Vỉa hè chính là nơi ở của hai cha con. Cuộc sống khó khăn như vậy nhưng hai cha con rất chăm chỉ và tốt bụng. 2 Cha con c̣n cứu sống một chú chó và coi chú chó như là thành viên trong gia đ́nh.
Ngày hôm đó, tôi quyết định phải dừng xe lại.
Đă mấy lần đi qua con đường đó, khi th́ thấy tấm bạt trải ra làm giường, khi th́ thấy bọc quần áo, có lúc lại thấy có một bé gái nữa, định dừng lại nhưng cứ lần lữa, nhưng hôm nay phải dừng lại thôi. Dưới một mái hiên nhà, trong ánh đèn đường vàng vọt người cha đang dạy con tập viết.
Không bàn, không ghế, bé gái kê quyển vở lên bức tường, người cha cũng dùng đùi ḿnh để viết, một con chó nằm cạnh bên…
NGƯỜI ĐÀN ÔNG LANG THANG VIẾT CHỮ ĐẸP, NGHE NHẠC ANH BẰNG
Con đường không tên bên hông nhà số 36 Nguyễn Huy Tự đối diện chợ Đa Kao nối ra đường bờ kè Hoàng Sa, đó là nơi 2 cha con lang thang tá túc. Quê ở Vĩnh Long, bị tai nạn giao thông, vợ bỏ đi, phải cầm cố nhà cửa lên Sài G̣n mổ sọ năo. Mổ xong nhưng gia sản cũng tiêu tán hết, từ đó hai cha con dắt díu nhau lang thang kiếm sống ở đất Sài G̣n này.
Hàng ngày, người cha đi nhặt ve chai, dắt đứa con 5 tuổi theo. Tối kiếm một mái hiên nhà nào đó ngủ. Vài tháng nay 2 cha con “may mắn” t́m được con đường này, rộng răi, vắng vẻ không bị ai tranh giành. Tắm rửa đi vệ sinh th́ có con chợ bên kia đường, mỗi lần đi 3.000 đồng.
Anh tên Nguyễn Văn Nam, bé gái tên Nguyễn Thuỵ Kim Trúc. Khi tôi hỏi tên con gái anh, anh nhấn mạnh chữ Thuỵ trong “Khúc Thuỵ Du”, không phải “Thị”. Hoá ra anh cũng nghe nhạc Anh Bằng và một số nhạc tiền chiến khác. Không những thế, anh viết chứ lại rất đẹp. Đêm đó, anh đang viết lại mấy ḍng kinh trong “Kinh Nhân Quả”. 2 cha con cùng nhau viết chữ. Cạnh đó có con chó què tên Nô nằm nghỉ. Con chó này vốn của một nhà gần đấy bỏ rơi. Nó đi lang thang rồi bị xe cán găy chân. T́nh cờ 2 cha con anh Nam đang sống gần đó, thế là cả 3 trở thành một gia đ́nh.
BỊ XIN ĐỂU, NHỤC MẠ, LỢI DỤNG NHƯNG VẪN TỪ CHỐI SỰ GIÚP ĐỠ
Khi tôi đến, anh có vẻ hơi sợ v́ nghĩ rằng tôi lại là một tên xin đểu. Hàng ngày nhặt ve chai được số tiền c̣m cơi không đủ cho 2 cha con, nhưng vẫn có những kẻ mất nhân tính cướp đi số tiền ít ỏi ấy. Bé Trúc “méc”: “Có người c̣n phun nước miếng vào ba con nữa”. Hỏi anh, anh chỉ cười buồn: “Th́ cuộc đời cũng có những người như vậy”. Buổi đêm đi ngủ, anh phải gởi nhờ tiền ở một tiệm phở gần đó v́ sợ ăn trộm. Khi tôi ngỏ ư sẽ kêu gọi mọi người giúp đỡ anh th́ anh từ chối: “Tôi vẫn c̣n đi làm được, với lại tôi cũng muốn dạy con phải tự chủ”
Anh kể, trước đây có một cô tên là Xuân Hương, người nhiều xăm trổ có đến hỏi thăm chụp h́nh rồi hứa sẽ giúp đỡ anh nhưng măi sau vẫn không thấy ǵ. Nghe người ta nói lại là cô đó lên mạng kể về trường hợp của anh để kêu gọi giúp đỡ mà anh vẫn không thấy ǵ nên giờ anh sợ có người sẽ lợi dụng trục lợi. Với lại anh vẫn c̣n làm việc được. Anh dự định sẽ để dành tiền rồi đi bán vé số chắc sẽ kiếm được nhiều hơn là lụm ve chai như bây giờ. Điều lo lắng của anh hiện giờ là tết sắp đến rồi, người ta sẽ không cho ngủ trước nhà nữa.
“Tết đến rồi, người ta cũng sợ xui chứ. Lúc đó chắc phải t́m nơi khác ngủ thôi”