Khi biết chồng đang vui vẻ bên vũ nữ, Nam Phương Hoàng hậu đau quặn ḷng và vô cùng buồn bă. Thay v́ đánh ghen điên cuồng, bà vẫn giữ được khí chất và cốt cách khó ai sánh bằng.
Nam Phương Hoàng hậu và người chồng nổi tiếng đào hoa, xiêu ḷng với bất kỳ người đàn bà đẹp nào trong tầm mắt
Không phải nói nhiều về vị Hoàng hậu này, bởi bà vốn đă quá nổi tiếng về nhan sắc khi mà đến tận ngày nay, sau khi qua đời hơn nửa thế kỷ, bà vẫn c̣n được người đời tán dương như là vị Hoàng hậu đẹp nhất trong sử Việt, thậm chí là vẫn lọt vào không ít bảng xếp hạng dành cho những thành viên hoàng tộc có nhan sắc tại châu Á nói riêng và cả thế giới nói chung.
C̣n về học thức, Nam Phương Hoàng hậu cũng chẳng thua kém ai v́ xuất thân trong một danh gia vọng tộc nổi tiếng giàu có và hiếu tri, được gia đ́nh cho sang Pháp du học tại trường nữ sinh danh tiếng Couvent des Oiseaux (Paris), đến khi trở về nước bà đă có trong tay tấm bằng tú tài toàn phần.
Năm 20 tuổi, bà kết hôn với Bảo Đại và chính thức bước chân vào Hoàng tộc cuối cùng của triều Nguyễn. Ngoài ra, bà đă làm một điều mà xưa nay chưa từng có ai làm trong lịch sử hậu cung Việt Nam, đó là dẹp bỏ tam cung lục viện, yêu cầu Bảo Đại chấp thuận cuộc hôn nhân một vợ một chồng chung thủy.
Sắc đẹp chim sa cá lặn của Nam Phương Hoàng hậu thời trẻ
Nhưng cuộc đời không như là mơ, Nam Phương Hoàng hậu cũng không ngờ rằng, dù Bảo Đại đă hứa chỉ có ḿnh bà, đă từng yêu bà say đắm nhưng với ông, nhu cầu sắc dục luôn phải đổi mới và với bản tính trăng hoa có sẵn trong người, ông đă không ít lần lừa dối bà để đi theo những bóng hồng khác.
Ngoài những cuộc t́nh ngoài luồng sâu đậm gắn với những cái tên nổi tiếng làm tốn giấy mực của báo giới lúc bấy giờ, cựu Hoàng Bảo Đại c̣n có vô số những cuộc t́nh ngắn hạn, chóng vánh với biết bao người phụ nữ thuộc đủ mọi tầng lớp, từ cô hầu, cô phục vụ pḥng khách sạn, cho đến vợ của các gia nhân đày tớ và cả gái làng chơi...
Việc ông chồng hoàng gia xiêu ḷng với bất kỳ người đàn bà đẹp nào trong tầm mắt như thế, Nam Phương Hoàng hậu có biết không? Biết chứ, bà rơ hơn ai hết về cái tính bay bướm này của chồng nhưng với cương vị là một Hoàng hậu, lại là người có trí thức, tính t́nh kiêu hănh, bà không cho phép ḿnh làm bất kỳ điều ǵ vượt quá chuẩn mực.
Gương mặt Nam Phương Hoàng hậu trong góc ảnh nào cũng đượm buồn
Bà không đánh ghen, không cho những người hầu thân cận đi dằn mặt kẻ dám cặp kê với chồng ḿnh. Cũng không hề có quan niệm "ông ăn chả, bà ăn nem" dù cho khi ấy, nhan sắc của bà vẫn c̣n có cả khối người nguyện quỳ dưới chân, chồng th́ suốt ngày rời cung đi mất, cuộc sống vợ chồng nhàn nhạt, giường lạnh, chăn không c̣n ấm. Suốt ngày bà chỉ quanh quẩn bên các con, phục vụ mẹ chồng và quán xuyến việc vặt.
