. Mảnh đất láng giềng cách con đèo Hải Vân trập trùng mây trắng, nắng vàng ấy luôn gieo vào ḷng tôi miên man nỗi nhớ, gờn gợn kư ức và bồng bềnh hư ảo về một mối t́nh nồng thắm.
TP.Đà Nẵng nh́n từ trên cao
ẢNH: HOÀNG SƠN
Đà Nẵng - vườn cổ tích đă ươm mầm tuổi thơ của chúng tôi bằng câu chuyện t́nh của một người lăng tử đất cố đô lạc bước...
Hồi c̣n bé tí ti chúng tôi vẫn được nghe kể hoài, kể miết về cuộc gặp gỡ định mệnh của chú Bốn - người con trai thứ tư trong nhà. Khi đất nước vừa giải phóng c̣n khó khăn, chú chạy xe ôm rong ruổi khắp các tỉnh lân cận miền Trung. Và thời khắc định mệnh cuộc đời níu chân chú ở ngôi trường mầm non tại vùng ven thành phố Đà Nẵng.
Cơn đau dạ dày dẫn chú vào lớp học, nhờ bọn trẻ con bé xíu leo lên lưng đấm bóp và chú trả ơn bọn trẻ bằng bài hát đậm chất Huế ngọt lịm. Cô giáo trông trẻ nghe càng đắm, ngắm càng say và họ nên nghĩa vợ chồng sau đó hai năm. Câu chuyện được dệt nên trong kư ức tuổi thơ của chúng tôi như một trang cổ tích về miền nghĩa t́nh thắm đượm.
2. Đất Đà Nẵng đón bước chân của ba cha con nghèo xơ xác đèo ḅng nhau vào thăm chú, hồi ấy tôi chỉ là bé con lên 7. Đường xa tít, bụng đói meo, chân ră rời làm chị em chúng tôi thút thít níu tay ba. Ba ngờ ngợ hỏi đường rồi dắt díu hai chị em đến quán cơm của một người bạn thời trung học vào đây lập nghiệp.
Bạn bè gặp nhau tay bắt mặt mừng. Riêng chúng tôi, cả thế giới thu gọn lại trong hai đĩa cơm cá chiên gịn chấm nước mắm chanh tỏi trước mặt. Con nhà nghèo có bao giờ được ăn cá to và cơm dẻo thế đâu, thời khắc ấy lại c̣n đói meo đói mốc nên cơm ngon gấp bội, cá ngon hết sẩy!
Ăn xong ba cha con lại dắt díu nhau đi t́m địa chỉ nhà chú. Chúng tôi le te theo ba trước khi ba ngỏ lời cảm ơn tấm ḷng người bạn cũ về mấy đĩa cơm miễn phí bởi túi áo ba đă cạn sạch tiền nong. Riêng tôi nhớ măi cái hương vị ngọt ngào của tuổi thơ bên đĩa cơm nóng hổi, con cá gịn rụm, nước mắm thơm nồng chanh tỏi và cả tấm ḷng của người phương xa.
3. Biến cố đầu tiên của cuộc đời ập đến năm tôi thi rớt đại học. Đất trời như sụp đổ, thế gian quay cuồng với muôn vạn câu hỏi “V́ sao?”. Xóm trên làng dưới hỏi han, xầm x́ về con bé có tiếng học giỏi lại ngă một cú đớn đau ngay trong kỳ thi quyết định ngă rẽ cuộc đời.
Mặt trời như tắt lịm từ đó. Nghe cháu ủ dột suốt ngày, chú thím ở Đà Nẵng bảo vào chơi ít hôm. Chuyến xe lăn bánh mang theo con bé buồn nẫu ruột, sầu rụng tóc và lơ ngơ trước tương lai vô vọng vượt qua đèo Hải Vân vào mảnh đất từng nhen lên mối t́nh kỳ ảo và đọng lại hương vị món ăn ngon nhất tuổi thơ.
Tối, thím cháu đèo nhau trên chiếc xe đạp ra quảng trường thành phố chơi. Đèn sáng trưng soi rơ từng ḍng người nườm nượp tập thể dục và hớn hở đùa vui. Gió lồng lộng thổi cố xua đi cái hanh hao của nắng hạ lúc ban trưa. Ḷng người c̣n vương nỗi muộn phiền bỗng chốc như vơi hẳn.
Vấp ngă ở đâu, đứng lên ở đó - Lời thím dặn tiếp thêm động lực cho cô cháu gái bên chồng vượt qua mặc cảm, tự ti để tiếp tục “vượt vũ môn” vào năm sau. Cảm ơn thím nhiều lắm lắm!
4. Rồi cuộc đời cuốn tôi đi với vô số chuyến xe đời. Dẫu nhọc nhằn và gian khó đến cùng cực, tôi tự hào v́ ḿnh đă mạnh mẽ bước tới. C̣n mảnh đất tươi đẹp bên dốc đèo Hải Vân ấy vẫn măi là một miền nhớ, miền thương gọi mời tha thiết.
Sau những tháng ngày tích cóp, chúng tôi ḥ hẹn nhau cho bọn trẻ ghé vào Đà Nẵng du lịch. Nhưng rồi tất cả đành lỡ hẹn gom nỗi nhớ cất vào tim v́ dịch bệnh Covid-19 bất th́nh ĺnh quay trở lại. Gác chắn phong tỏa, cách ly lại dựng lên... Thương lắm Đà Nẵng ơi!
Triệu triệu trái tim vẫn đang hướng về dải đất ven biển đẹp tươi ấy mà nguyện cầu bao lời b́nh an, can trường vượt qua giông tố đại dịch. Triệu triệu tấm ḷng vẫn sẵn sàng cùng Đà Nẵng mạnh mẽ, kiên định, đồng ḷng đẩy lùi dịch bệnh để dựng xây cuộc sống yên b́nh và mời gọi du khách gần xa ghé chân.
Gặp nhau nghen Đà Nẵng, ngay sau khi chúng ta chiến thắng dịch bệnh...
C̣n bây giờ cố lên nhé, Đà Nẵng mến thương!