Hạt sương khuya (Danlambao) - Mùa tháng Tư lại đến. Tháng tư, theo lẽ thường sẽ là một tháng rất đẹp khi những bông hoa xuân đang vươn mầm nở rộ khoe sắc trên những con nắng vàng óng ả sau những ngày đông giá buốt. Thế nhưng, đối với những người Việt tị nạn Cộng sản, th́ tháng Tư là tháng "vo gạo bằng nước mắt", tháng của ngồi đâu cũng nhớ, cũng đau.
Trong cuộc hành tŕnh đi t́m Tự Do, đă có hằng triệu người bỏ ḿnh trong rừng sâu nước độc hay trên biển cả mênh mông. Có là nạn nhân qua những cuộc bể dâu ấy, mới thấu hiểu v́ sao ḷng "vị tha" lại hiếm hoi đến thế đối với những con người đă một lần bước ra từ cánh cửa tử- sinh.
Đấy chỉ là một trong những nỗi oan khiên trong muôn vàn nỗi đau mà trong bài viết này, người viết không nhằm mục đích nêu ra hết tội ác của một chế độ phi nhân mà sau 43 năm đă quá đủ để mỗi người c̣n đang sống hôm nay, đều có thể là một chứng nhân của lịch sử.
Trong những năm gần đây, cứ mỗi độ tháng Tư về, th́ khắp nơi, đặc biệt Âu Châu luôn xảy ra t́nh trạng tranh luận giữa những người có chung một quá khứ tị nạn, về những buổi ca nhạc mang chủ đề "nhạy cảm", có tính cách vui chơi, nhảy nhót tưng bừng trong mùa Quốc Hận Tháng Tư Đen. Người th́ lấy lư do "từ thiện", kẻ phân bua tại, bởi, nhưng mà v.v... Nói theo lư th́ đó là "quyền tự do". Nói theo t́nh th́ phải xét theo nhiều khía cạnh để cảm thông hay đặt nặng vấn đề? Từ đó trong mỗi người chúng ta tự biết nh́n lại mà hành xử sao cho đẹp ḷng nhau.
Đầu thập niên 80, khi tôi vừa chân ướt chân ráo, đặt chân trên vùng đất tự do tại Singapore. Khi tiếng hát Khánh Ly cất lên từ chiếc loa: Chiều nay, có một người, di tản buồn...! Vừa bước ra từ cơi chết, mang tâm trạng của người bỏ nước ra đi, ḷng tôi như thắt lại, những giọt nước mắt tự nó tràn về như cơn thác lũ. Chả phải ḿnh tôi khóc, phải nói là tất cả cùng khóc theo cách riêng của ḿnh. Những tháng ngày định cư tạm thời ấy, cứ mỗi khi chiều về, tôi và một số bạn cùng một người anh tinh thần, thường hay leo lên đồi ở khu căn nhà số 14 ngồi ca hát để ôn lại những kỷ niệm vừa mới rời xa. Là một người có chút năng khiếu về ca hát, tôi thường được nhóm bạn yêu cầu hát những ca khúc có sự gắn liền với kỷ niệm riêng của mỗi người. Khi bài hát chấm dứt, không tiếng vỗ tay, không một tiếng động ngoài tiếng nấc nghẹn bi ai giữa bóng chiều tà. Sự chờ đợi bao tháng ngày, rồi cũng phải đến lúc chia tay để rời xa vùng đất tạm. Chẳng ai biết ngày mai này sẽ rao sao, khi cuộc hành tŕnh chỉ là sự bắt đầu cho một nếp sống mới, kẻ đưa, người tiễn... những câu chào là những cái ôm xiết chặt qua đôi ḍng nước mắt gửi theo lời từ biệt. Lại một lần nữa, cánh cửa tự do mở rộng đón chào những khuôn mặt ngơ ngác như người về từ cơi trên nào đó. Sau khi ổn định tạm thời về nơi ăn chốn ở, ḷng lại trỗi lên một nỗi buồn khi tháng Tư về, hàng ngàn người kéo nhau ra biểu t́nh và sau đó là văn nghệ đêm không ngủ, những ca khúc đấu tranh rực lửa, nhất là khi phong trào Đông Tiến đang hun đúc ngọn lửa đấu tranh trong ḷng mọi người. Những ca khúc cùng với tiếng hát của anh Việt Dũng và chị Nguyệt Ánh lúc bấy giờ, có thể nói đă lấy đi biết bao là nước mắt của những người Việt tị nạn Cộng Sản, khơi dậy ngọn lửa đấu tranh trong ḷng mỗi người, những danh từ Quốc Hận, hay ngày Tang của dân tộc được nhắc đi nhắc lại từ những ca nghệ sĩ cho đến người hướng dẫn chương tŕnh, khiến ḷng người thêm tủi hờn và phẫn uất.
