Nữ bị cáo hai mắt cứ đỏ hoe, gương mặt thẫn thờ, buồn bă. Chị kể, từ ngày người thân qua đời, chưa đêm nào chị ngủ ngon giấc, một phần v́ nhớ chị, một phần v́ hối hận đă gây nên cái chết ấy. Có nhiều đêm trong giấc mơ, chị thấy chị gái hiện về, cứ trách móc bảo: “Sao em lái xe gây tai nạn, khiến chị phải chết”. Chị choàng tỉnh khỏi cơn mơ, rồi đau đớn khổ sở mà khóc suốt đêm.
Trong một lần chở chị đi đám cưới, do bất cẩn, nữ bị cáo để xảy ra tai nạn. Chị mất, bản thân lại phải đối mặt với ṿng lao lư khiến nữ bị cáo suy sụp, nhiều lần có ư định tự tử. Chị luôn day dứt, v́ ḿnh mà anh rể phải chịu cảnh mất vợ, các cháu mất mẹ và người cha già đau đớn mất con.
Chị mất, em hầu ṭa
Phiên ṭa xét xử vụ án “vi phạm quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ” tại TAND tỉnh Thừa Thiên - Huế tiến hành có hai bị cáo là Trần Ngọc Lương (SN 1972, ngụ Nghệ An) và Hồ Thị Đường (SN 1973, ngụ tỉnh Thừa Thiên - Huế). Bị cáo Lương là người điều khiển ô tô. Bị cáo Đường cầm lái xe máy chở chị gái và cháu. Vụ tai nạn do lỗi hỗn hợp giữa hai bên. Người cầm lái ô tô khi gặp biển cảnh báo nguy hiểm giao nhau với đường không ưu tiên, nhưng đă không giảm tốc độ hết mức nguy hiểm. Người cầm lái xe máy khi chuyển hướng rẽ trái nhưng thiếu chú ư quan sát, không bật đèn xi nhan xin đường, dẫn đến tai nạn làm người chị ngồi sau xe máy tử vong.
Buổi chiều, bầu trời mỗi lúc một xám xịt, mưa lâm thâm. Cả hai bị cáo được tại ngoại đến ṭa từ rất sớm. Chẳng biết có phải v́ lạnh, mà mặt mày ai nấy xám ngoét. Bị cáo Lương nhà xa, nên chỉ lầm lũi một ḿnh. Bị cáo Đường đến ṭa cùng người thân là chồng và các con của bị hại. Người phụ nữ dáng vẻ lam lũ, mặt mũi hốc hác, bơ phờ. Chị có phần hốt hoảng khi bị “tách” ra khỏi những người thân để đến ngồi ở ghế bị cáo. Dáng chị chơ vơ, đầy bất an khiến ai có mặt tại pḥng xét xử đều cảm thấy chạnh ḷng.
Phiên ṭa bắt đầu, HĐXX kiểm tra căn cước các bị cáo. Bị cáo Đường đứng nơi vành móng ngựa, giọng lập bập v́ run, hai tay cứ lóng nga lóng ngóng như thể chẳng biết để vào đâu. Chị “cuống” đến mức không cả mang theo giấy tờ tùy thân, chủ tọa phải yêu cầu bị cáo kư vào một mẫu giấy để so sánh với chữ kư trong hồ sơ.
Nữ bị cáo khai, ḿnh sinh ra và lớn lên ở quê, lấy chồng rồi sinh con. Quanh năm suốt tháng chị chỉ biết cặm cụi trên những mảnh ruộng mảnh vườn mưu sinh, ít có dịp đi ra khỏi lũy tre làng. Vậy mà mỗi lần trong nhà có việc, đi giỗ đi chạp hay cưới hỏi, phải sử dụng xe máy, người chị gái lúc nào cũng muốn đi cùng chị, được chị chở. Người phụ nữ run run giọng: “Chị ấy nói tui chở, chị ấy mới yên tâm. Đi với mấy cậu, sợ các cậu uống bia vào, lái xe không an toàn. Hôm đó cả gia đ́nh tui cũng đi ăn đám cưới. Mấy anh em trai đều bảo chị lên xe để chở. Nhưng chị nhất định ngồi sau xe tui. Chị tin tưởng tui rứa. Mà ai dè…”. Chị gục xuống, nức nở.
Hôm định mệnh đó, chị c̣n chở thêm đứa cháu nhỏ. Lúc tai nạn xảy ra, chị vẫn c̣n ngồi trên xe, nhưng nh́n lại sau lưng, chẳng thấy chị gái và cháu gái đâu cả. Chị lạnh toát cả người, hoảng hốt la lớn: “Bà con ơi! Cứu tui với. Chị tui mô rồi? Cháu tui mô rồi?”. Khi hai xe va chạm nhau, cháu gái văng xa về một hướng, mê man bất tỉnh. Chị gái văng xa về một hướng khác, nằm bất động. Lúc xe đưa chị gái chị đi bệnh viện, chị cũng ẵm cháu lên đi cùng. Bấn loạn, chỉ cầu mong chị gái và cháu không sao. Nhưng đứa cháu nhỏ th́ tỉnh lại, c̣n chị gái th́ không bao giờ trở về. “Nghe bác sĩ nói, chị tui mất từ lúc tai nạn xảy ra, tui hồn vía lên mây, sụp xuống đó rồi không biết trời trăng ǵ nữa”, chị khóc.
Người phụ nữ đưa bàn tay chai sần quẹt nước mắt. Trong tiếng nấc nghẹn ngào, chị kể về những ngày khủng khiếp mà tất cả những người thân trong gia đ́nh trải qua. Đó là những ngày gia đ́nh đang lo đám tang cho người chị gái vắn số, th́ chị cũng bị công an gọi lên gọi xuống lấy lời khai, sau đó th́ bị khởi tố, truy tố. Nỗi đau càng chồng thêm nỗi đau.
