nhỏ là làm thế nào để cá nhân ḿnh và gia đ́nh
ḿnh không phải là gánh nặng của xă hội, tức tạo cho ḿnh có công ăn
việc làm. Công đức trung b́nh là làm thế nào để những người chung quanh
ḿnh cũng có một công ăn việc làm. Công đức hải hà là tạo đem lại niềm
hạnh phúc cho mọi người trong quốc gia, xă hội.
Vậy tụi em nên hănh diện, v́ tụi em đă và đang là những tín đồ trung
thành nhất của Phật. Tụi em đă và đang giúp nhiều người khác thoát khổ.
Công đức của tụi em to gấp mấy lần cái tu viện này mà tụi em không biết.
Thấy tụi nói vui, tôi nói thêm : Tụi em cũng nên có cái nh́n rộng lượng với những người làm chính trị.
Những người làm chính trị thực ra mới là những tín đồ trung thành
nhất của đức Phật ! Tham vọng của những người này là ǵ nếu không phải
là muốn thực hiện điều mà Phật đă làm ? Làm chính trị là đem tài năng
của ḿnh để xây dựng một xă hội an lạc, đem niềm vui và hạnh phúc đến
cho mọi người. Đó là cái tài « kinh bang tế thế » của họ. Niềm vui và
hạnh phúc này chỉ có thể có được nếu mọi người đều có công ăn việc làm,
đời sống sung túc ổn định, xă hội an ninh… Đây là công việc của người
làm chính trị (chứ không phải của Phật, Chúa… hay của ai khác).
Rất có thể môi trường sinh hoạt chính trị ở VN đă bị ô nhiễm, méo mó
do nạn độc tài toàn trị. Người ta đă hứa hẹn đem lại thiên đàng nhưng
kết quả cho mọi người là địa ngục. Người ta hứa hẹn công bằng nhưng thực
tế chỉ toàn những bất công. Người ta hứa hẹn hạnh phúc nhưng chỉ đem
lại khổ đau…
Người dân hôm nay đă tuyệt vọng v́ những người lănh đạo bất tài, bất
nhân, bất nghĩa… Chính trị bây giờ thực ra là phương pháp « chia lộc ».
(« Lộc » tức là con nai. Chia lộc là ǵ th́ cần t́m hiểu ư nghĩa trong
tựa đề của tập « lộc đỉnh kư »).
Tức là, tụi em thấy không, làm « công đức » lớn nhất bây giờ là làm
thế nào trả lại ư nghĩa thực sự của « Chính trị ». Mà làm việc này ở VN
hôm nay, một xă hội địa ngục, th́ là một trong tội có thể xử từ chung
thân đến tử h́nh đó tụi em.
Theo FB Trương Nhân Tuấn
nghèo quá, anh Ba kêu gọi bà con ở đây “hiến kế”, giúp nhà nước xóa đói
giảm nghèo.
Thưa anh Ba, nói ra sợ nghe không lọt tại. Chớ tôi thấy khi mà anh
c̣n đeo cái ṿng kim cô trên trán, Khổng Minh tái sanh cũng bó tay thôi.
Kế sách mấy mươi năm nay đâu phải là không có. Vấn đề là cái ṿng kim
cô nó bóp làm mấy anh nhức đầu, thực thi kế sách nào cũng trật ch́a,
trớt quớt hết. Vinashin tới Vinaline, cú đấm to cú đấm nhỏ, cú nào cũng
đánh trực diện vào mặt người dân đổ máu, đổ mủ. Rồi khai với phá. Mỏ
than, mỏ dầu, mỏ vàng, tiền rừng bạc biển… mấy chục năm nay đảng của anh
“khai”. Khai sạch. Phá sạch. Khai một phá mười. Thiệt hại do cái “phá”,
nói thiệt, đến cháu con 18 đời cũng chưa hàn gắn lại nguyên trạng t́nh
h́nh đất nước khi mới lọt vào tay mấy anh. C̣n lợi nhuận, tính ra tiền
chia đều cho dân th́ chắc người nào cũng là tỉ phú. Nếu đưa vào xây
dựng, với số tiền này, hệ thống xa lộ của nước ḿnh phải ngon lành hơn
thằng Mỹ; hệ thống xe lửa phải ngon lành hơn ba cái lẻ tẻ TGV của tụi
Tây. Vậy mà có thấy cái ǵ đâu ? Người dân tay trắng, lại c̣n mang nợ
lút đâu cho mấy “cú đấm” của mấy anh.
