Vấn đề thực phẩm sạch luôn là vấn đề gay cấn trong xă hội. Chính quyền đưa ra lệnh cấm nhưng vẫn cứ nhận tiền đút lót cho qua chuyện. Dân th́ cứ ăn và chết từ từ.

(Minh họa: Ngọc Diệp)
“Đúng qui tŕnh” đang là cụm từ “hot”. Vào trang t́m kiếm Google lúc 14g30 ngày 14/4/2016 cho 03 từ này, thấy 353.000 kết quả trong 0,47 giây với đủ các nội dung.
Từ việc bổ nhiệm cán bộ sia qui định, cấp sổ đỏ hay cho phép xây nhà trái phép, cấp cứu người bệnh cho đến tăng giá các mặt hàng thuộc nhóm độc quyền… Tất tần tật đều rất “đúng qui tŕnh”.
Trên tờ Vn Economy, ông Nguyễn Sĩ Cương, Ủy viên Thường trực Ủy ban Pháp luật của Quốc hội đă từng chua chát thốt lên: “Thật lạ lùng là cái ǵ cũng đúng quy tŕnh! Tiêm chết người rồi vẫn khẳng định là... đúng quy tŕnh, bỏ tù oan đến cả 10 năm vẫn... đúng quy tŕnh, bỏ lọt 230 kg ma túy qua cửa khẩu vẫn... đúng quy tŕnh. Tôi cho rằng đấy chỉ là sự biện hộ và rũ bỏ trách nhiệm một cách vô cảm”.
Thế nhưng Tại Hội nghị Thành ủy Đà Nẵng lần thứ 4 ngày 13/4, ông Lê Minh Trung, Bí thư Quận ủy Thanh Khê c̣n có một khái niệm mới về “qui tŕnh”: “Chết dần dần đúng… qui tŕnh”.
Ông Trung nói: "Thành phố có hàng trăm héc-ta rau sạch, rau sạch này bán ở đâu, địa chỉ nào, chỉ cho dân đến mua. Không biết rau sạch hay là dơ th́ cứ ăn, ăn xong rồi chết dần dần, gọi là "chết đúng qui tŕnh".
Thật ra, chuyện thực phẩm bẩn của ta th́ chả có ǵ mới. Nghĩa là nó cũ một cách nguy hiểm hay nói một cách khác, một mối nguy hiểm rất… cũ.
Rau tưới bằng dầu hỏa, trồng ở băi tha ma vừa chôn người chết, rửa ở rănh nước thải. Gạo chứa thuốc trừ sâu, diệt cỏ. Tôm cá đồng nhiều dư lượng kháng sinh, hải sản ướp phân bón ure. Thịt lợn chứa chất tạo nạc và thuốc an thần. Thịt ḅ bơm nước. Thịt gà bôi phẩm màu hóa chất dùng để đánh bóng bàn ghế… là chuyện thường ngày.
Nhà thơ Trần Đăng Khoa kể: “Hồi ở Đài Tiếng nói Việt Nam, một phóng viên của tôi đi công tác Hà Tĩnh về, có tặng tôi hai quả bưởi. Bưởi đặc sản, quư lắm. Tôi cất trong tủ. Đợi có khách quư th́ khao. Thế rồi quên. Mấy quả bưởi lăn lóc trong đống báo đă đọc. Khi được tặng bưởi, tôi đang là Giám đốc Kênh Truyền h́nh. Rồi sau đó, tôi chuyển sang làm Phó Bí thư Đảng uỷ. Bốn năm sau, tôi có lệnh điều động chuyển hẳn sang Hội Nhà văn. Lúc bấy giờ, tôi mới chuyển cơ quan, nghĩa là sau khoảng 6 năm, dọn tủ, tôi bất ngờ thấy hai quả bưởi mà ḿnh đă bỏ quên. Càng bất ngờ hơn khi sau 6 năm, bưởi vẫn tươi nguyên, và lúc bổ ra, múi bưởi vẫn đẹp, vẫn tươi mọng. Thật kinh hoàng”.
Chuyện “trường tồn” của thực phẩm ở ta th́ kinh hoàng rồi. Có người hài hước nói rằng rồi đây Việt Nam sẽ có nhiều… xác ướp nhất thế giới. Lư do là bởi khi c̣n sống, ăn nhiều chất phocmol nên khi chết, thịt sẽ “tươi” măi măi…
Có một câu hỏi cũng “tươi măi”: Ai chịu trách nhiệm?
Câu trả lời nh́n chung là giống nhau và cũ: Không ai cả!
Thế nhưng lần này, có một câu mới, mới như.. cũ. Đó là của bà PGS TS Viện trưởng Viện Kiểm nghiệm ATVSTP Quốc gia LÊ THỊ HỒNG HẢO: “Đầu tiên là trách nhiệm của người sử dụng”.
Lại nhớ có lần ông Bí thư Thành ủy TP Hồ Chí Minh Đinh La Thăng than thở: “Các bộ nói phối hợp rất tốt, nhưng thực tế dân vẫn cứ ăn thực phẩm bẩn, thế th́ tốt ở đâu, tốt để làm ǵ, chẳng nhẽ nói dân cứ tạm ăn bẩn đi để các bộ xây dựng lộ tŕnh?”.
Các bộ “phối hợp rất tốt” nhưng dân th́ vẫn phải “ăn bẩn”, thế th́ “tốt ở đâu” và “tốt để làm ǵ”? Rồi giờ đây trách nhiệm “đúng qui tŕnh” là “của người sử dụng”.
Mà quan đúng qui tŕnh th́ dân chết cũng… đúng qui tŕnh là phải lẽ tự nhiên thôi. Cái “qui tŕnh chết” này của dân bắt đầu từ ăn phải thực phẩm bẩn, rồi nhiễm bệnh, rồi ốm, rồi chết. Rất đúng qui tŕnh v́ chả mấy ai chưa ốm đă chết trừ tai nạn ǵ đó th́ không tính ở đây.
Chỉ có điều, nếu đằng nào dân cũng “chết đúng qui tŕnh” th́ lập ra ban nọ, bệ kia mỗi năm tiêu tốn cả đống tiền của dân để làm ǵ nhỉ? Hay là giải tán quách nó đi để cho dân “chết đúng qui tŕnh” v́ đằng nào chả thế, chết là hết, cần ǵ đúng qui tŕnh hay không đúng qui tŕnh?
V́ thế tại Đà Nẵng, ông Nguyễn Xuân Anh cho biết, thành phố sẽ lập lại Ban chỉ đạo an toàn vệ sinh thực phẩm mà thành viên Ban chỉ đạo phải là cấp trưởng ở các sở ngành, quận huyện và giám đốc các Sở Y tế, Công thương, Công an… cùng chủ tịch các quận, huyện.
Ban sẽ do một Phó Chủ tịch UBND TP làm trưởng ban, có cơ chế báo cáo trực tiếp với Thường trực Thành ủy và đề xuất các giải pháp đảm bảo an toàn vệ sinh thực phẩm.
Đây là nét rất mới bởi chao ôi, người xưa có câu “Sinh có hạn, tử bất kỳ” nhưng giờ đây nếu mà chết cũng có… qui tŕnh th́ c̣n có ǵ để nói, phải không các bạn?
VietBF © Sưu Tầm