Những người con của người đă mất bảo, ra trước ṭa, họ là đại diện theo pháp luật của người bị hại, nhưng d́ ruột là bị cáo. Điều đó thật đau đớn xót xa, bởi măi măi họ vẫn là ruột thịt, là người trong một gia đ́nh. Họ không bao giờ muốn, và cũng rất sợ d́ ruột phải đi tù. Chỉ v́ sự bất cẩn khi lưu thông trên đường, mà gia đ́nh họ phải chịu tang tóc, nơm nớp lo tù tội. Điều đó vượt ngoài sức tưởng tượng của những người suốt đời chỉ biết làm ăn lương thiện, quanh quẩn bên đám đất đám ruộng cạnh nhà.
Gia đ́nh bị hại không chỉ làm đơn xin cho d́ ruột mà c̣n cả người cầm lái xe ô tô. Tại phiên ṭa, họ c̣n từ chối khoản tiền bồi thường tổn thất tinh thần mà cả hai bị cáo phải chịu là 60 triệu đồng.
Ám ảnh từng giấc ngủ
Đứng thẫn thờ nơi hành lang chờ nghị án, bị cáo hai mắt cứ đỏ hoe, gương mặt thẫn thờ, buồn bă. Chị kể, từ ngày người thân qua đời, chưa đêm nào chị ngủ ngon giấc, một phần v́ nhớ chị, một phần v́ hối hận đă gây nên cái chết ấy. Có nhiều đêm trong giấc mơ, chị thấy chị gái hiện về, cứ trách móc bảo: “Sao em lái xe gây tai nạn, khiến chị phải chết”. Chị choàng tỉnh khỏi cơn mơ, rồi đau đớn khổ sở mà khóc suốt đêm.
Nỗi đau ấy cứ kéo dài dai dẳng măi, khiến chị chẳng có tâm trạng nào để đi làm. Rồi những lần ghé sang nhà chị gái, thắp nén nhang trên bàn thờ, nh́n anh rể ngồi thẫn thờ nơi bậu cửa, như thể đang ngóng trông bóng dáng vợ tất tả từ đồng trở về, khiến tim chị nhói lên đau đớn. Từ đó, chị chẳng dám đến nhà chị gái nữa, mà ra thẳng mộ thắp nhang cho chị. Dù các cháu chẳng trách móc ǵ, anh rể cũng không một tiếng nặng nhẹ, nhưng chị thấy ḿnh đầy tội lỗi. “V́ tui mà anh rể mất vợ, các cháu mất mẹ, ba tui mất con... Kể từ ngày chị mất, tinh thần sức khỏe ba tui suy sụp. Hôm nay ba tui mô có đến ṭa được. Tui thương chị quá”, chị nghẹn giọng.
Sau khi xảy ra tai nạn, ở quê người ta cứ xầm x́ nhỏ to, có người c̣n nói thẳng mặt chị, bảo chạy xe gây tai nạn chết người, th́ “phải đền mạng”, khiến chị càng hoang mang. Chị bảo, giá mà hôm đó người ra đi là ḿnh, mà không phải là người chị gái, th́ hay biết bao. Đau đớn, rồi hoang mang, căng thẳng khiến chị từng có ư định t́m đến cái chết. Nhưng may thay, giữa lằn ranh sinh tử, chị lại nghĩ đến chồng con mà quay đầu lại. Bởi nếu chị chết đi, chồng con chị sẽ mất đi người vợ, người mẹ; sẽ đau đớn như nỗi đau mà anh rể và các cháu đang phải gánh chịu; và chị thức tỉnh.
Càng đến gần ngày mở phiên ṭa, chị càng nôn nao lo lắng, sợ bản thân phải ngồi tù. Thương vợ, nhiều khi chồng chị an ủi: “Đi tù th́ có chi ghê gớm. Nếu mẹ nó phải đi tù, th́ để tui vào ngồi tù thay cho”. Nhưng lời động viên ấy cũng không khiến chị nguôi ngoai. “Cả đêm tui không ngủ được, lo lắng nên chỉ biết khóc”, chị lại đưa tay quệt nước mắt.
Đứa cháu gái đứng bên cạnh d́ ruột khẽ trách: “Hồi năy ṭa hỏi d́ có mong muốn ǵ, sao d́ không xin ṭa được giảm nhẹ mức án?”. Người d́ lại thút thít, bảo lên đứng trên đó (nơi vành móng ngựa - PV), run quá, đánh mất cả giọng nói, cho nên đâu biết phải nói thế nào.
Con gái bị hại nh́n d́ ruột bằng ánh mắt xót xa, rồi nhỏ giọng chia sẻ, từ ngày mẹ mất, ba chị nhớ mẹ mà cứ thẫn thờ như người mất hồn. Chị bảo, nếu ba chị năm nay 80 tuổi th́ chẳng sao, bởi mấy chốc nữa mà hai người gặp nhau nơi chín suối. Đằng này năm nay ba chị mới xấp xỉ 50, những ngày tháng dài đằng đẵng phía trước phải đơn độc một ḿnh không có vợ kề bên, chẳng biết ông sẽ thế nào.
Sau khi nghị án, Hội đồng xét xử TAND tuyên phạt nữ bị cáo Đường 30 tháng tù, cho hưởng án treo, bị cáo Lương bị phạt 12 tháng tù. Nghe d́ ruột được hưởng án treo, các cháu của bị cáo như thở phào. Tuy nhiên, trong ánh mắt họ vẫn một nỗi niềm không lời nào tả được. Bởi, d́ thoát cảnh tù tội, nhưng mẹ của họ không thể đội mồ sống dậy.
VietBF © sưu tập