vuitoichat
12-07-2014, 16:14
Hai ngôi mộ trắng của Vân và Hồng nằm cạnh nhau phía sau nhà. Trước mộ là cây mai vàng đă bung hết hoa, dù ngày Tết vẫn c̣n hơn hai tháng...
Ngày 6/12 chúng tôi t́m về nhà chị Nguyễn Thị Ánh Hồng – một trong hai nạn nhân bị sát hại tại Bưu điện Cầu Voi. Trong căn nhà gạch đơn sơ, không có ǵ đáng giá, lúc này ông Sáu đă đi làm nên chỉ có bà Sáu và hai người con gái.
http://vietsn.com/forum/attachment.php?attac hmentid=702902&stc=1&d=1417968825
Tới lúc này hai chị em Vân, Hồng vẫn ở cạnh nhau.
Biến cố đă trôi qua đă 6 năm nhưng nỗi đau mất con vẫn chưa thể nguôi ngoai, khi vừa nhắc đến Hồng, trên khuôn mặt bà Sáu nước mắt đă chảy dài. Trong lúc đó người em gái của Hồng cũng chỉ đứng lén nh́n từ xa, ánh mắt buồn bă.
“Khổ lắm chú ơi, tôi là hàng xóm mà mỗi lần nhắc lại c̣n chịu không nổi nữa là ba mẹ nó. Ngày đưa hai đứa về cả xóm chạy tới, nh́n chúng nó như vậy không ai ḱm ḷng được”. – bà Ba Cḥi, một người hàng xóm đỡ lời trong lúc bà Sáu vẫn chưa ḱm được cơn xúc động.
Sau khi b́nh tĩnh bà Sáu cũng chỉ nói được ngắn gọn: “Tôi không biết ǵ hết, công an họ làm sao cứ để họ làm. Bây giờ sự việc đă qua lâu rồi nên gia đ́nh chỉ muốn yên ổn làm ăn”. Đoạn bà chỉ tay về phía sau vườn khẽ nói “hai chị em nó nằm đó đó” rồi vội quay đi lau ḍng nước mắt đă trào ra trên khuôn mặt khắc khổ.
Cuối khu vườn là hai ngôi mộ của Vân và Hồng, phía trước là cây mai vàng đă bung hết hoa, dù ngày Tết vẫn c̣n hơn hai tháng, bao bọc xung quanh là ruộng lúa đang căng sữa, hương thơm ngát. “Hai chị em là con chú con bác, lại chơi chung với nhau từ nhỏ nên thân lắm, tới bây giờ vẫn ở cạnh nhau. Thôi, ngủ ngon nha các con, phù hộ cho ba mẹ, anh em mạnh giỏi nghe…” – bà Ba Cḥi lẩm bẩm khi dẫn chúng tôi ra mộ.
Tại đây bà Ba cho biết gia cảnh nhà ông Sáu rất khó khăn, hiện nay hai vợ chồng đă t́m được việc bóc hạt điều cho một xưởng gần đó nhưng tiền bạc cũng chẳng đáng là bao. Gom góp măi mới cất được căn nhà nhỏ th́ hết, không c̣n tiền để tô tường (vào vôi áo – PV) nên mấy năm rồi vẫn để vậy.
http://vietsn.com/forum/attachment.php?attac hmentid=702903&stc=1&d=1417968825
Ông Sáu buồn bă khi nhắc đến con gái.
Không những thế một người em của Hồng c̣n bị khuyết tật từ nhỏ, dù đến nay đă gần 20 tuổi nhưng rất gầy ốm và chỉ nằm một chỗ. “Nó không nói, không đi được đâu chú, chỉ nằm suốt ngày thôi, tới giờ ăn th́ bà Sáu cho ăn, lúc mọi người đi làm hết th́ khóa cửa để nó ở trong một ḿnh. Tội lắm chú à…”. – nói đến đây bà Ba cũng rơm rớm nước mắt.
Cách nhà Hồng khoảng 50m là nhà chị Nguyễn Thị Thu Vân – người cùng bị sát hại. Lúc này cha mẹ Vân là ông bà Hộ đă đi làm lúa ở tận Mộc Hóa (cách nhà hơn 100km), ở nhà chỉ có anh trai của Vân và người cháu.
“Thằng Tư (người anh trai) nó mới bị tai nạn nặng lắm, lúc đầu tưởng không qua được, có khi con Vân cứu nó nó mới được vậy đó” – một người hàng xóm nói. Anh Tư hiện tại chỉ đi lại quanh nhà và làm được những công việc nhẹ nhàng, giọng nói cũng chưa trở lại b́nh thường.
Khi biết chúng tôi muốn gặp ông bà Hộ anh khuyên rằng không nên, v́ “ba mẹ ở xa, các em chạy xuống cũng mất hơn 2h rồi” và anh cho chúng tôi số điện thoại để “nói chuyện đỡ”. Nhắc đến Vân anh quay người chỉ vào phía trong nhà, nơi có chiếc bàn thờ đang leo lét ánh đèn rồi nói “gia đ́nh buồn lắm”.
Lát sau ông Mừng chạy chiếc xe máy ọc ạch trở về, thấy vậy anh Tư cũng đi sang. Nhắc đến Hồ Duy Hải hai người đều lắc đầu nói không biết. “Không ai báo cho tôi tin này cả (tin Hải được hoăn thi hành án – PV), nhưng sự việc ra sao cứ để công an làm chú ạ”. – ông Mừng nói và hướng ánh mắt buồn bă ra xa.
