pizza
12-04-2015, 19:32
Đă ở cái tuổi “xưa nay hiếm", song cụ Định bán nước ở Sài G̣n vẫn khiến nhiều người phải ngạc nhiên v́ cụ vẫn khỏe mạnh, minh mẫn. Và một điều đặc biệt cụ Định mà tất cả khách hàng của cụ nể phục là khả năng nói được 4 ngoại ngữ của cụ!
Khách du lịch trong và ngoài nước đến thăm quan Sài G̣n, đặc biệt khu vực trung tâm quận 1, chợ Bến Thành (TP. HCM) sẽ dễ dàng bắt gặp một cụ bà tóc bạc phơ nói được 4 ngoại ngữ, ngồi bán nước ngay góc đường Phạm Ngũ Lăo – Trần Hưng Đạo. H́nh ảnh, cụ bà gây ấn tượng với du khách hơn bởi sự thân thiện, t́nh cảm và lối nói chuyện hài hước bằng cách pha lẫn giữa các loại ngoại ngữ và tiếng Việt lơ lớ.
http://vietbf.com/forum/attachment.php?attac hmentid=835477&stc=1&d=1449257475
Niềm vui của cụ bà là được bán nước mỗi ngày cho khuây khỏa.
Ghé quán nước của cụ ngồi nghỉ chân giữ trưa nắng. Chúng tôi đă có buổi tṛ chuyện thân mật với cụ bà. Cụ cho biết, tên Trần Thị Định (SN 1928), quê Tiền Giang, hiện cụ sống cùng con trai ở quận 4.
Được biết, cụ bán hàng nước trên vỉ hè khoảng 37 năm nay. Với cụ, quầy nước không chỉ là nơi mưu sinh của gia đ́nh nhiều năm qua. Nơi đây, c̣n lưu giữ với cụ những kỷ niệm đẹp về cuộc đời, sự thay đổi cuộc sống của người Sài G̣n, trong đó có những người thân gia đ́nh cụ.
Cụ Định trầm ngâm: “Thời gian làm thay đổi xă hội quá nhanh. Trước giải phóng (năm 1975), chợ Bến Thành chỉ là một băi đất rộng của ga Sài G̣n, nhưng hiện tại đă là một công viên cây xanh hiện đại, những ṭa nhà cao tầng mọc lên như nấm. Đôi lúc nh́n cảnh vật, phố phường khiến ḷng tôi mênh mang cảm xúc nhớ về quá khứ ngày xưa mà thấy bồn chồn lắm…”.
Cụ kể, ngày xưa cụ từ dưới quê lên Sài G̣n làm thuê bằng nghề giúp việc cho các bà Đầm (vợ các ông Tây thời chế độ cũ). Nhờ đó, bà quen chồng ḿnh rồi hai vợ chồng lập nghiệp ở mảnh đất Sài thành xưa. Nhờ việc bà học lỏm được nhiều ngoại ngữ khi đi giúp việc cho người Tây mà tạo cơ hội ngày nay cho con cái ḿnh thành người gốc Sài G̣n và có cuộc sống văn minh như bây giờ.
Theo đó, khi lấy chồng sinh con, cụ Định vẫn làm việc cho các phu nhân quan Tây, nên gia đ́nh vẫn có mức thu nhập kha khá. Cụ nhớ lại : “Hồi đó, mấy bà về Mỹ, nói tôi qua đó ở giúp việc cho các bà, rồi cho chồng tôi lái xe cho mấy ông Tây, cứ hai năm về Sài G̣n một lần. Tuy được ưu ái vậy nhưng vợ chồng tôi không chịu v́ đơn giản nghĩ rằng, không đâu bằng quê hương xứ sở ḿnh…”.
Với thời gian dài bán quán nước ở chính trung tâm Sài G̣n – một vị trí đắc địa tập trung đông du khách ngoại được như hiện nay chính là nhờ khả năng nói ngoại ngữ của cụ Định. Hiện tại, cụ có thể nói được các loại tiếng như: tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Trung, tiếng Campuchia và tiếng mẹ đẻ. Hầu hết, các khách du lịch ghé qua quán nước của cụ v́ quán vỉa hè thoáng mát, và sự thân thiện của cụ bà.
