PDA

View Full Version : Những câu chuyện chưa kể về “chợ t́nh nghĩa địa”


miro1510
07-31-2015, 01:53
Khi màn đêm buông xuống, những bóng người xuất hiện thưa thớt nơi nghĩa địa. Dần dần dày đặc… Người ta gọi đây là “chợ t́nh” của người sống chốn người chết…

“Buôn có bạn, bán có phường”!?
8h tối một ngày cuối tháng 6, con đường B́nh Long chạy dọc bên khu nghĩa trang B́nh Hưng Ḥa vẫn đông đúc người qua kẻ lại. Giữa ḍng xe ngược xuôi, lác đác vài “bóng hồng” đứng bên vệ đường đưa mắt dịu dàng, khêu gợi. Họ ăn mặc mát mẻ, để lộ những vùng da trắng nơn và mùi nước hoa cứ thoảng đưa trong gió. Họ là những cô gái “đi khách” và khu nghĩa địa là “chợ t́nh” của họ với khách qua đường.

“Gái” ở nghĩa địa này cũng phân chia lănh địa rạch ṛi. Đoạn đường B́nh Long giao với G̣ Dầu là nơi tụ tập của nhóm gái chuyển giới, đoạn giao Tân Kỳ Tân Quư là nơi những cô gái đơn lẻ lượn lờ; đoạn giao Bờ bao Tân Thắng là một nhóm bóng hồng được có “ma cô” bảo kê… Tuy là phân chia theo khu vực nhưng giá cả hầu hết đều “cào bằng” và siêu rẻ. Theo lời chào của các cô gái ở đây th́ chỉ cần bỏ ra từ 1-2 “xị” (100-200 ngàn đồng) là khách làng chơi có thể vui vẻ với những bóng hồng. Thậm chí, gặp hôm vắng khách, “c̣ kè bớt một thêm hai” th́ giá chỉ c̣n phân nửa.
Băi đáp của “gái” nơi đây cũng rất dễ dăi. Khách “sang” th́ pḥng trọ hay nhà nghỉ b́nh dân, “bèo” th́ tụ bạ ngay trong khu nghĩa địa u ám, mịt mùng, khói lạnh…

http://vietbf.com/forum/attachment.php?attac hmentid=792746&stc=1&d=1438307568
Ảnh minh họa.

Anh Nguyễn Văn Tiến sống gần khu nghĩa trang này cho biết: “Mấy năm trước th́ khỏi phải nói. Cứ từ 10 – 11 giờ khuya trở đi th́ thôi thôi… từng cặp từng cặp dắt díu nhau vào trong đó (trong khu nghĩa trang – PV). Giờ th́ lác đác thôi, một đêm vài cặp. Đa số đi nhà nghỉ. Họ bỏ ra thêm 50.000 đồng cho 1 tiếng đồng hồ là xong. Không phải hồi hộp, lạnh gáy!…”.

9h đêm, góc đường B́nh Long giao với Bờ bao Tân Thắng khá đông khách nhậu và uống café. Cạnh đó cũng nhộn nhịp không kém bởi có đến 3-4 bóng hồng đang đứng mời chào khách, chốc chốc lại có chiếc xe máy dừng lại xem mặt, ngă giá, rồi “hai ta” cùng đi... Chúng tôi ngồi tại một quán café cóc cạnh đó để quan sát. Chỉ mất khoảng hơn 30 phút nhưng có đến 7 lượt khách qua đường ghé lại, trong số đó có một cuộc thỏa thuận thành công. Điều dễ thấy là đa số các “thượng đế” trên đều đeo khẩu trang kín mít!

Có một tay thanh niên nọ đi chiếc Wave Tàu, lúc đầu chạy thoáng qua nhưng dường như chưa chấm được “hàng” nên dừng lại cách đó khá xa để quan sát. Được một lúc, anh móc từ trong túi ra cái khẩu trang đeo lên mặt và chạy xe lại tiếp cận. 1 trong 4 nàng có nhan sắc thuộc dạng nhất nhóm, ăn vận lồ lộ da thịt đon đả bước ra. Trong nháy mắt, nàng chạy vào góc tối lấy nón bảo hiểm và phóng vội lên xe. Hai người nhanh chóng mất hút. Sau lưng, 3 cô gái khác dơi mắt trông theo đồng nghiệp, miệng nói cười hí hửng.

Vài phút sau, một tay nhậu từ trong quán bước ra đi bộ về phía các cô gái. Tuổi gă khoảng ngoài 35, ăn mặc xộc xệch. Gă đứng nói chuyện khá lâu với các cô và tay chân th́ chẳng lúc nào yên.

Được một lúc, gă được bạn đi xe máy đến đón. Việc mua bán chắc không thành. Các nàng tiến lại gần chỗ chúng tôi để mua nước uống. Những lời lẽ dung tục dành cho vị khách vừa đi khỏi được các nàng cứ mặc nhiên tuôn ra như chốn không người.

Trong quá tŕnh ngồi quan sát, chúng tôi nhận thấy có một gă thanh niên tuổi độ ngoài 30, hai bắp tay xăm trổ kỳ dị thường đậu xe máy gần đó. Hắn ta thường nói cười cùng các cô gái như thể rất thân quen. Cứ độ mươi phút, hắn lại chạy xe đi đâu đó một lúc rồi về đậu ngay chỗ cũ. Người ngoài nh́n vào rất dễ lầm tưởng là xe ôm nhưng thực chất khi tôi hỏi hắn có chạy xe không th́ chỉ nhận được cái lắc đầu.

