Hồi nhỏ khi c̣n ở quê, có lần tôi được ba dẫn lên Huế để thăm nhà người o (cô) ruột vừa mới lấy chồng.
Sông Hương
ẢNH: ĐÀO NGỌC THẠCH
Ba chở tôi lên Kim Long t́m địa chỉ nhà chồng của o. Nhưng tới nơi th́ mới biết o tôi đă ra ở riêng bên kia sông Hương chỗ ngọn đồi Long Thọ. Người em chồng của o dẫn hai cha con tôi ra bến đ̣ để qua sông thăm nhà mới của o. Một chiếc đ̣ nhỏ, người lái đ̣ là một mệ già móm mém vừa chèo đ̣ vừa hút thuốc lá Cẩm Lệ khói bay mù mịt. Mệ lái đ̣ khua nhẹ mái chèo, đưa đ̣ chênh chao ra giữa ḍng sông… Đó cũng là lần đầu tiên tôi được đi một chuyến đ̣ ngang qua sông Hương.
Tôi không c̣n nhớ nhiều về chuyến đ̣ giữa trưa nắng mùa hạ năm nao v́ khi đó c̣n quá nhỏ; chỉ nhớ là khi đ̣ cập bến, nghe tiếng hát nồng nàn của một nam ca sĩ quen từ chiếc máy cát xét trong ngôi nhà bên sông vọng ra: “Một mai qua cơn mê, xa cuộc đời bềnh bồng, tôi lại về bên em...”. “Hay quá, lâu lắm rồi mới nghe lại bài hát ni!”, ba như nói với chính ḿnh... Có lẽ bài hát trên bến đ̣ năm nao đă kéo về cho ba tôi nhiều kỷ niệm của một thời trai trẻ đă qua.
Mà cái bến đ̣ bên sông Hương năm nao, tôi cũng không nhớ chính xác ở vị trí nào dọc theo triền sông Hương phía miệt vườn Kim Long nữa; chỉ nhớ là nó ở gần chùa Thiên Mụ, bởi khi đ̣ ra giữa sông tôi đă ngước nh́n tháp Phước Duyên của ngôi chùa cổ này rất lâu. Bây chừ, mỗi lần ngang qua đường Kim Long, tôi vẫn ḍ t́m dấu tích bến đ̣ xưa và nhận ra rằng Huế đó, một thành phố nhỏ và hiền như những bến đ̣ trên sông Hương nhưng để đi hết chiều sâu của Huế th́ thăm thẳm như ḷng sông không biết đi măi đến bao giờ?
Bến đ̣ Kim Long qua Long Thọ đă không c̣n tồn tại đâu gần hai mươi năm rồi. Nhưng ở Huế, bây chừ theo tôi biết vẫn c̣n 4 bến đ̣ ngang qua sông Hương. Đó là bến đ̣ từ chợ Đông Ba qua Đập Đá, bến đ̣ từ phố cổ Bao Vinh qua Tiên Nộn, bến đ̣ Cồn từ chợ Cồn qua Cồn Hến và xa hơn một chút, phía hạ nguồn là bến đ̣ ngang ở ngă ba Śnh.
Những chuyến đ̣ ngang chầm chậm qua sông cứ như những câu thơ lục bát giữa ḍng gieo vào ḷng người bao niềm thương nỗi nhớ về một thời cách trở. Những chuyến đ̣ đó chừng như níu kéo nét dân dă quê mùa ngay trong ḷng phố thị; nét lam lũ, tảo tần giữa đời thường tấp nập, bon chen. Tốc độ đô thị hóa của phố phường hiện đại h́nh như đă vô t́nh lăng quên những bến đ̣ này và người đưa đ̣ cũng như những đôi triêng gióng qua đ̣ của mấy mệ, mấy d́, mấy o cũng chẳng màng chi đến sự huyên náo của xe cộ, của bao người đang vội vă lao đi trên con phố cách bến đ̣ chừng hơn mười mét...
Bến đ̣ Đông Ba qua Đập Đá chỉ chạy đôi ba chuyến trong ngày, chủ yếu chở mấy gánh cơm hến qua bán chợ Đông Ba vào những buổi sớm mai. Bến đ̣ Bao Vinh qua Tiên Nộn chỉ có người gánh hàng đi chợ vào buổi sáng sớm và trở về lúc chiều tà. Bến đ̣ Śnh thi thoảng mới có người qua sông. Chỉ có bến đ̣ Cồn vẫn đều đặn những chuyến đ̣ qua lại. Người dân Cồn Hến gánh các sản vật từ rau trái, món ăn, hàng hóa qua buôn bán ở chợ Cồn trên đường Chi Lăng bên này sông cứ túc tắc, thong thả từng chuyến một. Nhiều chuyến đ̣ chỉ chở một người cùng một gánh hàng làm tôi nhớ câu nói của người xưa là “năng chuyến th́ hơn đầy đ̣”.
Theo lời của một mệ bán hàng gia vị đă gắn bó với chợ Cồn lâu năm th́ chợ vốn có tên đầy đủ là chợ Đ̣ Cồn đặt tên theo chuyến đ̣ qua Cồn Hến, bởi hàng hóa của chợ chủ yếu được cung cấp từ những chuyến đ̣ này. Qua thời gian, người ta gọi tên chợ rút gọn là chợ Cồn mà bỏ đi chữ “Đ̣” thành ra lại sai ư nghĩa cái tên ban đầu của ngôi chợ...
Ngay ở bến đ̣ Cồn có quán cà phê tên là “Đ̣ Cồn”, mà ngồi nhâm nhi ly cà phê dưới tán cây sung của quán, khách có thể nh́n những chuyến đ̣ qua về trên sông chậm răi. Thật thú vị khi con đường mang tên nhạc sĩ Trịnh Công Sơn ven sông Hương có điểm đầu là phố Đông Ba - Gia Hội để ai đó có dịp đặt chân lên con đường này sẽ được cái cảm giác của phố xá Huế: “Chiều một ḿnh qua phố âm thầm nhớ nhớ tên em” và điểm cuối con đường chính là bến đ̣ Cồn này với chuyến đ̣ ngang gợi bao nhớ nhung nguồn cội: “Em đi qua chuyến đ̣ lắng nghe con sông nằm kể...”.