Nhưng từ sau ngày chồng qua đời, chị dâu tôi có ǵ đó không b́nh thường. Nhiều đêm tôi nghe tiếng động ngoài cửa, nh́n ra th́ thấy chị dâu lén lút ra ngoài.
Buổi tối bắt đầu cho tang thương của gia đ́nh tôi, chị dâu đang trong bếp nấu món canh chua cá diêu hồng mà anh trai tôi rất thích. Cả nhà tôi đợi anh về ăn cơm đến 8 giờ tối nhưng vẫn chẳng thấy đâu, điện thoại cũng không ai bắt máy. Đến khi có người bắt máy th́ là giọng nói xa lạ, báo rằng anh trai tôi bị tai nạn đang cấp cứu ở bệnh viện.

Ảnh minh họa: Internet
Chị dâu run người lặng im một lúc mới lên tiếng gọi bố mẹ. Nhưng chị chưa kịp rời khỏi nhà th́ đă được báo tin anh trai tôi qua đời. Lúc đó chị dâu vẫn đang mang thai tháng thứ 5, ngă ngồi trên ghế, không một tiếng khóc.
Ai cũng nghĩ chị đang mang thai lại mất chồng th́ chẳng chịu nổi. Nhưng chị không rơi giọt nước mắt nào, chỉ chết lặng đứng bên quan tài của anh trai. Ai cảm thông th́ nói rằng chị đang cố tỏ ra mạnh mẽ để đứng vững. C̣n ai không hiểu th́ bàn tán rằng chị không khóc v́ chẳng tiếc thương ǵ cho chồng.
Tôi cũng chẳng c̣n sức để giải thích măi, nỗi đau mà gia đ́nh chúng tôi chịu đă quá lớn rồi. Huống hồ, chị dâu tôi chưa từng làm chuyện ǵ có lỗi với chồng và gia đ́nh chồng. Chị một ḷng với chồng, hết ḷng chăm sóc người thân trong nhà.
Nhưng từ sau ngày chồng qua đời, chị dâu tôi có ǵ đó không b́nh thường. Nhiều đêm tôi nghe tiếng động ngoài cửa, nh́n ra th́ thấy chị dâu lén lút ra ngoài. Trời đă tối, chị c̣n có thể đi đâu? Khi tôi đi ra ngoài xem th́ đă không thấy bóng chị đâu.
Một vài ngày sau th́ cả xóm tôi bàn tán chị dâu bầu bí c̣n đi ra ngoài đêm khuya. Họ cho rằng anh trai tôi mộ chưa xanh cỏ mà chị dâu đă ngoại t́nh. Có người c̣n ác ư nói tâm lư chị bất b́nh thường.
Gia đ́nh tôi nghe thế th́ khó chịu lắm, v́ chị dâu vẫn chăm sóc cho gia đ́nh mấy nay, dù chị chẳng nói nhiều như trước nữa. Mẹ tôi không muốn con dâu mang tiếng nên gặng hỏi chị, chị chỉ lắc đầu không trả lời, lấy lư do ra ngoài hóng mát v́ khó ngủ.
Người trong xóm ngày càng đồn đại ác ư, tôi nhiều lần hỏi chị không được th́ bực tức lớn tiếng nói với chị: “Anh trai cũng mất rồi, chị ráng mà sống tử tế chứ đừng để bố mẹ mang tiếng. Giờ ai trong nhà cũng đau buồn, chẳng lẽ c̣n bắt mọi người phải lo cho mẹ con chị nữa sao?”.
Chị dâu tôi nghe thế th́ ngẩn người rồi gật gật nhưng vẫn không nói lời nào. Tôi thấy thế th́ lại xót xa, chẳng lẽ tôi hiểu sai cho chị sao?
Đến một hôm, tôi đi làm về trễ, tầm 10 giờ hơn. Lúc đi ngang cây cầu gần nhà, tôi bất ngờ thấy chị dâu đứng bên thành cầu. Chị cứ đi tới đi lui rồi cởi dép ra, đứng sát bên thành cầu nh́n xuống dưới. Tôi hoảng hồn chạy tới níu lấy chị dâu, tôi sợ chị làm chuyện dại dột.
Thấy tôi, chị dâu lúc này mới khóc, khóc đến run cả người. Đó là lần đầu tiên tôi thấy chị khóc sau khi chồng qua đời. Rồi chị nghẹn ngào nói chị rất muốn đi cùng anh trai tôi nhưng c̣n đứa trẻ trong bụng, chị không thể bỏ lại nó một ḿnh. Tôi khuyên nhủ chị hết lời, c̣n xin lỗi chị v́ đă lớn tiếng. Đến khi b́nh tĩnh lại, chị nói không nghĩ quẫn nữa, sẽ cố gắng sống để nuôi con nên người.
Tôi bật khóc theo chị, ôm lấy thân h́nh đă gầy ruộc của chị. Chị không khóc chắc là v́ không dám khóc, sợ khóc rồi sẽ không đủ kiên cường sống tiếp. Tôi thương chị quá, thương tới mức đau ḷng…
VietBF@sưu tập