Suốt thời gian dài, tôi trải qua cuộc sống đầy áp lực về mặt tâm lư, dù được chồng thương yêu.
Từ khi kết hôn, vợ chồng tôi sống chung với bên nội. Thời c̣n yêu nhau, tôi không có thời gian tiếp xúc với bố mẹ chồng nhiều v́ khoảng cách xa. Lúc đó, hai đứa đang sống ở thành phố. Sau khi kết hôn, chồng tôi muốn về quê lập nghiệp nên tôi theo anh. Thời gian đầu, để quen với cuộc sống ở quê, tôi phải thích nghi nhiều.
Gia đ́nh chồng tôi sống ở xă, dân cư thưa thớt nên ban đầu tôi không quen. Trước đó, chúng tôi đang ở thành phố đông đúc, nhộn nhịp, hối hả. Cuộc sống ở quê chậm hơn khiến tôi phải tự cố gắng để thay đổi.
Có lẽ, việc sống chung với bố mẹ chồng không phải ai cũng thích. Tuy vậy, tôi không có sự lựa chọn nào khác v́ kinh tế eo hẹp chưa đủ để mua đất, xây nhà. Trong khi đó, gia đ́nh hai bên không đủ tiềm lực kinh tế để hỗ trợ.

Tôi mệt mỏi v́ sống trong cảnh căi nhau như cơm bữa của bố mẹ chồng (Ảnh minh họa: IT).
Lúc mới cưới, tôi háo hức và hy vọng về cuộc sống hôn nhân màu hồng. Chồng tôi thương vợ, có ư chí làm ăn. Tôi hoàn toàn tin tưởng và an tâm về cuộc sống của hai đứa.
Nỗi khổ tâm của tôi lại do bố mẹ chồng gây ra. Khi về sống chung, chị dâu cả kiên quyết đ̣i ra ở riêng. Thời điểm đó, chị dâu cả bày tỏ, muốn vợ chồng tôi có cuộc sống thoải mái, nhà cửa rộng răi hơn.
Tuy nhiên bây giờ, tôi mới hiểu phần nào lư do chị dâu nhất định chuyển sang ở nhà trọ mà không muốn sống chung. Cho dù bên ngoài giữa chị dâu và bố mẹ chồng không có bất cứ mâu thuẫn nào.
Bố mẹ chồng tôi vốn khắc khẩu từ xưa. Ông bà đến với nhau không phải bằng t́nh yêu mà nhờ mai mối. Cho nên, thời gian hạnh phúc không kéo dài được bao lâu.
Mặc dù có với nhau 3 đứa con, chuyện căi vă xảy ra như cơm bữa. Khi mới cưới, tôi nghĩ chuyện căi nhau của ông bà chỉ là xích mích đơn giản hàng ngày. Tuy nhiên, chuyện này kéo dài, dai dẳng từ tuần này sang tuần khác.
Không hiếm những lần gia đ́nh quây quần ăn cơm, chỉ v́ vài chuyện nhỏ nhặt, ông bà căi nhau khiến không khí không c̣n được vui vẻ. Chồng tôi biết vợ chán nản khi nh́n thấy cảnh đó, anh động viên rất nhiều nhưng trong ḷng tôi cảm thấy áp lực.
Thời gian cưới nhau đến nay đă 3 năm, số ngày bố mẹ chồng tôi không căi nhau có lẽ chỉ đếm trên đầu ngón tay. Mỗi khi căi nhau, ông bà dùng hết mọi lời lẽ, không c̣n dành sự tôn trọng cho nhau.
Sống trong t́nh cảnh như vậy, vợ chồng tôi có quan tâm nhau đến mấy cũng khó cảm nhận được niềm hạnh phúc. Tôi là con dâu nhưng thêm nhiệm vụ động viên tinh thần cho mẹ chồng. Nhiều lần trong khi chồng đi làm, tôi ở nhà như người giảng ḥa cho hai bên. Dường như bố mẹ chồng tôi không c̣n nể nang, ái ngại về chuyện căi nhau trước mặt con dâu.
Nh́n người ta ước mơ nhà sang, xe đẹp, cuộc sống giàu có, tôi chỉ mong một tuần b́nh yên, bố mẹ chồng không căi nhau sao khó quá. Tôi muốn chuyển ra ngoài sống nhưng chồng không đồng t́nh v́ kinh tế eo hẹp.
Ngoài ra, anh ấy muốn phụng dưỡng bố mẹ. Bởi anh trai và chị dâu đă không c̣n ở đây, trách nhiệm chăm con do vợ chồng tôi đảm trách.
Tuy nhiên, tôi không thể sống măi trong cảnh bố mẹ chồng coi nhau như kẻ thù. Vài năm nữa, con tôi lớn lên, nh́n cảnh tranh căi và mắng nhau không tiếc lời, liệu tâm lư của bé có bị ảnh hưởng? Tôi cảm thấy bất lực khi phải đối mặt với cuộc sống không có niềm vui từ người thân.
VietBF@sưu tập