Lầm lỡ với phụ huynh trong đêm mưa gió, tôi nhận tin sét đánh trước ngày cưới. Như vậy 7 năm sau tôi nhận tin sét đánh sau cái đêm đó.
Ngày đó, tôi chỉ là một nhân viên mới học việc, chưa trưởng thành trong cách ứng xử nên đă lầm lỡ. Ai ngờ, những lầm lỡ đó lại đeo bám, gây hậu quả cho tôi đến tận bây giờ.
Tôi năm nay 29 tuổi, hiện là trưởng pḥng của một công ty nhỏ chuyên về công nghệ thông tin. Tôi sắp lấy vợ rồi mọi người ạ. Quỳnh- vợ tôi đang mang bầu 3 tháng nhưng đám cưới của chúng tôi phải hoăn lại v́ dịch bệnh.
Chúng tôi đành đi đăng kư kết hôn trước, chờ khi dịch bệnh ổn định th́ sẽ tổ chức đám cưới sau. Biết ḿnh sắp lên chức bố, tôi vui mừng lắm. Nhiều đêm tôi cứ nằm mơ được bế con. Cảm giác đó hạnh phúc, lâng lâng khó tả lắm mọi người ạ.

Tôi sắp lấy vợ rồi mọi người ạ. (Ảnh minh họa)
Vậy mà gần đây, tôi lại phát hiện một sự thật động trời là thực ra tôi đă được làm bố từ lâu rồi. Và đứa con rơi của tôi giờ đă lên 6 tuổi. Tôi không muốn tin nhưng cũng phải tin đó là sự thật v́ thằng bé giống tôi như lột. Người thông báo cho tôi biết cái tin động trời đó chính là chị Bích- mẹ của học sinh cũ của tôi.
Năm đó, tôi mới ra trường, đi học việc ở một công ty chuyên về phần mềm với mức lương ít ỏi. Cuộc sống khó khăn nên ngày đi làm, tối về tôi nhận làm gia sư ôn thi đại học cho một cậu bé tên là Khoa. Khoa học rất giỏi, năm đó, cậu ấy đỗ đại học Ngoại thương th́ phải.
Điều mà tôi không thể ngờ đến là chị Bích, mẹ của Khoa, một người phụ nữ trung niên đẹp và quư phái lại để ư đến tôi. Chị Bích lúc đó vẫn c̣n trẻ trung, xinh đẹp lắm. Chị lại vui tính, dễ gần nên cứ gặp tôi là chị tṛ chuyện, bông đùa.
Chị cũng add Zalo của tôi để hỏi thăm t́nh h́nh học tập của con trai. Đôi lúc, tôi thấy chị nh́n tôi với ánh mắt lạ nhưng cũng không biết được là chị có t́nh ư với ḿnh.
Lầm lỡ trong đêm mưa gió
Tôi nhớ, năm đó cũng là vào tháng 6, trời nắng như đổ lửa nhưng cứ đến chiều là trời mưa tầm tă. Tôi dạy cho Khoa xong, chuẩn bị đi về th́ trời mưa xối xả. Chị Bích bảo tôi ở lại đợi mưa tạnh rồi hăy về. Hôm đó "t́nh cờ" chồng chị Bích lại đi công tác.
"T́nh cờ" nhà lại mất điện, mất điện, chẳng nh́n thấy ǵ. Khoa th́ đă lên pḥng đóng cửa. Tôi và chị Bích quờ quạng rồi chạm phải nhau, chị Bích ôm chầm lấy tôi và chuyện ǵ đến cũng đă đến. Tôi với chị đă đi quá giới hạn trong đêm mưa đó.
Sau đó 1 tháng, Khoa thi đại học nên tôi cũng không quay lại nhà chị nữa. Sau khi biết Khoa đỗ đại học, tôi cũng không liên lạc ǵ với cậu học sinh này. Vậy mà, trong lúc tôi đang vui mừng v́ sắp lấy vợ, sắp được làm bố th́ chị Bích liên lạc lại với tôi. Chị nói rằng con trai út của chị chính là con ruột của tôi.
Chị kể rằng trước lần gần gũi với tôi, chị có quan hệ với chồng nên chị cứ nghĩ đó là con của chồng. Nhưng ai ngờ, thằng bé càng lớn lại càng giống tôi. Thằng bé đích thị là con tôi. Chồng chị mắc bạo bệnh nên đă qua đời. Đến lúc chết, anh cũng không biết về bí mật này.
Chị Bích mày ṃ trên Facebook, t́nh cờ t́m thấy tôi và kể sự t́nh. Giờ chị muốn tôi đến nhận con, để bố con tôi đi lại với nhau. Chị không cần tôi chu cấp tiền bạc để nuôi con nhưng chị nói con chị cần có bố. Chị cũng muốn các con tôi được nhận anh, nhận em để tránh chuyện không hay sau này.
Nguyện vọng của chị tuy rất chính đáng nhưng nghe xong, hồn vía của tôi cũng bay lên mây luôn. Trước giờ, vợ tôi chưa từng biết về chuyện tôi từng có con rơi bên ngoài. Giờ biết được, không biết cô ấy sẽ nghĩ sao.
Nhất là giờ vợ tôi đang mang bầu, cô ấy buồn bă, giận hờn sẽ không tốt cho sức khỏe thai nhi. Giờ tôi không biết làm sao trước lời đề nghị của người phụ nữ ấy. Tôi nói chị chờ tôi vài ngày để tôi hết sốc và suy nghĩ nhưng giờ đă quá 2 tuần rồi mà tôi vẫn chưa biết trả lời sao. Theo mọi người, tôi nên làm ǵ bây giờ?
VietBF@ sưu tập