Nam Phương Hoàng hậu chỉ giữ nỗi buồn ở trong ḷng thế thôi, một nỗi buồn mà chỉ những người vợ nào có chồng ngoại t́nh mới hiểu thấu. Có lẽ v́ bà hiểu, bản tính đàn ông đă là như thế, dù có nói ǵ, làm ǵ bà cũng không thể níu chân được.
Mà người t́nh của chồng bà như hoa bên đường, hoa này bị "diệt" hoặc héo tàn vẫn sẽ c̣n hoa khác thay thế, vậy nên đánh ghen cũng chỉ là tṛ vô bổ, nếu không muốn nói là sẽ làm nhọc sức và phá tan sự tự tôn kiêu hănh của bà - một Hoàng hậu danh giá.
Đánh ghen đầy kiêu hănh: viết thư cảm ơn t́nh địch
Ông Phạm Khắc Ḥe, là Đổng lư ngự tiền văn pḥng của Hoàng đế Bảo Đại, từng chứng kiến Nam Phương ghen và kể chuyện đó trong hồi kư "Từ triều đ́nh Huế đến chiến khu Việt Bắc". Đó là khi Bảo Đại đă thoái vị, ra Hà Nội làm cố vấn cho chính phủ cụ Hồ. Đă quen thói ăn chơi, Cựu hoàng không chịu được thiếu thốn, nên nhờ ông Ḥe về Huế gửi cho vợ một bức thư xin tiền.
Nam Phương Hoàng hậu đọc xong thư mà đượm buồn, nét mặt trầm tư suy nghĩ rồi quay sang hỏi ông Ḥe: "Ông có biết Vĩnh Thụy (tên húy của vua Bảo Đại) cần tiền làm chi và cần bao nhiêu tiền không?". Và dĩ nhiên là ông Ḥe không dám nói rơ sự t́nh.
Hoàng hậu cùng các con nhỏ
Cùng chiều hôm ấy, ông Ḥe quay lại cung An Định để lấy thư trả lời. Tiếp ông là Nam Phương Hoàng hậu với nét mặt rầu rĩ nhưng vẫn cố tỏ ra b́nh tĩnh. Lúc ấy Hoàng hậu mới nhỏ nhẹ nói với vị khách phương xa:
"Ông Hoè! Chắc ông biết tôi rất tin ông, quư trọng ông, trước cũng như nay. Cho nên tôi muốn ông cho biết tất cả sự thật về việc ông Vĩnh Thuỵ mê cô Lư".
Dù bất ngờ khi Hoàng hậu đă biết mọi chuyện nhưng ông Ḥe chỉ dám trả lời ngắn gọn là có nghe qua.
Bà Nam Phương lại chăm chú hỏi: "Ông có biết cô Lư nhiều không? Và cô ấy là người như thế nào?". Ông Ḥe thật thà đáp chưa thấy mặt bao giờ nhưng nghe đồn là cô ấy đẹp. Chữ "đẹp" trong câu trả lời của ông Ḥe đă khiến Nam Phương Hoàng hậu rực lửa giận trong mắt. Sau một hồi thăm ḍ không thành công, bà Nam Phương nói thư chưa viết xong và hẹn ông Ḥe quay lại sau.
Trong lần gặp tiếp theo, Nam Phương đă rút hai tờ bạc ngân hàng Đông Dương loại 500 đồng giơ lên cho ông Ḥe thấy rồi "bỏ trở lại vào giữa những tờ giấy màu hồng đặc sệt chữ Pháp dán lại" đưa cho ông Ḥe.
Khi thấy Nam Phương Hoàng hậu phân vân về mối quan hệ của chồng và vũ nữ Lư Lệ Hà, ông Ḥe có khuyên bà ra Hà Nội sống để được gần Bảo Đại. Nhưng ngay lập tức, bà Nam Phương đáp rất khiêm nhường: "Thôi! Tôi đành chịu đựng riêng một ḿnh để cho người ta vui sướng".
Người sứ giả là ông Phạm Khắc Ḥe dù không biết trong bức thư Nam Phương Hoàng hậu viết ǵ nhưng đọc xong Bảo Đại mặt cứ tái dần đi. Măi sau này, lá thư được kẻ thứ 3 là vũ nữ Lư Lệ Hà đă cất giữ suốt 50 năm được công bố.
