Bát cà muối và lư do nhiều năm tôi không về quê vợ dịp 30/4
Gần 10 năm rồi tôi không về quê vợ dịp 30/4 và các dịp nghỉ dài khác. Chỉ có ngày Tết, tôi về một ngày để chiều ḷng vợ nhưng rồi lại đi ngay.
Vợ tôi cũng không dám nói ǵ dù trong ḷng cũng hậm hực. Nhiều năm nay tôi coi đó là chuyện b́nh thường và buộc vợ phải chấp nhận. Tôi cũng không cấm cản vợ về thăm bố mẹ ḿnh. Việc mua quà biếu xén, biếu tiền hay làm bất cứ việc ǵ cô ấy thích, tôi cũng không hề bận tâm.
Hơn 10 năm trước, tôi chỉ là một gă làm công ăn lương nhỏ. V́ trót yêu say đắm cô tiểu thư con nhà khá giả mà tôi cố gắng bằng mọi cách chinh phục. Tuy hai chúng tôi t́nh cảm sâu đậm nhưng bố mẹ cô ấy lại không ưng tôi, c̣n chê tôi là gă quê mùa, nghèo khó, không lo được cho con gái của họ. Đă vậy, dáng người tôi c̣n gầy ốm, nh́n như người có bệnh. Mẹ bạn gái nhiều lần nói tôi sức khỏe yếu, sau này khó mà sống thọ.
Những lời ấy tôi nghe được nhưng cố bỏ ngoài tai v́ tôi đem ḷng yêu con gái của họ. Theo đuổi một thời gian dài, bố mẹ bạn gái cũng phải đồng ư cho chúng tôi cưới nhau. V́ nếu không cho cưới, bạn gái tôi sẽ bỏ đi biệt tích, không lấy ai khác.
Nhiều năm chung sống bên nhau, vợ của tôi thi thoảng mang câu chuyện cũ nhắc lại. Vợ muốn tôi nhớ về việc vợ đă vượt qua gia đ́nh thế nào để tôi cưới được cô ấy. Tôi cũng luôn trân trọng t́nh cảm tốt đẹp mà cô ấy dành cho ḿnh nên chưa từng có ư định phản bội hay lừa dối.
Nhưng cũng chính v́ thái độ của bố mẹ vợ mà gần 10 năm nay tôi không về quê vợ mỗi dịp lễ Tết. Dù năm đó, tôi đă là con rể của họ nhưng trong ḷng họ vẫn không dành cho tôi sự tôn trọng.
Tôi vẫn nhớ lần về ăn cơm nhà vợ sau nửa năm chúng tôi cưới nhau. Lúc đó, mâm cơm có một bát cà muối. Tôi thích ăn cà nên gắp liên tục. Miếng cà đầu tiên tôi gắp đă thấy mẹ vợ thở dài kiểu khó chịu. Nhưng lúc đó tôi không hiểu chuyện ǵ.
Đến lần thứ ba, mẹ vợ vứt đũa xuống mâm và nói thẳng vào mặt tôi: “Nh́n anh cầm đũa ăn rồi lại gắp vào bát cà, tôi sợ quá. Thế khác ǵ anh rửa đũa trong đó? Người anh nh́n như thế chắc lắm bệnh lắm. Con gái chúng tôi không sợ nhưng tôi th́ sợ lắm. Ăn uống phải sạch sẽ, anh muốn ăn cà th́ lấy cái th́a múc ra bát anh nhé”.
Nói rồi mẹ vợ sai con gái đi lấy cái bát khác để múc cà riêng ra cho tôi. Câu nói và hành động của mẹ khiến tôi tím tái mặt mày. Người ta nói “dâu con, rể khách” nhưng tôi không được coi là khách, thậm chí c̣n không bằng 'người ăn, kẻ ở' trong nhà.
Ngay cả chén nước chè tôi uống, mẹ vợ cũng vội mang ra cọ rửa xà pḥng thật sạch sẽ. Tôi cả thấy ḿnh bị xúc phạm vô cùng sau lần đó.
Tôi nói với vợ, sau này nếu không có hiếu hỉ hay việc ǵ quá quan trọng, tôi sẽ không về ăn cơm nhà vợ. Ngày Tết ngày lễ, nếu vợ thích có thể tùy ư về chơi bao lâu cũng được. C̣n tôi, tôi sẽ ở lại nhà tôi hoặc về quê nội.
Gần 10 năm nay, tôi không c̣n là nhân viên quèn. Công việc của tôi thăng tiến ầm ầm, tôi cũng có vị trí trong công ty và được người người kính trọng. Thế nhưng tôi vẫn không về quê vợ mỗi dịp lễ, Tết.
Năm nay 30/4, vợ xin tôi về quê cô ấy chơi vài hôm nhưng tôi nhất định từ chối. Sự việc năm nào vẫn hằn sâu trong đầu tôi. Những lời lẽ xúc phạm mà bố mẹ vợ dành tôi vẫn không thể nguôi ngoai. Tôi yêu vợ, tôn trọng vợ nhưng không thể v́ thế mà mất đi tự tôn của ḿnh.
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. V́ một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hăy ghé thăm chúng tôi, hăy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.