Log in

View Full Version : Chuyến đi "định mệnh" của cô gái xinh đẹp bị xe ben cán qua người


Romano
11-10-2014, 16:55
Tôi không ngờ đó là chuyến đi “định mệnh”, sau chuyến đi đó tôi đă không c̣n được nh́n thấy con tôi nói cười, chạy nhảy mà chỉ nh́n thấy một đứa con nằm bất giác trên giường bệnh viện.Chào các độc giả mục tâm sự! Tôi tên H quê ở Quỳnh Lưu, Nghệ An. Lấy chồng từ những năm 20 tuổi, hiện nay tôi đă có 4 đứa con. V là con đầu của tôi, v́ thấy gia đ́nh khó khăn nên 18 tuổi, khi tốt nghiệp cấp 3 cháu đă nài nỉ xin tôi ra Hà Nội làm công nhân. Tôi thương con, nhưng không biết làm ǵ hơn đành chấp nhận để con xa rời ṿng tay mẹ.
Thời gian đầu, xa con tôi đă khóc rất nhiều. Tôi mừng v́ sự trưởng thành của con, nhưng tôi thương cháu nhiều bởi cháu c̣n ít tuổi. Đang tuổi ăn học nhưng đă phải ra đời lam lũ, cực nhọc. Thời gian đầu cuộc sống khó khăn, nhưng con gái vẫn gửi tiền về hàng tháng giúp bố mẹ nuôi em ăn học.
Hồi tháng 9 mới đây, V về nhà chơi 1 tuần. Trước khi ra Hà Nội, nó đưa tôi và các em đi công viên chơi. Thấy tôi mặc chiếc quần âu, áo sơ mi nó bảo “Sao mẹ cứ mặc cái bộ đó suốt thế. Mẹ thay đi, mặc vậy con không đưa mẹ đi chơi đâu”. Tôi lúng túng v́ quả thật đây là bộ quần áo đẹp nhất của tôi. Khi tôi chưa trả lời V chạy vội vào nhà mở tủ, nó t́m măi rồi quay ra nh́n tôi khóc “Sang tháng con hứa sẽ mua cho mẹ bộ quần áo đẹp hơn thế này. Con hứa mẹ ạ!”.
Hôm đó, suốt buổi đi chơi, nó kể cho tôi nghe cuộc sống nơi thành thị. Nh́n con ngây thơ, đáng yêu mà tôi rớt nước mắt. Chốc chốc nó lại cầm tay tôi “Con hứa, con sẽ kiếm nhiều tiền để cho mẹ và các em đi Hà Nội một chuyến”. Các em nghe chị nói thế, đứa nào cũng cười bắt chị hứa măi.
Nó c̣n kể sự háo hức khi c̣n 1 tháng nữa là sinh nhật thứ 19 của nó. Nói thật, người mẹ như tôi ngoài cười nói thế, nhưng ḷng buồn vô hạn. Cũng bởi, 18 năm qua, chưa một lần tôi tổ chức sinh nhật cho con gái. Ở quê nghèo, ăn c̣n thiếu thốn nói ǵ tới sinh nhật, liên hoan.
Tối hôm đó, khi con chuẩn bị lên xe ḷng tôi bỗng có cảm giác bồn chồn khác lạ. Cũng là số trời khi hôm đó, biết bao lần chúng tôi lỡ xe. Cũng may phút chót lại có một xe chịu dừng lại để V ra Hà Nội. Khi chiếc xe chạy khuất bóng, tôi bật khóc. Chính bản thân tôi cũng không nghĩ rằng đó là chuyến xe định mệnh… mà tới giờ tôi vẫn ân hận v́ để con đi hôm đó.
Chưa tṛn một tuần sau, tôi nhận được tin từ Bệnh viện báo về, rằng “V bị tai nạn mất máu gần hết, phần xương hông, đùi bị xe ben cán bị thương nặng có khả năng không qua khỏi. Gia đ́nh chuẩn bị hậu sự”. Tôi đă lặng đi, c̣n bố V khi biết tin đă cùng em họ cấp tốc ra Hà Nội. Tôi muốn đi, nhưng bố nó không cho tôi đi, v́ sợ tôi sốc. Từ hôm con bị tai nạn, không đêm nào tôi ngủ được. Chồng tôi suốt ngày gọi điện về động viên, báo tin cập nhật t́nh h́nh.
<table class="picture" cellpadding="0" cellspacing="0"><tbody><tr><td class="pic">http://vietsn.com/forum/attachment.php?attac hmentid=686741&stc=1&d=1415638254
</td></tr><tr><td class="caption">Tôi đă khóc, dù nghèo, dù đă khánh kiệt tài chính, dù đă nợ hàng trăm triệu đồng.

</td></tr></tbody></table>Chỉ khi cơn nguy kịch qua đi, tôi mới gửi được các con cho em ruột rồi ra ngay với nó. Nh́n con gái nằm thoi thóp trên giường bệnh chờ lần phẫu thuật đầu tiên mà ḷng tôi không ḱm được nước mắt. Cũng c̣n 1 ngày nữa là nó đón sinh nhật 19 tuổi, nhưng đau đớn thay cái sinh nhật đẹp đẽ đó nó phải đón trên chiếc giường bệnh, khi đang hôn mê bất tỉnh.
Những buổi chiều đợi thăm con, tôi ân hận vô cùng, một người mẹ như tôi không đủ dũng cảm, không đủ nghị lực để cho con ḿnh một cuộc sống đầy đủ. Lỗi tại tôi sinh ra nó, nhưng không cho nó một cuộc sống tốt đẹp như bao bạn bè cùng trang lứa khác. Bất giác thèm thuồng ước chi tôi có thể chịu một phần đau đớn thay nó th́ hay biết mấy. “Thương con quá V ơi! Cái tuổi bạn bè đang vui chơi chạy nhảy, cái tuổi mang bao ước mơ hoài băo giờ con nằm đây trên chiếc giường bệnh, xung quanh là một màu trắng xóa”.
Khi bác sĩ nói rằng, con gái tôi đă vượt qua cơn nguy kịch, nhưng để em trở lại h́nh hài như ban đầu th́ thật khó khăn, cần có thời gian và có thể không bao giờ được như thế. Tôi đă khóc, dù nghèo, dù đă khánh kiệt tài chính, dù đă nợ hàng trăm triệu đồng… Nhưng tôi chỉ mong sao để con tôi có thể khỏe lại, tôi sẽ cố gắng tôi sẽ làm tất cả.
Tôi biết rằng, để con gái tôi qua khỏi cơn nguy kịch cũng là một sự kỳ diệu. Tôi thầm cảm ơn ông trời đă đưa con tôi từ cơi chết trở về. Tôi cảm ơn các bác sĩ, các nhà hảo tâm, các câu lạc bộ thiện nguyện đă quan tâm tới gia đ́nh tôi. Cảm ơn cuộc đời đă cho gia đ́nh tôi một cơ hội… Tôi biết, chặng đường c̣n gian nan, c̣n nhiều khó khăn sau những ca phẫu thuật gian nan vất vả, nhưng tôi sẽ cố gắng làm một người mẹ mạnh mẽ.
Hiện tại cô gái trong câu chuyện rất cần sự giúp đỡ, sẻ chia của mọi người. Ai muốn hiến máu (bất kỳ nhóm máu nào) cũng có thể giúp đỡ em, hay hỗ trợ chi phí cho gia đ́nh xin vui ḷng liên hệ số điện thoại: 0169.973.9317. Xin chân thành cảm ơn.
tm