
Đang ngồi ăn sáng cùng con dâu ở quán phở đầu phố, tự nhiên chị nh́n thấy bóng chồng ḿnh chạy xe máy lướt qua, sau lưng chở một em váy đỏ đang ôm eo rất t́nh tứ. Chị vội vàng xô ghế, kéo tay con dâu:
"Mày chở gấp mẹ đuổi theo xe bố mày"
Anh tà tà chạy xe, một tay cầm lái, tay c̣n lại vuốt ve đùi em gái ngồi sau. Chắc anh không ngờ bị chị bắt gặp, v́ giờ này ngày nào chị cũng c̣n đang long nhong ngoài chợ rồi về phụ dâu trông hai thằng cháu nội.
Chạy ṿng vèo một lúc anh tấp xe vào một nhà hàng nằm sâu trong ngơ, đối diện một nhà nghỉ nhỏ xinh. Chị và con dâu đứng ngoài chừng 20 phút mới bước vào, để nguyên cả nón bảo hiểm và khẩu trang. Hai mẹ con chọn một cái bàn ở góc rồi ngồi theo dơi, nhưng thật ra chị lo xa cũng thừa, cặp t́nh nhân ấy như đôi chim cu đắm ch́m trong mật ngọt. Chồng chị lúc th́ ôm ấp, vuốt ve người t́nh, lúc th́ bóc tôm đút tận miệng cho cô ta. Tiết trời thu se lạnh mà mồ hôi chị cứ ra như tắm v́ uất hận. Ở nhà toàn là chị bóc cua, lột vỏ tôm hầu anh thôi. Chị đứng dậy cầm điện thoại quay từ từ, bước chân vô thức đưa chị đến trước mặt hai người, mà họ lại không nhận ra.
Tưởng người đẹp nào! Một mẹ cũng cỡ 60 tuổi như chị, mặt nám đen, da chảy xệ nhăn nhúm. Già chát rồi mà c̣n diện đầm đỏ choét ngắn cũn cỡn, hở ngực. Trời lạnh chị ta đi tất màu da, chị đuổi theo xe cả đoạn đường dài mà không phân biệt được tuổi. Chị vừa quay video vừa chua chát lên tiếng:
- Hôm nay tôi mới bắt được quả tang hai người ḥ hẹn. Tôi không biết chị là ai nhưng người vừa ôm ấp chị là chồng tôi đó!
Anh tái mét mặt ngồi lùi ra và nói
- Ḿnh về nhà nói chuyện đi
Mụ đàn bà kia cũng gào lên
- Chị không biết tôi là ai nhưng tôi biết chị từ lâu rồi. Chị chỉ biết có tiền thôi, chị buông tha cho anh ấy đi.
Chị điên lên tháo mũ bảo hiểm xông tới đập vào ả, ả ta nhanh nhẹn né được và đạp chị ngă lăn ra đất. Con dâu chị xông lên đánh nhau tay đôi với ả th́ bị chồng chị gạt ra.
- Con không được động vào cô ấy, cô ấy là bạn bố.
Trời ơi! 5 năm yêu nhau, 35 năm vợ chồng mà anh sẵn sàng giương mắt nh́n chị bị ả bồ đạp ngă mà c̣n bênh vực ả nữa. Nước mắt chị tuôn như suối, chị ngồi bất động, con mụ đàn bà đó cướp điện thoại từ tay chị lúc nào mà chị cũng không biết (Nó cướp để về xóa đi h́nh ảnh và đoạn phim chị chụp và quay).
Tiếng ồn ào trong quán đă kéo mấy người công an ở gần đó tới. Con đàn bà vênh váo gọi điện thoại hết cho người này tới người khác (Về sau chị mới biết nó là cán bộ về hưu). C̣n chị th́ đờ đẫn ngồi cả 2 tiếng trong đồn công an, chị mượn điện thoại con dâu gọi cho đứa bạn thân nhất. Khi biết chị vừa đi đánh ghen nó thảng thốt nói
- Chồng mày bị đau cột sống cả 15 năm rồi mà, có làm ăn ǵ được đâu mà đi cặp bồ.
- Th́ chỉ có mày mới biết hoàn cảnh của tao, thương chồng mười mấy năm nay tao cứ phải gồng ḿnh chịu đựng, ngày th́ quần quật kiếm tiền, chăm con cái, tối đến nằm cạnh chồng như hai con đàn bà mà có dám trách móc lăo nửa lời đâu. Năm ngoái có người chỉ cho tao đưa lăo xuống Quảng Ninh chữa mấy tháng liền, về nhà lăo bảo đỡ lắm rồi nhưng cần đi tập dưỡng sinh vài tháng nữa. Ngày nào lăo cũng đi từ sáng tới tối mịt, tiền th́ cần nhiêu lăo lấy nhiêu tao có để ư đâu. Tao thấy lăo khỏe ra nhiều, chưa kịp mừng th́ hóa ra lăo đi cặp bồ.
Bạn chị nói một thôi, một hồi trách chị không biết nghĩ đến bản thân, cả đời chỉ có biết cắm cúi kiếm tiền, chiều chồng, thương con để đến lúc tuổi già tới th́ nhận quả đắng ngắt. Tai chị ù hết cả lên chỉ c̣n nhớ được mấy câu nó nói:
- Mày về xử thằng chồng ăn cháo đái bát ấy đi, 60 tuổi rồi c̣n phải đi đánh ghen v́ một thằng đàn ông không ra ǵ.
Có đáng không?
VietBF@sưu tập