Chẳng biết từ khi nào, một cái luật bất thành văn đă được nhiều người Việt tị nạn CS tại hải ngoại, luôn coi ngày Tháng Tư Đen là một ngày đại Tang hay c̣n gọi là ngày Quốc Hận. Điều đó đúng hay sai khi cuộc Triệt Thoái Cao Nguyên vào tháng 3 đầy máu và nước mắt trên dọc đường tỉnh lộ 7B, khởi đầu cho sự sụp đổ của ngày 30 tháng 4 năm 1975, đă để lại bao oan khiên với những chính sách tàn bạo, khiến cho hận thù ngày một chất chồng, để rồi quá khứ luôn là nỗi ám ảnh trên thân phận của những người bỏ nước ra đi. 43 năm trôi qua, người việt tị nạn CS cũng đă nguôi dần với quá khứ, "đa số" họ đă chấp nhận một cuộc sống lưu vong vĩnh viễn, v́ biết rằng dù có trở về th́ cũng sẽ trở nên xa lạ ngay trên chính quê hương ḿnh. Nếu không có bàn tay lông lá của một chính sách thâu gom cộng đồng hải ngoại qua những chương tŕnh văn hóa vận, được lồng chung vào với nghị quyết 36, gây phân hóa khắp nơi, khiến cho đời sống tinh thần của người Việt hải ngoại bị xáo trộn, th́ có lẽ mọi việc vẫn êm đẹp như thể nước sông không phạm nước giếng. Ai đă gây ra cuộc xào xáo này?
Điều ǵ đă tạo nên làn sóng phản ứng từ nhiều hội đoàn qua những chương tŕnh văn nghệ khiêu vũ, hay những buổi "siêu hài" đến từ Việt Nam trong mùa Tháng Tư Đen?
Hăy nghĩ đến hàng triệu người đă bỏ ḿnh trên biển cả, hàng trăm ngàn Quân Dân Cán Chính VNCH bị chết tức tưởi trong chốn lao tù Cộng Sản. Hàng triệu vành khăn tang đội trên đầu cô nhi quả phụ trước và sau cuộc chiến, nước mất, nhà tan... thử hỏi nếu c̣n chút lương tri có ai nỡ ḷng nào vui chơi trong ngày dâu bể tang thương ấy...! Chẳng ai bắt "chúng ta" khóc. Chẳng ai bắt " chúng ta" hát. Nhưng xin hăy hát những lời bi ai để ủi an những linh hồn vẫn c̣n đang vất vưởng bởi nỗi oan ấy chưa một lần được hóa giải.
Là một người Việt Nam chân chính, cho dù thuộc phe phái nào, th́ chữ TÂM vẫn là cái giá trị để nói lên tính cách nhân văn của con người qua lề lối ứng xử. Một ông tổ chức ăn mừng sinh nhật, ca hát nhậu nhẹt ầm ỹ bên cạnh một đám tang đau buồn của người hàng xóm bên cạnh. Ông ăn mừng sinh nhật không có sai. Nhưng nếu là người có TÂM, th́ ông ăn mừng sinh nhật sẽ dời ngày sinh nhật lại sang ngày khác, như vậy có phải là cách hành sử nhân văn đẹp cả đạo lẫn đời.
Nếu bảo rằng những chương tŕnh văn nghệ nhảy đầm hay những chương tŕnh "siêu hài" trong mùa Tháng Tư Đen không mang tính chính trị th́ lại càng sai lầm. V́ sao tôi nói thế... cứ nh́n nhà cầm quyền Cộng Sản VN họ tuyên truyền như thế nào trong ngày 30 tháng Tư, th́ chúng ta có thể hiểu là họ đang muốn bôi xóa cái vết nhơ lịch sử mà chính họ đă gây ra và cái tên gọi QUỐC HẬN là nỗi ô nhục ngàn đời không thể tha thứ. Họ có cái quyền làm những việc vô đạo lư cho mục tiêu chính trị, c̣n "chúng ta"... sao vội nỡ quên đi những tháng ngày lênh đênh trên biển cả, đánh đổi cả mạng sống của ḿnh để có được cái căn cước tị nạn chính trị, để rồi hôm nay lại muối mặt "thỏa hiệp" dù vô t́nh hay cố ư th́ việc làm ấy ít nhiều cũng tổn thương đến những người đang có cùng chung thân phận lưu vong. Xin đừng nói với tôi đất nước giờ đă thay đổi. Vâng... đúng là có thay đổi, nhưng đó là một sự thay đổi về một chính sách mới tàn bạo hơn, tinh vi hơn nhằm đưa con người vào chốn u mê, hủy hoại đi dân khí để đất nước này không c̣n sức đề kháng trước sự xâm lược trắng trợn của quân xâm lược tàu cộng. Hăy nh́n những chỉ dấu mê tín dị đoan trong thời gian qua, sự thờ cúng bát nháo, cầu may, buôn thần bán thánh cho thấy rơ ràng hơn về sự sụp đổ hoàn toàn của nền tảng đạo đức xă hội.
Giai đoạn này là giai đoạn cần sự hy sinh hơn bao giờ hết trước bối cảnh thăng bằng cán cân lực lượng giữa những siêu cường quốc. Nếu c̣n nghĩ đến tiền đồ của dân tộc, xin hăy v́ cái chung, tạm gác lại những niềm vui cá nhân, đừng tiếp tay cho những kẻ không tim óc để phải mang tội với thế hệ mai sau.
Lời kết:
Nếu như cuộc chiến tranh chấm dứt bằng những nụ cười cùng với đôi tay dang rộng để anh em nh́n lại mặt nhau, th́ ngày 30 tháng 4 đă là ngày Thống Nhất chứ đâu phải mang cái tên Quốc Hận để phải ô nhục trước lịch sử. Tôi tuyên xưng T́nh Yêu với người có lỗi nhưng biết hối cải, chứ tôi không tuyên xưng t́nh yêu với kẻ bất tri bất lư để phải tiếp tục làm kẻ tội đồ v́ đă vô t́nh tiếp tay cho cái ác măi thống trị trên nỗi đau của đồng bào.
27 tháng 3 năm 2019