
Sáng sớm, Mới bảnh mắt lăo đă sang nhà tôi, nom bộ dạng lăo tôi biết ngay lăo có chuyện ǵ muốn nói. Tôi pha ấm trà, rót một ly đưa qua mời lăo, lăo run run đón ly trà nóng, hắng giọng:
-Ông giáo ạ! Xưa nay tôi vẫn coi ông giáo là người học rộng biết nhiều, thân thích gần gũi như người thân trong nhà. Nay tôi có chuyện này muốn thưa để ông chỉ giáo.
Tôi hớp một ngụm trà, nhỏ nhẹ:
-Xin ông cứ nói, tôi vẫn đang nghe.
Lăo rung rung ngắc ngứ:
-Là...là...Tôi yêu rồi ông giáo ạ...
Suưt chút nữa th́ tôi bật ra tiếng thốt.
-Trời đất! Ông đă ngoài 70 rồi, hom hem như ông súng đạn teo tóp hết cả rồi th́ c̣n cơm cháo mẹ ǵ được nữa mà yêu mới chả đương.
Nhưng may mà ḱm lại được. Tôi hạ giọng:
-Thưa ông! Như vậy cũng tốt mà ông, ở tuổi tác nào th́ con người ta cũng cần có một người để yêu thương, phần hồn thôi cũng được đâu nhất thiết là phải thể chất.
-Vâng! ông giáo ạ! Nhưng đằng này nó lại là khía cạnh khác cơ, chiếc răng ư.
Thấy tôi không hiểu lăo tiếp:
-Là như này ông giáo ạ, tôi yêu bà ấy, bà ấy kém tôi hai tuổi, tối hôm qua bà ấy sang tôi, chúng tôi hôn nhau thắm thiết, khi bà ấy ra về tôi thấy miệng ḿnh khang khác.
Thấy tôi đuỗn mặt ra nghe, lăo tiếp:
-Đầu tiên tôi cứ tưởng sau 30 năm bà nhà tôi mất, tôi mới hôn lại, cái cảm giác nó thế, nhưng đến lúc tháo cái răng giả ra chùi rửa tôi mới biết ḿnh bị lộn cái răng giả của bà ấy.
- !!!
-Lẽ ra th́ tôi không thưa với ông làm ǵ, nhưng v́ cái răng của tôi là răng sứ, tận những 2 triệu lận. C̣n cái răng của bà ấy là răng xương có vài chục à. Ông giáo bảo tôi phải làm sao?
Tôi cười:
-Thôi ông ạ! T́nh yêu là cho đi và nhận lại mà ông, không nên tính toán quá về vật chất, miễn bà ấy thương ông là được. Biết đâu tối mai bà ấy lại ư nhị tặng ông một cái răng khác bằng vàng th́ sao.
Sáng hôm sau lăo hồ hởi sang nhà tôi rơ sớm. Lăo bô bô từ cổng:
-Ông giáo thánh thật, quả không uổng ḷng chúng tôi ái mộ.
-!!!
-Hôm qua bà lăo ấy lại sang tôi, chúng tôi lại hôn nhau, trong lúc cao hứng chúng tôi lại lộn răng giả của nhau, bà ấy về rồi tôi gỡ răng ra xem, th́ ra là cái răng vàng thật ông giáo ạ. Ông giáo tiên lượng thánh thật.
Lăo run run gỡ cái kim băng gài túi áo lôi ra cái bọc ly lông gói chiếc răng:
-Tôi không dám dùng ông giáo ạ. Sợ nhai qua nhai lại nó ṃn mất, vàng th́ thời nào cũng quư, phải không ông giáo.
Tôi đỡ gói răng giả từ tay lăo, bụng nghĩ phải qua lửa th́ mới biết nó thật hay giả, tôi vờ đem ấm xuống bếp châm nước, nhanh tay cặp chiếc răng vàng hơ lên ngọn lửa bếp ga, tức th́ chiếc răng xỉn sang màu ch́, mùi đồng cháy tanh tanh cộng với mùi khen khét của những vụn thịt c̣n sót trong kẽ răng khiến tôi suưt hắt x́ hơi.
Tôi định bụng sẽ nói cho lăo biết xong lại nghĩ, thôi cứ để cho lăo vui với cái kỷ vật quư báu thiêng liêng của lăo. Tôi vội nhúng chiếc răng cháy xỉn vào lọ sơn nhũ màu vàng hơ khô rồi gói lại trả lăo.
Con người ta ai cũng cần có một chút ǵ hy vọng để sống đặc biệt là t́nh yêu.
Cuộc sống có những thứ mà ai chưa qua chưa phải là đời. Biết đâu đến một lúc nào đấy, khi bước vào tuổi 70 ta cũng rất cần một mối t́nh và một kỷ vật nửa bi nửa hài như lăo để vui.
VietBF@sưu tập