Một cụ già đă bán “đám đồ rách nát” cho tiệm cầm đồ với giá 70 ngh́n đồng v́ không biết giá trị của nó, măi sau này ông mới biết đó lại là quốc bảo ngàn năm có một, trị giá hơn 1,4 ngh́n tỷ. đồng.
Từ xa xưa, Trung Quốc vốn đă lưu truyền câu tục ngữ: "Loạn thế hoàng kim, thịnh thế cổ đồng", ư chỉ muốn tồn tại trong thời hoạn nạn th́ không có ǵ hơn vàng bạc, c̣n nếu sống trong thời b́nh hưng thịnh th́ sưu tầm đồ cổ lại rất có lăi.
Sau khi thành lập Tân Trung Hoa, cuộc sống của người dân ngày càng tốt hơn, và ngành sưu tập đồ cổ đương nhiên cũng bắt đầu phục hồi.Nhiều người với những động cơ khác nhau, đă v́ lợi nhuận khổng lồ trong ngành sưu tập đồ cổ mà có dă tâm.
Có người sẽ thuê làm đồ cổ giả để thu lợi nhuận khổng lồ, cũng có người chuyên đi đánh lừa những người không có khả năng phân biệt để mua lại đồ cổ thực với mức giá siêu thấp.
Một ví dụ điển h́nh trong lĩnh vực này là con trai của Lưu lăo hán (ông Liu), một cụ già ở Bắc Kinh, đă bán một "đám vải rách" cho tiệm cầm đồ v́ không biết giá trị của nó, măi sau này ông mới biết "đám đồ rách nát" đó là lại là quốc bảo, trị giá hơn 400 triệu nhân dân tệ (khoảng hơn 1,4 ngh́n tỷ đồng).
Một công nhân đă t́m thấy một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ dưới phiến đá trong quá tŕnh cải tạo Thục Phương Trai, Cố Cung. Người công nhân nghĩ rằng ḿnh đă t́m thấy kho báu, nhưng khi anh ta mở chiếc hộp ra th́ vô cùng thất vọng. Không có đồ trang sức nào trong đó, mà chỉ là một vài mảnh vải cũ rách. Người công nhân sau đó đă vứt chiếc hộp vào khu tập trung rác bên ngoài Cố Cung.
Ban đầu, Thục Phương Trai là một thư pḥng. Vào thời nhà Thanh, nó đă được chuyển đổi thành một pḥng giải trí bởi Hoàng đế Càn Long vốn là một vị vua thích ăn chơi, hưởng thụ. Măi cho đến khi Phổ Nghi thoái vị, đây vẫn là ṭa nhà một tầng lớn nhất trong Cố Cung.
Sau khi thành lập Tân Trung Hoa, cục di tích văn hóa đă lên kế hoạch biến hoàng cung của triều đại nhà Minh và nhà Thanh thành Bảo tàng Cố Cung cho mọi người tham quan, nên đă thuê nhiều nhân công để tu bổ và tôn tạo Cố Cung.
Có một ṭa nhà nhỏ trong Cố cung tên là Thục Phương Trai, được xây dựng từ năm Vĩnh Lạc của nhà Minh (Minh Thành Tổ, niên hiệu Chu Đệ). Ban đầu, Thục Phương Trai là một thư pḥng. Vào thời nhà Thanh, nó đă được chuyển đổi thành một pḥng giải trí bởi Hoàng đế Càn Long vốn là một vị vua thích ăn chơi, hưởng thụ. Măi cho đến khi Phổ Nghi thoái vị, đây vẫn là ṭa nhà một tầng lớn nhất trong Cố Cung.
Tại thời điểm đó, một công nhân đă t́m thấy một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ dưới phiến đá trong quá tŕnh cải tạo Thục Phương Trai. Người công nhân nghĩ rằng ḿnh đă t́m thấy kho báu, nhưng khi anh ta mở chiếc hộp ra th́ vô cùng thất vọng. Không có đồ trang sức nào trong đó, mà chỉ là một vài mảnh vải cũ rách. Người công nhân sau đó đă vứt chiếc hộp vào khu tập trung rác bên ngoài Cố cung.