Nguyễn Cường
Ngày 6/12 chúng tôi t́m về nhà chị Nguyễn Thị Ánh Hồng – một trong hai nạn nhân bị sát hại tại Bưu điện Cầu Voi. Trong căn nhà gạch đơn sơ, không có ǵ đáng giá, lúc này ông Sáu đă đi làm nên chỉ có bà Sáu và hai người con gái.
http://vietsn.com/forum/attachment.php?attac hmentid=702902&stc=1&d=1417968825
Tới lúc này hai chị em Vân, Hồng vẫn ở cạnh nhau.
Biến cố đă trôi qua đă 6 năm nhưng nỗi đau mất con vẫn chưa thể nguôi ngoai, khi vừa nhắc đến Hồng, trên khuôn mặt bà Sáu nước mắt đă chảy dài. Trong lúc đó người em gái của Hồng cũng chỉ đứng lén nh́n từ xa, ánh mắt buồn bă.
“Khổ lắm chú ơi, tôi là hàng xóm mà mỗi lần nhắc lại c̣n chịu không nổi nữa là ba mẹ nó. Ngày đưa hai đứa về cả xóm chạy tới, nh́n chúng nó như vậy không ai ḱm ḷng được”. – bà Ba Cḥi, một người hàng xóm đỡ lời trong lúc bà Sáu vẫn chưa ḱm được cơn xúc động.
Sau khi b́nh tĩnh bà Sáu cũng chỉ nói được ngắn gọn: “Tôi không biết ǵ hết, công an họ làm sao cứ để họ làm. Bây giờ sự việc đă qua lâu rồi nên gia đ́nh chỉ muốn yên ổn làm ăn”. Đoạn bà chỉ tay về phía sau vườn khẽ nói “hai chị em nó nằm đó đó” rồi vội quay đi lau ḍng nước mắt đă trào ra trên khuôn mặt khắc khổ.
Cuối khu vườn là hai ngôi mộ của Vân và Hồng, phía trước là cây mai vàng đă bung hết hoa, dù ngày Tết vẫn c̣n hơn hai tháng, bao bọc xung quanh là ruộng lúa đang căng sữa, hương thơm ngát. “Hai chị em là con chú con bác, lại chơi chung với nhau từ nhỏ nên thân lắm, tới bây giờ vẫn ở cạnh nhau. Thôi, ngủ ngon nha các con, phù hộ cho ba mẹ, anh em mạnh giỏi nghe…” – bà Ba Cḥi lẩm bẩm khi dẫn chúng tôi ra mộ.
Tại đây bà Ba cho biết gia cảnh nhà ông Sáu rất khó khăn, hiện nay hai vợ chồng đă t́m được việc bóc hạt điều cho một xưởng gần đó nhưng tiền bạc cũng chẳng đáng là bao. Gom góp măi mới cất được căn nhà nhỏ th́ hết, không c̣n tiền để tô tường (vào vôi áo – PV) nên mấy năm rồi vẫn để vậy.
http://vietsn.com/forum/attachment.php?attac hmentid=702903&stc=1&d=1417968825
Ông Sáu buồn bă khi nhắc đến con gái.
Không những thế một người em của Hồng c̣n bị khuyết tật từ nhỏ, dù đến nay đă gần 20 tuổi nhưng rất gầy ốm và chỉ nằm một chỗ. “Nó không nói, không đi được đâu chú, chỉ nằm suốt ngày thôi, tới giờ ăn th́ bà Sáu cho ăn, lúc mọi người đi làm hết th́ khóa cửa để nó ở trong một ḿnh. Tội lắm chú à…”. – nói đến đây bà Ba cũng rơm rớm nước mắt.
Cách nhà Hồng khoảng 50m là nhà chị Nguyễn Thị Thu Vân – người cùng bị sát hại. Lúc này cha mẹ Vân là ông bà Hộ đă đi làm lúa ở tận Mộc Hóa (cách nhà hơn 100km), ở nhà chỉ có anh trai của Vân và người cháu.
“Thằng Tư (người anh trai) nó mới bị tai nạn nặng lắm, lúc đầu tưởng không qua được, có khi con Vân cứu nó nó mới được vậy đó” – một người hàng xóm nói. Anh Tư hiện tại chỉ đi lại quanh nhà và làm được những công việc nhẹ nhàng, giọng nói cũng chưa trở lại b́nh thường.
Khi biết chúng tôi muốn gặp ông bà Hộ anh khuyên rằng không nên, v́ “ba mẹ ở xa, các em chạy xuống cũng mất hơn 2h rồi” và anh cho chúng tôi số điện thoại để “nói chuyện đỡ”. Nhắc đến Vân anh quay người chỉ vào phía trong nhà, nơi có chiếc bàn thờ đang leo lét ánh đèn rồi nói “gia đ́nh buồn lắm”.
Lát sau ông Mừng chạy chiếc xe máy ọc ạch trở về, thấy vậy anh Tư cũng đi sang. Nhắc đến Hồ Duy Hải hai người đều lắc đầu nói không biết. “Không ai báo cho tôi tin này cả (tin Hải được hoăn thi hành án – PV), nhưng sự việc ra sao cứ để công an làm chú ạ”. – ông Mừng nói và hướng ánh mắt buồn bă ra xa.
Nguyễn Cường