Mấy trăm cây số đường xa lộ (mà anh La Thăng le lói hiện nay), mới
khai trương mà đă nứt, lún. Là nợ phải không ? Giá cả một cây số, mấy
anh đọn lên thành gấp năm, bảy lần giá cả một cây số xa lộ ở nước Mỹ,
nước Tây. Th́ cũng người dân trả (chớ ai ?). Nghe nói, mấy anh đang rao
bán cho đám tài phiệt nước ngoài mấy trăm cây số đường xa lộ này. Thật
t́nh, trong bụng tôi thấy đường xa lộ làm kiểu gian dối, xe chưa chạy mà
đă nứt, lún, cũng muốn bán đi cho khuất mắt. Nhưng mà, nếu bán rồi th́
dân ḿnh có tiếp tục trả nợ nữa hay không ? Dĩ nhiên khi bán đi, cái đó
là của người ta. Lệ phí giao thông chủ đầu tư sẽ thu. Vậy họ sẽ thu là
bao nhiêu ? Trong bao nhiêu năm ? Dân ḿnh đă nghèo, liệu có gánh nỗi
hay không? Đáng lẽ ba cái thứ (lẻ tẻ) này, ở các xứ dẩy chết họ cho miễn
phí hết. Tôi thấy vụ này rắc rối lắm nghe anh Ba. Kư tên cho phép làm
vụ này tôi thấy là tổn thọ nghe anh.
C̣n cái vụ kêu gọi dân “hiến kế”, tôi thấy không nghiêm chỉnh chút
nào. Công chuyện “kinh bang tế thế” là chuyện của mấy anh. Thấy làm
không được, có tự trọng, th́ ḿnh xin rút, để người khác có khả năng hơn
họ làm.
Dầu vậy, biết là mấy anh không có “văn hóa từ chức”, nên tôi cũng
“hiến” vài kế sách. Hiến ở đây không phải là hiến cho anh, (v́ anh có
cho tôi cục kẹo nào để mút ngọt miệng đâu ?), mà là để cho người dân bớt
khổ.
Theo tôi, người dân sẽ thoát nghèo khổ khi mọi người đều có công ăn
việc làm. Vấn đề đơn giản, là làm thế nào để người dân có công ăn việc
làm, chớ không phải là chuyện người dân nghèo đói.
Tức là làm thế nào để tạo công ăn việc làm ?
Khổ một cái, nền kinh tế niền kim cô của mấy anh là nhà nước chủ đạo.
Đúng “chủ đạo là chảo đ. Nền kinh tế này chỉ có khả năng hút sinh khí,
tài nguyên của quốc gia chứ không có khả năng tạo công ăn việc làm cho
người dân. Kinh tế như vậy không phải là đ. hay sao ? V́ vậy ngôn từ ở
đây là phải tránh từ “kinh tế”, v́ vừa sợ phàm tục, vừa sợ phạm húy.
Tôi gọi lệch đi là “làm công đức”.
Hôm trước tôi có khuyên mấy đứa em của tôi nên làm công đức. Nội dung
ra sao ghi lại đây như để “hiến kế” cho anh Ba. Tôi thấy h́nh như thằng
rể của anh công đức nó cũng lớn lắm. Có điều, v́ nó “dựa” vào anh ba
nên cái công đức này bị đặt thành vấn đề. Nghĩ cũng hơi uổng.
***************
Nói về công đức.
Tụi em tôi, giống như ba má tôi, có ḷng từ thiện rất là quảng đại,
hay làm phước. Rằm, mồng một nào tụi nó cũng đi chùa. Kỳ về VN vừa rồi
tôi cũng được tụi nó dẫn đi chùa, đi thăm một số tu viện. Chắc ngại ông
anh ở nước ngoài đi « chùa lớn » đă quen, nên nó dẫn đi coi cái nào cũng
đẹp đẽ, lộng lẫy, nguy nga (và dĩ nhiên tráng lệ). Mà thật, chùa và tu
viện ở Sài G̣n, cái nào cũng đồ sộ, đông đúc phật tử… Mấy cái chùa bên
Pháp, bên Đức, những tu viện cỡ Làng Mai… bây giờ so ra không thấm thía
ǵ với bên đó.
Nghĩ cũng vui, tụi em tôi có « giao thiệp rộng ». Chùa nào, tu viện
nào tụi nó cũng quen (mà quen cỡ « lớn »). Tới đâu tụi nó cũng được thầy
trụ tŕ tiếp đón niềm nở. Thầy nào gặp tụi nó cũng vui cười hỉ hả, nói
năng thân mật như người nhà. Dĩ nhiên, lần nào cũng vậy, tụi nó để dưới
lư hương (chứ không bỏ vào thùng công quả) một phong b́ (dày cui).
Hôm đi thăm cái tu viện ǵ đó (trong rừng cao su) ở Long Thành, tụi
nó cũng làm y như vậy. Thấy tôi ái ngại nh́n, tụi nó phân trần : nhằm
nḥ ǵ tụi em anh ơi ! em có bà bạn (đại gia) cho là cho bạc tỉ… tụi em
cúng ở đây không bằng tiền lẻ của bả. Cái tu viện này là do bả « góp vốn
» xây nên. Bả c̣n cất cái nhà (to đùng) ở kế bên để tiện việc tu thiền.
Chút chạy xe ra em chỉ nhà bả.