Một số người cho rằng chiếc hộp gỗ này tuy không quư nhưng ít ra nó cũng là đồ cổ được đưa ra từ trong Cố Cung, nên đă vứt đám vải rách sang một bên và chỉ lấy chiếc hộp. Sau đó, một ông lăo làm nghề đồng nát là ông Lưu đă đến nơi này để nhặt phế liệu, v́ nhà cửa của công khi đó cũng rách nát, thiếu vải nên ông đă lấy những tấm vải nát về nhà dán lên cửa sổ.
Khi đó, bên ngoài Cố cung tập trung rất nhiều người ngồi chờ đợi. Tất cả bọn họ đều có suy nghĩ và mong muốn có thể nhặt được trong đống rác bên ngoài Cố Cung một cổ vật nào đó.
Một số người cho rằng chiếc hộp gỗ này tuy không quư nhưng ít ra nó cũng là đồ cổ được đưa ra từ trong Cố Cung, nên đă vứt đám vải rách sang một bên và chỉ lấy chiếc hộp. Sau đó, một ông lăo làm nghề đồng nát là ông Lưu đă đến nơi này để nhặt phế liệu, v́ nhà cửa của công khi đó cũng rách nát, thiếu vải nên ông đă lấy những tấm vải nát về nhà dán lên cửa sổ.
Con trai của Lưu lăo hán khi đó là một kẻ say xỉn, không ra ngoài làm việc kiếm tiền, suốt ngày chỉ ở nhà uống rượu. Nghe cha ḿnh nói rằng những mảnh vải nát đang dán ở cửa sổ được nhặt từ băi rác gần Cố Cung, cậu ta lập tức động năo.
Ngày hôm sau, khi ông Lưu đi ra ngoài, người con trai lập tức lấy những mảnh vải trên cửa sổ xuống và mang đến một tiệm cầm đồ gần đó, nói với người chủ tiệm rằng đây là bảo vật được lấy ra từ trong Cố Cung. Ông chủ tiệm vốn là người khá tinh mắt, thấy những tấm vải này đă có tuổi đời, ông ta đưa cho gă trai nghiện rượu 20 tệ (khoảng 70 ngh́n đồng) và nhận những tấm vải đó.
Sau khi cùng nhiều chuyên gia của Bảo tàng Cố Cung thẩm định, có thể xác định rằng những tấm vải này là tác phẩm đích thực của họa sĩ nổi tiếng thời nhà Đường Lư La Gia. Lư La Gia vốn là đồ đệ yêu thích của thánh họa thời nhà đường Ngô Đạo Tử, ông đặc biệt rất giỏi vẽ tranh các vị La Hán của Phật giáo.
Sau đó, chủ tiệm cầm đồ đă nhờ một chuyên gia về di tích văn hóa giúp ḿnh thẩm định giá trị của đám vải.
Sau khi nghiên cứu, xác định cẩn thận, vị chuyên gia nói với ông chủ tiệm rằng những thứ này là bảo vật quốc gia và hy vọng ông có thể tặng lại cho bảo tàng quốc gia. Rất may, ông chủ tiệm khi đó cũng là người hiểu chuyện, nên đă chủ động đưa những tấm vải này cho chuyên gia di tích văn hóa.
Sau khi cùng nhiều chuyên gia của Bảo tàng Cố Cung thẩm định, có thể xác định rằng những tấm vải này là tác phẩm đích thực của họa sĩ nổi tiếng thời nhà Đường Lư La Gia. Lư La Gia vốn là đồ đệ yêu thích của thánh họa thời nhà đường Ngô Đạo Tử, ông đặc biệt rất giỏi vẽ tranh các vị La Hán của Phật giáo. Ngô Đạo Tử đă từng nhận xét rằng kỹ năng vẽ tranh La Hán của Lư La Gia có thể sánh ngang với ḿnh.
Theo ghi chép lịch sử, có tổng cộng 18 bức tranh về Lu Fongsong này, chưa ai t́m thấy chúng, cuối cùng tôi đă t́m thấy 6 bức trong số đó. Hiện những bức tranh này được đặt tên là "Lục tượng" và được trưng bày trong Bảo tàng Cung điện Quốc gia, với giá trị ít nhất là 400 triệu nhân dân tệ (khoảng 1,4 ngh́n tỷ đồng).
VietBF @ Sưu tầm