“Con trai yêu quư. Cha nói những lời này lúc con đang say ngủ, đôi tay nhỏ nhắn kề dưới má, trán lấm tấm mồ hôi đêm hè oi bức đến nỗi những lọn tóc cháy nắng bám chặt vào vầng trán. Cha vừa mới lẻn vào pḥng con đấy. V́ chỉ vài phút trước thôi, khi cha ngồi đọc sách trong pḥng, một nỗi hối hận chợt choán ngập ḷng cha khiến cha gần như nghẹt thở. Cha cảm thấy ḿnh thật có lỗi với con, nên cha đă lẻn đến bên giường con để nói lời xin lỗi.
Con biết lúc này cha đang nghĩ ǵ không, con trai yêu dấu của cha: Cha giận ḿnh v́ đă cáu gắt với con. Cha đă quát mắng con lúc con lau mặt qua quưt để vội thay quần áo đi học. Cha quát mắng con v́ tội không lau sạch giày. Cha cũng to tiếng quát mắng khi con liệng đồ đạc lung tung ra sàn nhà. Lúc nào cha cũng chỉ nh́n thấy lỗi của con. Như lúc ăn sáng, nào là con làm đổ thức ăn ra bàn, nào là con ăn uống bầy hầy, toàn nuốt trộng chứ không chịu nhai, rồi lại c̣n t́ cùi chỏ lên bàn, quét quá nhiều bơ lên bánh ḿ. Khi cha đi làm, dù đang chơi, con vẫn quay lại nh́n cha và chào tạm biệt, vậy mà cha chỉ biết cau mày, sẵng giọng trả lời cộc lốc không chút thiện cảm: “Đứng thẳng người lên!”.
Rồi lúc trời chiều khi cha đi làm về, mọi sự trách mắng ấy lại tiếp tục. Ngay từ bên kia đường cha đă ngứa mắt với con rồi. Con đang lom khom quỳ gối chơi bắn bi với bạn, cha thấy vớ con lủng, thế là cha đă làm con xấu mặt với bạn bè bằng cách dắt tai con về nhà. Rồi cha c̣n trách mắng con v́ không biết quư trọng đồ đạc, nào là vớ rất đắt, nào là nếu con mà bỏ tiền ra mua th́ chắc con sẽ biết giữ ǵn hơn. Ôi, con ơi, có ai làm cha mà lại thế không!
Và sau đó con có nhớ không? Lúc cha đang đọc báo trong pḥng, con bước vào, vẻ do dự, sợ sệt hằn rơ trên cặp mắt đầy lo âu. Con đứng tần ngần ngay cửa, cha liếc xéo con, hậm hực v́ bị xen ngang, tay vẫn không buông tờ báo và gắt hỏi con: “Ǵ nữa đây?” Con không trả lời mà chỉ lao nhanh đến ṿng tay ôm cổ và hôn cha. Đôi tay nhỏ bé của con siết chặt lấy cha bằng một t́nh yêu mà Thượng đế đă gieo mầm nảy nở trong tim con, một t́nh yêu không bao giờ héo úa bất chấp mọi sự thờ ơ, lạnh nhạt của cha. Rồi con bước ra, tiếng chân con bước lên cầu thang vẫn văng vẳng bên tai cha.
Con biết không, ngay khi ấy, tờ báo chợt vuột khỏi tay cha và một nỗi niềm rất khó chịu đă xâm chiếm hồn cha. Cha chợt nhận ra ḿnh đă có một thói quen tai hại đến như thế nào! Cha đă quá quen với việc nh́n thấy lỗi của con để rồi trách mắng trong khi lẽ ra cha cần vỗ về, khen ngợi v́ con trai bé bỏng của cha xứng đáng được như thế. Không phải là cha không yêu thương con. Chỉ là cha đ̣i hỏi ở con quá nhiều điều không đúng với lứa tuổi của con. Cha phán xét con bằng chuẩn mực của một người trưởng thành, trong khi con chỉ là một đứa trẻ.
Con yêu ơi, trong tính cách của con có vô vàn điều tốt đẹp và chân thật. Trái tim bé nhỏ của con lớn như mặt trời lúc hoàng hôn đang ngả xuống bên đồi. Tất thảy những điều ấy đă hiện ra khi con chạy ùa đến ôm hôn cha chúc ngủ ngon. Dù đêm nay có dài, có tối đến đâu đi nữa, th́ con ơi, trong bóng đêm ấy cha vẫn sẽ đến nép bên giường con để sám hối.
Đây là giờ phút cha chuộc tội với con. Dù cha biết nếu nói những lời này lúc con thức chắc con cũng không hiểu đâu. Nhưng sáng mai và từ mai trở đi, cha sẽ là một người cha đúng nghĩa. Cha sẽ là người bạn của con, sẽ cùng vui khi con vui và buồn khi con buồn. Nếu cha có lỡ thốt ra những lời nóng giận, cha sẽ cắn chặt môi và sẽ luôn tự nhủ ḷng như một lời nguyện ước rằng con là con của cha, là đứa con bé bỏng của cha!
Thật vô lư khi cha cứ măi xem con là một người trưởng thành. Nhưng khi nh́n con ngay lúc này đây, con yêu của cha đang nằm co ro, mỏi mệt trên gường, cha mới chợt nhận ra con vẫn chỉ là một đứa trẻ bé bỏng ngày hôm qua vẫn c̣n được mẹ ẵm bồng trên vai. Thế mà cha lại đ̣i hỏi ở con quá nhiều, quá nhiều!”
VietBF©sưu tập
|