Lâu nay, ḿnh có thói quen mỗi sáng cuối tuần là nhẹ tênh tâm hồn nơi góc cà phê quen thuộc ngắm những chú cá nhiều sắc màu bơi lượn tung tăng. Nghe tiếng chim ríu rít trong lồng nhà bên. Hương vị cà phê gây thương nhớ ấy như chất xúc tác khơi gợi những ư tưởng hay cho cả hành tŕnh phía trước. Nhưng đôi lúc cũng chỉ là sự trống vắng không suy tư, cứ thả ḿnh vào chốn b́nh yên không giới hạn.
Giờ cũng nơi góc quen ấy nhưng ḷng ḿnh lại lan man bao điều. Bởi mỗi sớm mai thành phố Phan Thiết đang trong giai đoạn giăn cách ở mức cao hơn, có biết bao điều làm ḿnh trăn trở. Được an lành trong căn nhà của ḿnh đă là điều thật hạnh phúc. Ḿnh có đọc đâu đó về một thiền sư đă nói rằng: “Đời người rốt cuộc chỉ trong ṿng một hơi thở”. Ngẫm lại trong giai đoạn dịch bệnh hoành hành này, thật sự thấm thía rất nhiều bởi câu nói của vị thiền sư đầy tính triết lư về sự vô thường. Có lẽ chưa bao giờ trong tôi thường trực một điều: Cuộc sống thật sự quư trọng hơn bao giờ.
Thật nhiều thương cảm, ám ảnh khi thấy từng đoàn người lũ lượt về quê, phải tạm xa thành phố tâm dịch. Những đứa trẻ trong hành tŕnh trở về nhà đầy gian nan, rủi ro, sao mà se thắt ḷng đến vậy. Không ít người lao động đành phải ở lại nơi ḿnh mưu sinh mặc cho những thiếu thốn vây quanh khi dịch ập đến. Đó là h́nh ảnh người công nhân, thợ xây, người bán hàng rong, vé số… Họ không có tiền để về nhà, thêm phương tiện đi lại khó khăn. Thôi th́ tạm sống qua ngày với sự quan tâm, đùm bọc của chính quyền địa phương, các tổ chức và cá nhân làm từ thiện giúp họ vượt qua giai đoạn dịch.
Thành phố Phan Thiết đang trải qua những ngày “ai ở đâu ở yên đó”. Đường phố thân quen bỗng vắng lặng im ĺm. Từ sáng sớm, cán bộ phường đă mang đến tận nhà tờ giấy được đi ra ngoài dành cho hộ gia đ́nh trong các ngày chẵn hoặc lẻ. Được ra phố với tấm giấy này mới thấy hết sự vất vả của những người làm nhiệm vụ ở các chốt kiểm dịch, cán bộ y tế… V́ sự b́nh yên của mọi người dân mà họ không quản ngày đêm, nắng mưa, cả những đêm không ngủ để hoàn thành tốt nhiệm vụ, khống chế được dịch bệnh. Bởi cuộc sống b́nh an là hạnh phúc lớn nhất của người dân.
Tháng tám. Mùa thu ngấp nghé bên khung cửa sớm mai. Gió nhè nhẹ, mây cũng nhè nhẹ trôi. Lũ chim t́m về b́nh yên dưới ṿm xanh ngọc lan trước sân nhà, ríu rít, tung tăng rộn cả b́nh minh. Trong những ngày đặc biệt như thế này, ta mới thấy hạnh phúc quẩn quanh đây thôi: Một đóng góp nhỏ cho hoạt động từ thiện, bữa cơm quây quần cùng gia đ́nh, cùng tṛ chuyện với những người thân hay một “sáng kiến” cho thú vui tiêu khiển ở nhà… Hạnh phúc đang quẩn quanh bên ta từ những điều đơn giản.
Trong khi ta an yên bên mái ấm gia đ́nh th́ hăy nhớ rằng ngoài kia bao người trải qua vất vả. Những nhân viên y tế vắt kiệt sức đêm ngày chống dịch. Những chiến sĩ công an, quân đội trực chốt đêm ngày, không để dịch lây lan…Tất cả những h́nh ảnh đẹp ấy luôn khắc sâu trong tâm khảm của mỗi người.
Khó khăn này rồi sẽ sớm qua thôi. Mọi điều may mắn, tốt đẹp sẽ đến. Điều cần nhất ở mỗi chúng ta là hăy suy nghĩ tích cực và dũng cảm hành động, hướng về sự yên b́nh cho cuộc sống.
LÊ QUANG
|