Cụ bán nước không hẳn để kiếm thêm đồng thu nhập, mà cụ cho đó là một thú vui. Có nhiều khách đến mua chai nước giải khát, họ c̣n hỏi thăm cụ những địa điểm du lịch ở Sài G̣n. Hỏi cụ về những thay đổi của Sài G̣n xưa và nay…. Tất cả đều được cụ chỉ dẫn, kể tường tận từng câu chuyện mà cụ biết, khiến khách rất vui ḷng.
Đang tṛ chuyện với chúng tôi, có vị khách Tây ghé hỏi mua chai nước suối xong rồi hỏi hướng đi chợ. Không ngần ngại, cụ chỉ tay về hướng trước mặt, nói vanh vách “Ben Thanh market over there” – (Chợ Bến Thành ở đằng kia). Vị khách đi rồi, cụ lại tiếp tục nói: “Ở đây, khách mua nước uống cũng một phần nào, nhưng người ta c̣n hỏi đường xá, sân bay, quán ăn, nhà hàng đa phần … Qua đó, tôi cũng phải học thêm từ vựng ngoại ngữ để mà giúp đỡ người ta nữa”.
“Giờ tui già rồi nên có những từ không được nhớ lắm, nhưng ngày xưa tui nói cũng "dữ" lắm à”, cụ cười vui cho biết. Nói rồi, cụ Định bắt đầu vận dụng trí nhớ và vừa nói vừa phiên dịch. Khách ngồi uống nước nghe bà nói chuyện, có từ hiểu từ không, nhưng đều cảm thấy thú vị.
http://vietbf.com/forum/attachment.php?attac hmentid=835478&stc=1&d=1449257475
Cụ luôn lau chùi sạch sẽ, cẩn thận từng chiếc ly cho khách uống nước.
Mặc dù, cụ Định nói ḿnh c̣n khỏe nhưng các con lại thấy cụ già rồi nên khuyên mẹ ở nhà nghỉ ngơi, an nhàn. Thế nhưng, cụ nhất quyết nói: “Mẹ giờ già thật rồi, chẳng sống được bao lâu nữa, nhưng ở nhà không làm ǵ sẽ sinh bệnh. Các con cho mẹ ra bán để mẹ vận động cho khỏe”.
Nh́n vẻ ngoài cụ Định với dáng lưng c̣ng, tóc bạc nhưng những ai đă gặp cụ rồi lại khó quên. Cụ để lại trong ḷng du khách với giọng nói ngọt ngào, mền mỏng đậm chất Nam bộ, bàn tay thoăn thoắt trong từng cử chỉ mời khách, lấy đồ uống. Lâu lâu cụ lại nói dăm câu ngoại ngữ vừa lạ vừa quen… Cụ cho biết, rất tự hào v́ là thế hệ trước mà vẫn sống tốt giữa một xă hội hiện đại văn minh nhờ vốn ngoại ngữ học lỏm thời trẻ. Dù có những từ cụ phát âm chưa chuẩn song vốn kiến thức và từ ngữ dùng giao tiếp hàng ngày có sẵn đủ để giúp bà tṛ chuyện xă giao với du khách.
Nói về gia đ́nh, cụ Định tâm sự, tới nay cụ ông đă mất khoảng 6 năm. C̣n ḿnh cụ sống với ba người con (hai trai một gái). Tất cả các con cụ đều đă trưởng thành và có gia đ́nh riêng với cuộc sống tốt ngay tại Sài G̣n. Cháu nội, cháu ngọai cụ c̣n có người vừa tốt nghiệp tiến sĩ…
Hàng ngày, buổi sáng anh con trai út chở cụ tới dọn hàng ra bán. C̣n chiều 5h th́ người con trai lớn tan giờ làm, ghé đón cụ về. Tối đến, cụ lại quây quần bên con cháu tṛ chuyện về những ǵ diễn ra trong ngày, mà câu chuyện vẫn là những vị khách Tây nói tiếng Việt lơ lớ, buộc cụ phiên dịch tiếng Anh. Hay những ǵ nói pha chữ la tinh – tiếng Anh mà cụ học lỏm được từ một vị khách mới nào đó.