Một người dân sống gần đó đă cho chúng tôi biết, đó là quản lư của nhóm gái làng chơi trên. Theo người này th́ nhóm có 4-5 cô, hằng ngày cố định đứng bắt khách nơi đây. Khi có khách gọi qua điện thoại th́ hắn sẽ đích thân chở “đào” đi. Khách nào chở đào đi nhà nghỉ th́ hắn sẽ bám theo để biết người của ḿnh ở đâu để tiện việc xử lư khi có sự cố. C̣n nếu có cô đào nào vào khu nghĩa địa “hành sự” th́ hắn cũng túc trực ngay lối ra để pḥng khi các cô bị chơi xấu hoặc giật tiền...

Kinh hoàng... nơi nghĩa địa
Gần 11h đêm, chúng tôi hóa thân làm “khách làng chơi” đi dọc tuyến đường B́nh Long, bên cạnh khu nghĩa địa B́nh Hưng Ḥa (Q. B́nh Tân). Qua thống kê, chưa đầy 1km nhưng có gần 20 bóng hồng đứng dọc tuyến đường này. Trẻ tuổi tầm 20 có, già ngoài 30, 40 có, ngay cả “gái” chuyển giới cũng tụ hội đông đảo nơi đây. Chỉ cần khách qua đường đi chậm, ra vẻ đang t́m “hàng” là các nàng chủ động bậc đèn xanh bằng những câu mời chào mát tai: Đi vui vẻ không anh? Hôm nay khuyến măi,…

Khi đến đoạn giao giữa B́nh Long và Tân Kỳ Tân Quư, chúng tôi gặp một nhan sắc trông gương mặt c̣n khá trẻ. Em chủ động tiến lại làm quen: “Đi vui vẻ không hai anh?... Thích th́ em gọi thêm bạn, không th́ em “cơng” 2 luôn cũng được, 100 thôi!”.

Hỏi địa điểm, em chỉ ngay vào khu nghĩa địa: “Đó, khỏi mất tiền pḥng mà cũng không sợ bị cán bộ tóm”. Chỉ sau mươi giây ngă giá, em đồng ư đi với một người với “khuyến măi” đặc biệt… 40 ngàn đồng cho một “cuốc”. Thấy đă hạ giá bất ngờ mà chúng tôi vẫn cứ dùng dằng, “nhan sắc” này nản, buông một câu giận dỗi rồi nguẩy đi t́m người khác.

Ngay sau khi đường ai nấy đi, chúng tôi phát hiện một cặp nam nữ, người trước kẻ sau đang tiến sâu vào bên trong khu nghĩa địa. Như đă chuẩn bị từ trước, chúng tôi mang 3 cây hương, một chai rượu nhỏ và ít bánh kẹo để đóng giả đi cầu cơ xin số. Chúng tôi len lỏi qua từng hàng bia mộ để tiếp cận đôi nam nữ từ xa. Trong ánh sáng nhá nhem của đèn đường, gió hiu hắt lạnh và rờn rợn mùi tanh tưởi, xa xa, bên vách một ngôi mộ trăng trắng, thấp thoáng hai cái bóng vờn lấy nhau… vội vă!

Chúng tôi định thắp hương để tạ lỗi với những người đă khuất v́ đă mạo phạm giữa lúc đêm hôm th́ một nhân vật không mời bất ngờ xuất hiện. Một gă đàn ông tuổi ngoài 40, ánh mắt sâu hóm, ăn vận rách bươm lặng lẽ đứng thừ ngay trước mặt. Trên vai gă mang chiếc bao đựng ve chai đen thếch, lỏng thỏng như chính thân h́nh của gă. Thấy chúng tôi thắp hương, có cả rượu, bánh kẹo bài biện, gă đón: “Cầu cơ hả, cái này không linh đâu, muốn linh tôi chỉ chỗ cho nhưng có tiền làm ơn cho tôi xin mấy chục. Đói quá!”. Vừa nói gă vừa đưa tay găi, miệng ngáp một tràng dài.
Gần 0h, chúng tôi trở bước quay về. Đêm khuya, con đường vắng ngắt và trời càng trở lạnh. Một vài bóng hồng vẫn lượn lờ, mệt mỏi t́m khách. Trong số đó, tôi nhận ra có một cô nàng chuyển giới cách đây khoảng một năm, tôi thường bắt gặp cô đứng bắt khách trên đường Kinh Dương Vương, Q.6 (gần ṿng xoay Phú Lâm). Khi ấy, trông cô khá trẻ, đầy đặn và xinh đẹp. Vậy mà bây giờ cô trở nên tiều tụy, phờ phạc và u sầu quá!
Thấy chúng tôi chạy xe chầm chậm đi tới, cô nở nụ cười héo hon nhưng “khách” vô t́nh đi thẳng. Tôi ngoáy đầu nh́n lại và bắt gặp ánh nh́n buồn bă, thất vọng của cô đang hướng về ḿnh.

VietBF©Sưu Tầm