Tôi hỏi vui : vậy tụi em chưa phải « đại gia » hả ? Tụi nó phá lên cười.
Thấy không khí cởi mở tôi nói tiếp : Mà anh thấy cái cách tạo công
đức của đại gia (như thế này) là không có hiệu nghiệm đâu tụi em.
Thử nh́n phong cách, cảnh trí trong, ngoài… tất cả đều nhuốm sân si
phải không ? Đức Phật thành chánh quả dưới gốc cây (bồ đề) chứ đâu có
giác ngộ trong khung cảnh (như hoàng cung) như vầy ? Đức Phật xa lánh
cái xa hoa c̣n ở đây ngược lại, đem xa hoa vào chùa, vào tu viện. Đức
Phật đi tu là t́m phương cách giải thoát chúng sinh ra bể khổ phải không
?. Xă hội bây giờ, mấy em không thấy hay sao, đó là một « bể khổ mênh
mông ». Tu thế này tâm làm sao tĩnh được ? Tu thế này là một cách « trốn
đời » chớ không phải là « giúp đời ».
Mấy em biết không, theo anh, làm công đức rất là dễ. Tụi em không
biết chớ tụi em đă tạo được công đức vạn triệu lần hơn mấy ông thầy này !
Khi tụi em tạo được công ăn việc làm cho một người là tụi em đă tạo
được công đức (rất lớn). Mục đích của Phật là ǵ nếu không phải là làm
cho chúng sanh bớt khổ ? Khi tụi em tạo công ăn việc làm cho một người
là đă làm cho gia đ́nh người đó thoát khỏi cảnh khổ (cùng cực). Tụi em
đă làm đúng theo lời Phật dạy. Mấy ông thầy kia đă làm được điều ǵ cho
chúng sanh bớt khổ ? Tụng kinh có xoa dịu nỗi khổ đau của chúng sinh
trong xă hội hay không ?
Theo anh « cái nghèo » là nguyên nhân chính của mọi đau khổ trong xă
hội. C̣n sự bất công tạo nên sân hận, là nguyên nhân của mọi cuộc bạo
loạn. Sân hận càng sâu cuộc bạo loạn càng lớn.
Theo anh, tạo công đức nhỏ là làm thế nào để cá nhân ḿnh và gia đ́nh
ḿnh không phải là gánh nặng của xă hội, tức tạo cho ḿnh có công ăn
việc làm. Công đức trung b́nh là làm thế nào để những người chung quanh
ḿnh cũng có một công ăn việc làm. Công đức hải hà là tạo đem lại niềm
hạnh phúc cho mọi người trong quốc gia, xă hội.
Vậy tụi em nên hănh diện, v́ tụi em đă và đang là những tín đồ trung
thành nhất của Phật. Tụi em đă và đang giúp nhiều người khác thoát khổ.
Công đức của tụi em to gấp mấy lần cái tu viện này mà tụi em không biết.
Thấy tụi nói vui, tôi nói thêm : Tụi em cũng nên có cái nh́n rộng lượng với những người làm chính trị.
Những người làm chính trị thực ra mới là những tín đồ trung thành
nhất của đức Phật ! Tham vọng của những người này là ǵ nếu không phải
là muốn thực hiện điều mà Phật đă làm ? Làm chính trị là đem tài năng
của ḿnh để xây dựng một xă hội an lạc, đem niềm vui và hạnh phúc đến
cho mọi người. Đó là cái tài « kinh bang tế thế » của họ. Niềm vui và
hạnh phúc này chỉ có thể có được nếu mọi người đều có công ăn việc làm,
đời sống sung túc ổn định, xă hội an ninh… Đây là công việc của người
làm chính trị (chứ không phải của Phật, Chúa… hay của ai khác).
Rất có thể môi trường sinh hoạt chính trị ở VN đă bị ô nhiễm, méo mó
do nạn độc tài toàn trị. Người ta đă hứa hẹn đem lại thiên đàng nhưng
kết quả cho mọi người là địa ngục. Người ta hứa hẹn công bằng nhưng thực
tế chỉ toàn những bất công. Người ta hứa hẹn hạnh phúc nhưng chỉ đem
lại khổ đau…
Người dân hôm nay đă tuyệt vọng v́ những người lănh đạo bất tài, bất
nhân, bất nghĩa… Chính trị bây giờ thực ra là phương pháp « chia lộc ».
(« Lộc » tức là con nai. Chia lộc là ǵ th́ cần t́m hiểu ư nghĩa trong
tựa đề của tập « lộc đỉnh kư »).
Tức là, tụi em thấy không, làm « công đức » lớn nhất bây giờ là làm
thế nào trả lại ư nghĩa thực sự của « Chính trị ». Mà làm việc này ở VN
hôm nay, một xă hội địa ngục, th́ là một trong tội có thể xử từ chung
thân đến tử h́nh đó tụi em.
Theo FB Trương Nhân Tuấn