Khách du lịch trong và ngoài nước đến thăm quan Sài G̣n, đặc biệt khu vực trung tâm quận 1, chợ Bến Thành (TP. HCM) sẽ dễ dàng bắt gặp một cụ bà tóc bạc phơ nói được 4 ngoại ngữ, ngồi bán nước ngay góc đường Phạm Ngũ Lăo – Trần Hưng Đạo. H́nh ảnh, cụ bà gây ấn tượng với du khách hơn bởi sự thân thiện, t́nh cảm và lối nói chuyện hài hước bằng cách pha lẫn giữa các loại ngoại ngữ và tiếng Việt lơ lớ.
http://vietbf.com/forum/attachment.php?attac hmentid=835477&stc=1&d=1449257475
Niềm vui của cụ bà là được bán nước mỗi ngày cho khuây khỏa.
Ghé quán nước của cụ ngồi nghỉ chân giữ trưa nắng. Chúng tôi đă có buổi tṛ chuyện thân mật với cụ bà. Cụ cho biết, tên Trần Thị Định (SN 1928), quê Tiền Giang, hiện cụ sống cùng con trai ở quận 4.
Được biết, cụ bán hàng nước trên vỉ hè khoảng 37 năm nay. Với cụ, quầy nước không chỉ là nơi mưu sinh của gia đ́nh nhiều năm qua. Nơi đây, c̣n lưu giữ với cụ những kỷ niệm đẹp về cuộc đời, sự thay đổi cuộc sống của người Sài G̣n, trong đó có những người thân gia đ́nh cụ.
Cụ Định trầm ngâm: “Thời gian làm thay đổi xă hội quá nhanh. Trước giải phóng (năm 1975), chợ Bến Thành chỉ là một băi đất rộng của ga Sài G̣n, nhưng hiện tại đă là một công viên cây xanh hiện đại, những ṭa nhà cao tầng mọc lên như nấm. Đôi lúc nh́n cảnh vật, phố phường khiến ḷng tôi mênh mang cảm xúc nhớ về quá khứ ngày xưa mà thấy bồn chồn lắm…”.
Cụ kể, ngày xưa cụ từ dưới quê lên Sài G̣n làm thuê bằng nghề giúp việc cho các bà Đầm (vợ các ông Tây thời chế độ cũ). Nhờ đó, bà quen chồng ḿnh rồi hai vợ chồng lập nghiệp ở mảnh đất Sài thành xưa. Nhờ việc bà học lỏm được nhiều ngoại ngữ khi đi giúp việc cho người Tây mà tạo cơ hội ngày nay cho con cái ḿnh thành người gốc Sài G̣n và có cuộc sống văn minh như bây giờ.
Theo đó, khi lấy chồng sinh con, cụ Định vẫn làm việc cho các phu nhân quan Tây, nên gia đ́nh vẫn có mức thu nhập kha khá. Cụ nhớ lại : “Hồi đó, mấy bà về Mỹ, nói tôi qua đó ở giúp việc cho các bà, rồi cho chồng tôi lái xe cho mấy ông Tây, cứ hai năm về Sài G̣n một lần. Tuy được ưu ái vậy nhưng vợ chồng tôi không chịu v́ đơn giản nghĩ rằng, không đâu bằng quê hương xứ sở ḿnh…”.
Với thời gian dài bán quán nước ở chính trung tâm Sài G̣n – một vị trí đắc địa tập trung đông du khách ngoại được như hiện nay chính là nhờ khả năng nói ngoại ngữ của cụ Định. Hiện tại, cụ có thể nói được các loại tiếng như: tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Trung, tiếng Campuchia và tiếng mẹ đẻ. Hầu hết, các khách du lịch ghé qua quán nước của cụ v́ quán vỉa hè thoáng mát, và sự thân thiện của cụ bà.
