Khi dọn dẹp pḥng khách, tôi thấy có một chiếc điện thoại của ai bỏ quên trên bàn. Nhấc máy lên để lau dọn, tôi chẳng may chạm vào, màn h́nh điện thoại sáng lên. Tôi như ngă ngửa khi trông thấy...
Tôi và chồng là bạn học chung đại học. Chúng tôi yêu nhau hơn 4 năm th́ tiến tới hôn nhân. Do công việc của cả hai đều chưa thực sự ổn định, thu nhập không cao, hơn nữa nhà chồng tôi ở thành phố lại khá rộng răi nên chúng tôi quyết định sống chung cùng gia đ́nh anh.
Nhà chồng tôi có bố mẹ và anh trai chồng chưa lấy vợ. Mọi người đều có pḥng riêng ở một tầng khác nhau. Mẹ chồng tôi là người rất đảm đang. Mẹ luôn quán xuyến mọi việc trong nhà. Biết tôi đi làm vất vả nên mẹ không bắt tôi phải làm ǵ, lúc nào rảnh rỗi phụ giúp mẹ một chút là được.
Nh́n chung, cuộc sống ở gia đ́nh chồng của tôi không có vấn đề hay va chạm ǵ. Mọi người đều khá văn minh, tôn trọng nhau. Tuy nhiên, đó chỉ là viễn cảnh của 6 tháng trước. C̣n hiện tại, tôi rơi vào hoàn cảnh rất oái ăm, không biết diễn tả thế nào.

Tôi rất sợ phải tiếp xúc với anh trai của chồng (Ảnh minh họa: TD).
Thời c̣n đi học, tôi cũng không hẳn là hoa khôi của trường nhưng sở hữu vẻ ngoài xinh xắn, cao ráo nên khá nổi tiếng. Không ít chàng trai từng theo đuổi tôi, trong đó có chồng tôi. Đến giờ, anh vẫn luôn nói rằng, anh tự hào và hạnh phúc khi là người giành chiến thắng, có được trái tim của tôi.
Anh chồng hơn chúng tôi 6 tuổi, năm nay hơn 30 tuổi nhưng vẫn chưa thấy có bạn gái hay ư định kết hôn. Công việc của anh khá nhàn rỗi, thường xuyên ở nhà. Thời gian đầu mới về làm dâu, tôi thấy anh là người nhiệt t́nh, rất hay quan tâm và giúp đỡ em dâu. Hiếm có anh chồng nào được như anh.
Tuy nhiên sau đó vài tháng, anh chồng có vẻ bị nhiệt t́nh, chu đáo quá đối với tôi. Tôi làm ǵ, anh cũng chạy nhanh đến giúp đỡ. Tôi rửa bát, nấu cơm, quét nhà..., anh đều giành làm. Mỗi lần như vậy, không biết vô t́nh hay cố ư, anh lại chạm nhẹ vào tay tôi.
Anh cũng thường xuyên nh́n tôi chằm chằm, đến mức tôi không thể không nhận ra. Có những lần, tôi cảm thấy nhột nhột phía sau lưng, quay ra tí nữa té ngă v́ giật ḿnh. Anh chồng đă đứng ngay sát tôi từ lúc nào.
T́nh huống đó xuất hiện ngày một nhiều. Không hiểu sao, tần suất chỉ có tôi và anh chồng ở trong cùng một nơi, bất kể là ở pḥng khách, pḥng bếp, sân vườn hay tầng thường, lại có thể nhiều đến vậy.
Tôi sợ hăi đến mức mấy tuần gần đây, cứ về đến nhà là tôi trốn tiệt trong pḥng riêng, ít khi xuất hiện tại không gian chung. Hoặc cứ đi đâu trong nhà là tôi lại kéo bằng được chồng ḿnh đi cùng.
Đặc biệt, tôi nhiều lần nghe được âm thanh chụp h́nh. Lúc bất giác quay ra, tôi thấy anh chồng đang giờ điện thoại lên và hướng về phía tôi. Tôi không ngần ngại hỏi: "Anh ơi, anh chụp ảnh em ạ?" th́ anh chồng cương quyết phủ nhận. Lúc th́ anh nói đang chơi điện tử, lúc th́ anh bảo đang chụp h́nh vu vơ, nhưng tuyệt đối không phải chụp tôi.
Đỉnh điểm, có lần cuối tuần, khi đang phụ mẹ chồng dọn dẹp pḥng khách, tôi thấy có một chiếc điện thoại của ai bỏ quên trên bàn uống nước. Tôi nhấc lên chỉ để lau dọn, chứ không có ư định ṭ ṃ hay xem xét ǵ vào đồ dùng của người khác.
Tôi chẳng may chạm vào, màn h́nh điện thoại sáng lên. Tôi như ngă ngửa khi trông thấy ảnh chụp đằng sau của một cô gái và đó chính là... tôi. Làm sao mà tôi không nhận ra chính ḿnh được? Tự nhiên tôi toát mồ hôi hột, chân tay lạnh toát, tôi đang nh́n thấy cái ǵ thế này?
Thế là những điều tôi nghi ngờ bấy lâu nay là hoàn toàn chính xác. Anh chồng rất có vấn đề và đang để ư đến em dâu. Những lần tôi cảm nhận được có ai đứng sau nh́n trộm hay chụp lén ḿnh không ai khác chính là anh chồng.
Quá sợ hăi, tôi đem kể chuyện này cho chồng. Ban đầu, anh không tin. Nhưng do tôi nói quá nhiều, kể hết điều này đến điều kia, anh nói sẽ t́m hiểu và trao đổi trực tiếp với anh trai xem thế nào. Sau vài ngày, chồng tôi nói có để ư đến anh trai nhưng không thấy có biểu hiện nào bất thường hay có ánh mắt không phù hợp nào đối với tôi.
Khi tôi nhắc đến chi tiết màn h́nh nền điện thoại, chồng tôi có vẻ sững người một chút. Trong bữa cơm tối hôm đó, chồng tôi bất ngờ mượn điện thoại của anh trai cho không kịp phản ứng, nhưng màn h́nh lúc đó là... ảnh anh trai chụp lúc đi du lịch.
Về pḥng, chồng trấn an và khuyên tôi không nên nghĩ nhiều. Anh nói lớn lên cùng nhau, anh có thể khẳng định, anh trai là người đàng hoàng, tử tế, tuyệt đối không có ư đồ bất chính với em dâu. Anh biết tôi quen cảm giác ḿnh là hoa khôi, được nhiều chàng trai theo đuổi nhưng trong trường hợp này không phải vậy.
Tôi càng nói thêm, chồng tôi càng tức giận và trách tôi vô lư. Tôi biết dù sao, đây cũng là người nhà của chồng nên anh sẽ ra sức bảo vệ.
Thực tế, cảm giác sợ hăi, đề pḥng trong tôi với anh chồng không thể nào giảm bớt. Hàng ngày, sống trong nhà chồng mà cứ nơm nớp, lo lắng thế này th́ sống làm sao được? Tôi chắc chắn ḿnh không hề ảo tưởng hay làm quá vấn đề.
Tuy nhiên, điều kiện của hai vợ chồng tôi chưa cho phép để có thể ra ở riêng. Tôi khó nghĩ quá, tôi nên làm thế nào đây?
VietBFsưu tập