Thiếu niên tên Andy mới chỉ 16 tuổi nhưng cậu bé này đă trở thành chiến binh cứng rắn tuyến đầu biểu t́nh ở Hong Kong. Ban đầu Andy ở măi trong khuôn viên trường bị công an bao vây bốn bề, nhưng cuối cùng cậu đă dũng cảm thoát ra. Hiện tại Andy cùng những người bạn giống cậu đang tạo sức ép ở Ottawa về vấn đề này.
Andy x̣e bàn tay và bắt đầu đếm những tội lỗi mà cậu đă gây ra với tư cách là người biểu t́nh ở Hương Cảng trong suốt 5 tháng trước.
Bao gồm đốt phá. Tấn công công an. Kích động bạo lực.
Andy nói: "Tất cả những tội lỗi này cũng đủ để tống tôi vào tù và chúng sẽ bám theo tôi suốt cả cuộc đời này."
Số tuổi 16 của Andy là c̣n quá ít để cậu có thể đi bầu cử hoặc lái xe ở Hương Cảng - nơi cậu đang sống, mặc dù cậu vốn là người Canada.
Nh́n bên ngoài, ít ai cho rằng Andy là một phần của đoàn người biểu t́nh. Cậu sở hữu một vóc người nhỏ bé, chơi bóng rổ giỏi và đă từng có khoảng thời gian làm việc bán thời gian ở MC Donald. Cậu đă dừng việc học ở trường trung học cơ sở được 2 năm rồi.
Nhưng trong suốt 5 tháng vừa qua, Andy đă trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều sau những cuộc đụng độ với công an. Cậu đă đến những nơi núi xa để rèn luyện cho những cuộc chiến trên phố, luyện tập các kĩ năng đối chọi với công an và tự tin ném gạch xa hơn 20 mét. Cậu cũng rất thành thạo trong việc ứng dụng những kiến thức hóa học của ḿnh để làm ra những ly cốc tai Molotov. Andy ước tính cậu đă tham gia 70 cuộc biểu t́nh, trong đó có những cuộc chạm trán nảy lửa với phía công an. Hệ quả là cậu đă dính vô vàn hỏa lực không gây chết người, bị hàng trăm quả bom tiêu nă vào đầu đến mức tóc cậu chuyển xám và đă rất nhiều lần cậu may mắn thoát khỏi sự truy kích từ công an. Thậm chí cậu đă gửi trước những lời nhắn nhỏ đề pḥng việc mất đí tính mạng.
Trong bối cảnh bạo lực không ngừng gia tăng, Andy cùng những người biểu t́nh Canada khác đă trở về Ottawa với hàng tá câu hỏi hóc búa về việc nên làm như thế nào.
Nhóm của cậu đă khiến chính phủ của thủ tướng Trudeau thay đổi việc chỉ đứng ngoài luồng mà tham gia vào chỉ trích như Mỹ và Anh, đưa ra phương hướng chỉ trích chỉ trích mạnh mẽ hơn những cuộc biểu t́nh ở Hương Cảng đang ngày càng gia tăng mạnh mẽ bạo lực kể từ tuần trước, bao gồm cả cuộc vây bắt kéo dài của công an xung quanh trường Đại học Bách Khoa Hương Cảng.
Andy là một trong số những người biểu t́nh đă kêu gọi sự giúp đỡ của lănh sự quán khi c̣n bị kẹt ở Đại học Bách Khoa Hương Cảng. Cậu ấy đă gọi lại cho số mà lúc trước cậu từng để lời nhắn nhưng vô vọng v́ không ai trả lời cậu cả. Cuối cùng nhờ sự giúp đỡ từ bạn bè mà cậu đă thoát ra ngoài được. Cậu nói: "Nếu tôi không trốn thoát được vào ngày hôm đó, có lẽ bây giờ tôi vẫn bị mắc kẹt trong Poly U."
...
Những người biểu t́nh như Andy trong bối cảnh đó không nh́n thấy chút hy vọng nào để quay trở lại cuộc sống trước kia cả khi các cuộc biểu t́nh chuyển từ yêu cầu hủy luật dẫn độ (đă thành công) sang một phong trào lớn hơn rất nhiều. Andy nói: "Mọi chuyện đă thay đổi. Chúng tôi muốn lật đổ chính phủ Cộng sản và giành độc lập."
Cuộc biểu t́nh đầu tiên Andy tham gia là vào 9/6. Cậu được người cha từng ở bên cậu thuở nhỏ ở Canada thôi thúc. Andy đă về Trung Quốc thăm ông bà rất nhiều lần nhưng quan điểm của anh về Trung Quốc đă bị chi phối rất nhiều từ những ǵ anh t́m hiểu được về cuộc thảm sát Thiên An Môn năm 1989 và Andy nhận thức được rằng sự tăng trưởng vũ băo mà Trung Quốc có được là nhờ sự đối xử bất công bằng với người lao động.
Cái chết của chàng trai trẻ khi ngă từ tầng cao xuống hôm 15 tháng 6 đă thôi thúc Andy làm nốt sứ mệnh của người bạn này. Andy vẫn nhớ lần tấn công công an đầu tiên, giữa lớp đạn cay mù mịt cậu vẫn vươn ḿnh ném đá về phía trước. Ban đầu, cậu bị sự tội lỗi trấn áp.
Bây giờ, bạo lực đă là điều quá thường với Andy. Cậu chế tạo ra nhiều ly cốc tai Molotov, thêm đường, bột hoặc chất tẩy rửa để tăng lực sát thương. Cậu cũng đă ném hàng trăm viên gạch và dùng ná cao su bắn về phía công an. Cậu cũng cùng nhiều thanh niên khác tham gia vào các khóa đào tạo đấm bốc của người Thái nhằm đối kháng với công an.
Giống những người khác, Andy gọi công an là chó.
Andy nói: "Người Hương Cảng phần đa đều rất vui khi nghe tin tử của công an. Những người làm nghề này đều rất bị coi thường.
Andy cũng rất giận lănh đạo Hương Cảng - những người chỉ chuyên đi phục vụ lợi ích cho Trung Quốc trong khi lớp trẻ như cậu ở Hương Cảng lại không có nhà và xe.
V́ thế mà cậu bỏ ngoài nỗi sợ mà chiến đấu. Andy nói: "Mỗi lần ra ngoài tôi đều coi như đây là lần cuối cùng của ḿnh."
Trong lá thư ngắn gửi tới bè bạn vào đầu năm nay, Andy đă mô tả t́nh trạng của ḿnh, không quên nói trước về "chuyện tồi tệ có thể sẽ xảy đến với ḿnh".
Andy viết: "Tôi cũng sợ chết lắm chứ nhưng điều tôi c̣n sợ hơn cả chết đó chính là Hương Cảng đánh mất đi tự do và dân chủ." "Nếu cái chết từ những cuộc biểu t́nh có thể thức tỉnh mọi người, tôi không quan tâm nếu ḿnh nằm trong số đó. Thà tôi chết cháy thành tro c̣n hơn là sống lơ lửng như những hạt bụi."