Cụ bán nước không hẳn để kiếm thêm đồng thu nhập, mà cụ cho đó là một thú vui. Có nhiều khách đến mua chai nước giải khát, họ c̣n hỏi thăm cụ những địa điểm du lịch ở Sài G̣n. Hỏi cụ về những thay đổi của Sài G̣n xưa và nay…. Tất cả đều được cụ chỉ dẫn, kể tường tận từng câu chuyện mà cụ biết, khiến khách rất vui ḷng.
Đang tṛ chuyện với chúng tôi, có vị khách Tây ghé hỏi mua chai nước suối xong rồi hỏi hướng đi chợ. Không ngần ngại, cụ chỉ tay về hướng trước mặt, nói vanh vách “Ben Thanh market over there” – (Chợ Bến Thành ở đằng kia). Vị khách đi rồi, cụ lại tiếp tục nói: “Ở đây, khách mua nước uống cũng một phần nào, nhưng người ta c̣n hỏi đường xá, sân bay, quán ăn, nhà hàng đa phần … Qua đó, tôi cũng phải học thêm từ vựng ngoại ngữ để mà giúp đỡ người ta nữa”.
“Giờ tui già rồi nên có những từ không được nhớ lắm, nhưng ngày xưa tui nói cũng "dữ" lắm à”, cụ cười vui cho biết. Nói rồi, cụ Định bắt đầu vận dụng trí nhớ và vừa nói vừa phiên dịch. Khách ngồi uống nước nghe bà nói chuyện, có từ hiểu từ không, nhưng đều cảm thấy thú vị.
http://vietbf.com/forum/attachment.php?attac hmentid=835478&stc=1&d=1449257475
Cụ luôn lau chùi sạch sẽ, cẩn thận từng chiếc ly cho khách uống nước.
Mặc dù, cụ Định nói ḿnh c̣n khỏe nhưng các con lại thấy cụ già rồi nên khuyên mẹ ở nhà nghỉ ngơi, an nhàn. Thế nhưng, cụ nhất quyết nói: “Mẹ giờ già thật rồi, chẳng sống được bao lâu nữa, nhưng ở nhà không làm ǵ sẽ sinh bệnh. Các con cho mẹ ra bán để mẹ vận động cho khỏe”.
Nh́n vẻ ngoài cụ Định với dáng lưng c̣ng, tóc bạc nhưng những ai đă gặp cụ rồi lại khó quên. Cụ để lại trong ḷng du khách với giọng nói ngọt ngào, mền mỏng đậm chất Nam bộ, bàn tay thoăn thoắt trong từng cử chỉ mời khách, lấy đồ uống. Lâu lâu cụ lại nói dăm câu ngoại ngữ vừa lạ vừa quen… Cụ cho biết, rất tự hào v́ là thế hệ trước mà vẫn sống tốt giữa một xă hội hiện đại văn minh nhờ vốn ngoại ngữ học lỏm thời trẻ. Dù có những từ cụ phát âm chưa chuẩn song vốn kiến thức và từ ngữ dùng giao tiếp hàng ngày có sẵn đủ để giúp bà tṛ chuyện xă giao với du khách.
Nói về gia đ́nh, cụ Định tâm sự, tới nay cụ ông đă mất khoảng 6 năm. C̣n ḿnh cụ sống với ba người con (hai trai một gái). Tất cả các con cụ đều đă trưởng thành và có gia đ́nh riêng với cuộc sống tốt ngay tại Sài G̣n. Cháu nội, cháu ngọai cụ c̣n có người vừa tốt nghiệp tiến sĩ…
Hàng ngày, buổi sáng anh con trai út chở cụ tới dọn hàng ra bán. C̣n chiều 5h th́ người con trai lớn tan giờ làm, ghé đón cụ về. Tối đến, cụ lại quây quần bên con cháu tṛ chuyện về những ǵ diễn ra trong ngày, mà câu chuyện vẫn là những vị khách Tây nói tiếng Việt lơ lớ, buộc cụ phiên dịch tiếng Anh. Hay những ǵ nói pha chữ la tinh – tiếng Anh mà cụ học lỏm được từ một vị khách mới nào đó.