
Thảng hoặc, em hay hỏi anh: Điều ǵ làm nên hạnh phúc cho hôn nhân của ḿnh?
Chúng ta có một vạn tám ngàn câu trả lời cho câu hỏi đó.
Như là v́ ta yêu nhau, cho đến giờ, khi đă có 3 mặt con với nhau, ta vẫn cứ yêu nhau như tinh tươm ngày đầu, tháng 9 của nhiều năm về trước. Chúng ta giữ được manh t́nh yêu đắp cùng nhau, khoác cùng nhau. Là em vẫn chăm chút anh mỗi ngày. Là anh vẫn chiều chuộng em mỗi buổi. Là ta vẫn giữ không buông, cầm không thả, bao chặt, ôm chặt, giữ chặt manh t́nh yêu ấy, dùng nó để cùng nhau vượt qua những khác biệt từ giới tính, tâm lư, sở thích và cả những cơn nóng lạnh thất thường của mỗi chúng ta. Chỉ cần là giữ lại được t́nh yêu, mọi thứ đều có thể được giải quyết ổn thoả. Dù t́nh yêu th́ rất mong manh và không phải điều bất biến. Th́ chỉ cần ta cùng nhau cố thủ t́nh yêu đó trong ḿnh, cố gắng nuôi dưỡng t́nh yêu đó trong ḷng đối phương. Khó nhưng chúng ta muốn nên chúng ta sẽ cố được.
T́nh yêu. T́nh yêu mong manh và không thể măi măi bất biến theo thời gian. Giữ được t́nh yêu đă khó, nuôi dưỡng cho nó đủ lớn, đủ dày, đủ sâu, đủ rộng, đủ nặng, đủ chặt, đủ đầy th́ c̣n khó hơn. Khó lắm! Như ngày Hà Nội 40 độ và tia UV được cảnh báo là ở mức vô cùng nguy hiểm, em đ̣i đi ăn và anh từ chối cũng có thể khiến t́nh yêu sụt giảm. Như cơn lười của anh đang lên mà mong ước của em đang lớn sẽ khiến cơn thất vọng trở thành quả bom nguyên tử. Chúng ta cũng sẽ có một vạn tám ngàn lư do để t́nh yêu bị bào ṃn và tan mủn, bay hơi. Thế nên mới nói là quá khó để giữ lại t́nh yêu qua suốt hơn chục năm. Đến sắt đá chục năm c̣n ṃn gỉ, huống chi là t́nh yêu?
Vậy nên, thứ làm nên hạnh phúc cho hôn nhân nếu chỉ trông đợi vào t́nh yêu có khi sẽ vỡ tan một lúc nào đó khi t́nh yêu chết đi, khi t́nh yêu bạc màu, ṃn vẹt, hoen gỉ hay sứt mẻ. Lúc này lại cần đến t́nh thương. Là thương nhau để biết xót nhau. Là thương nhau để biết bỏ qua những sai sót của nhau. Là thương nhau để biết lùi lại. Là thương nhau để giữ những ǵ có thể gây tổn thương đối phương lại thay v́ ném nó vào nhau. Là thương nhau để biết răn ḿnh, dặn ḿnh đừng làm điều ǵ khiến người ḿnh thương bị thương tổn. Là thương nhau nên không tính toán tị hiềm ai hy sinh nhiều hơn ai.
Nhưng làm thế nào để có được ḷng thương đó nếu như hai con người này không biết v́ nhau mà sống v́ nhau? Không phải chỉ là đ̣i hỏi đối phương phải thế này hay thế khác th́ ḿnh mới yêu, mới thương. Mà là chính ḿnh v́ người đó mà thay đổi. Cả hai đều v́ nhau mà thay đổi để phù hợp với nhau hơn. Anh vẫn nói với em rằng chúng ta là 2 mảnh ghép vốn chả phải vừa gặp đă khít kh́n khịt lại. Để khít kh́n khịt lại phải cần mỗi người v́ miếng thừa ra của đối phương mà giũa lại chỗ lơm nơi ḿnh. V́ chỗ thiếu hụt của đối phương mà nỗ lực nhiều lên từ ḿnh để đổ đầy chỗ thiếu hụt đó. Là v́ nhau mà giũa gọt, v́ nhau mà trưởng thành, phấn đấu.
Anh sẽ dạy con ḿnh điều ǵ về t́nh yêu nếu không phải rằng: Con hăy yêu một người v́ con mà thay đổi- v́ người ấy mà con chịu thay đổi. Vốn dĩ t́nh yêu là thế chứ không phải là những cảm xúc tại một vài thời điểm. Phải luôn cần cả hai v́ nhau mà thay đổi. Chứ không phải nếu đối phương thay đổi th́ ḿnh mới thay đổi, trông đợi đối phương. Và lại càng không phải ḿnh nỗ lực thay đổi trong khi đối phương th́ măi không thay đổi. Hôn nhân cần t́nh yêu để sống, cần t́nh thương để giữ nhưng cần sự chịu cùng nhau và v́ nhau thay đổi mà phát triển hạnh phúc.
Nghĩ đầu tuần thay lời biết ơn em đă v́ anh mà chịu thay đổi đi nhiều thứ ở ḿnh và cho anh thấy anh cũng cần phải thay đổi mỗi ngày để vừa khít vào em.
VietBF@sưu tập