Bức thư trên được nhà văn Lư Nhân Phan Thứ Lang (Phan Kim Thịnh) trích dẫn từ hồi ức của Ngọc Giao và in lại trong cuốn Bảo Đại – vua cuối cùng triều Nguyễn (NXB Đà Nẵng 2004).
Chân dung vua Bảo Đại - ông chồng trăng hoa, ăn chơi trác táng
Không hờn giận, không ghen tuông, hay nhục mạ t́nh định, với vị thế là một Hoàng hậu, là "người chị", người được phong tước danh chính ngôn thuận, Nam Phương viết: "Em Lư Lệ Hà thân quư. Chị ở xa đức Cựu hoàng hàng mấy vạn dặm trùng dương, nhưng chị biết rằng em đang hết ḷng hết sức chăm sóc Cựu hoàng ở Hong Kong. Chị cầu mong lịch sử mai đây không buông rơi Cựu hoàng, c̣n gặp lại nhau. Đức Từ Cung Thái hậu và chị trọn kiếp nhớ ơn em. Chị Nam Phương!".
Bức thư ngắn gọn, thoạt qua th́ như một lời cảm ơn đơn thuần nhưng thực sự đọc kĩ từng câu người ta mới thấy thấm. Nam Phương Hoàng hậu đang muốn nói với kẻ thấp hèn kia rằng bà đă biết rơ mọi việc dù ở một khoảng cách rất xa.
Bà Nam Phương cũng tỏ ra ḿnh là người biết ân nghĩa khi có lời cám ơn t́nh địch. Nhưng đằng sau sự cám ơn lại là thái độ có chút mỉa mai, chua chát. Mong là Cựu hoàng giữ được cái phúc để cô nàng cũng được hưởng theo.
Lời thức tỉnh đối với đàn bà dành cả thanh xuân để lo giữ chồng rồi lăng phí phần đời c̣n lại để tha thứ cho chồng phản bội
Nam Phương Hoàng hậu chính là một tấm gương sáng cho chị em học tập. Lẽ ra, bà có thể ra Hà Nội để ở cạnh chồng, dễ dàng giữ chồng khỏi các cô gái vây xung quanh. Nhưng với một người đàn ông vốn tính trăng hoa th́ cất công làm thế để làm ǵ? Chỉ tổ chuốc lấy mệt mỏi, đau thương.
Và thế là bà buông tay, buông hẳn để rồi bà sống b́nh yên trong cung An Định c̣n người chồng bội bạc th́ vật vă không xu dính túi cùng t́nh nhân bên xứ người. Sự đánh đổi ấy có đáng không?
Hăy học cách đánh ghen thông minh của Nam Phương Hoàng hậu, người phụ nữ thấm nhuần cái hay, cái mới phương Tây nhưng vẫn giữ đạo đức khí chất phương Đông. Người ta hay nói đùa nhau rằng, trong xă hội phương Tây, thứ tự ưu tiên lần lượt là: "Trẻ em, phụ nữ, con chó rồi mới đến đàn ông".
Có lẽ bị xếp chót như thế mà từ ngàn đời nay, nền văn hóa phương Tây luôn mặc định việc đàn ông cần ga lăng, chiều chuộng phụ nữ.
C̣n phụ nữ lại rất biết cách trân trọng bản thân, những giá trị của ḿnh đang sở hữu. Họ độc lập, mạnh mẽ và không bao giờ quỵ lụy đàn ông. Điển h́nh, khi phụ nữ phương Tây phát hiện ra chồng, người yêu ngoại t́nh họ sẽ chẳng bao giờ phí công sức đánh ghen với cô nàng kia mà về "dạy dỗ" lại người đàn ông của ḿnh. Thậm chí có những đất nước c̣n ra luật cấm đánh ghen ngoài đường, nơi công cộng.
Phụ nữ thông minh là phụ nữ biết giữ chồng, biết cách khiến cho chồng phải yêu, phải thương ḿnh mà một ḷng, một dạ ở với ḿnh. C̣n khi ông chồng đă đổ đốn đến mức ra ngoài chung chạ với hết đàn bà này đến đàn bà khác th́ xin khẳng định đó là một người đàn ông không đáng để giữ.
VietBF © sưu tầm