Thật không thể chấp nhận được! Một chung cư sang trọng, văn minh, nơi chỉ có những người có quyền, có tiền mới có thể sở hữu được căn hộ ở đây. Thế mà lại nẩy ṇi ra một con điếm đến ở làm ô uế cái chung cư này. Đă thế, cái con điếm ấy lại sống sát vách căn hộ của Mai Lan mới tức chứ.
Mai Lan gọi ả là "con điếm", bởi nh́n vẻ bề ngoài, ăn mặc và điệu bộ của ả đă toát ra điều đó. Áo th́ đă mỏng tang, bó sát cơ thể, lại c̣n khoét sâu xuống dưới bụng, để lồ lộ hai bầu vú thả rông căng tṛn. Những hôm ả mặc váy th́ ngay cả Mai Lan cũng c̣n ngượng nữa là cánh đàn ông: váy ngắn cũn cỡn, khoe đôi chân dài trắng nơn, ả chỉ cần hơi so vai lên một chút th́ quần lót màu ǵ, cả thiên hạ đều biết. Khuôn mặt của ả th́ xinh đẹp đấy, nhưng đôi mắt quá sắc sảo, dâm đăng. Đôi mắt này chắc lừa t́nh, lừa tiền được khối đàn ông. Ả sinh hoạt rất khác thường, cứ khoảng bốn, năm giờ sáng mới về nhà th́ đích thị là đi làm gái rồi c̣n ǵ?! Không cần mở cửa ra nh́n, Mai Lan cũng biết đích xác cái tiếng guốc lạch cạch vào cái giờ ấy là của ả, cả cái mùi nước hoa nồng nặc nữa... Mai Lan rất khó chịu và tỏ vẻ khinh thường khi nh́n thấy ả. Dường như ả cũng biết điều đó, nên mỗi khi gặp Mai Lan, ả lại giương đôi mắt, nh́n thẳng vào Mai Lan đầy thách thức.
Ả làm mẹ đơn thân. Thằng bé trai con ả trạc tuổi với con của Mai Lan. "Đơn thân" là phải rồi, bởi cái loại đàn bà như ả chắc là chung chạ với "cả trăm thằng đàn ông". Gái "ăn bánh trả tiền" th́ biết bố đứa trẻ là ai?!
Trong căn hộ của ả c̣n có một người phụ nữ giúp việc. Cứ khoảng 7 giờ sáng, người giúp việc gọi taxi đưa con ả đi học. Đến chiều th́ lại thuê taxi đón về. Ả đi đêm, ngủ ngày, nên đến trưa mới thức giấc. Đẫy mắt rồi th́ ả bật nhạc ầm ĩ. Đă có lần Mai Lan sang góp ư, ả vênh mặt lên nói: "Nhà tôi, tôi thích làm ǵ th́ làm... Khó chịu th́ chuyển đi nơi khác mà ở". Đúng là cái loại vô học, vô văn hóa. Nói thế mà cũng nói được!
Ở trường học, Mai Lan đă quen chỉ đạo người khác nghe răm rắp nên không trị được ả th́ Mai Lan rất ấm ức, song cũng chẳng có cách nào giải quyết triệt để cả, trừ trường hợp Mai Lan chịu thua mà bán xới chuyển nhà đi nơi khác. Chuyện ấy th́ không đời nào! Từ trước tới giờ, Mai Lan chưa chịu thua ai. Từ một giáo viên quèn, tŕnh độ chỉ cao đẳng sư phạm mà Mai Lan leo được lên cái ghế Hiệu trưởng một ngôi trường tiểu học ở trung tâm thành phố th́ đă phải "thi đấu", giành giật, thủ đoạn với bao nhiêu con người. Nhất là giai đoạn, khi bà hiệu trưởng chuẩn bị về hưu, Mai Loan là hiệu phó, đă chờ đợi giây phút này từ lâu, song vẫn luôn có bao nhiêu kẻ ngáng đường, cạnh tranh cái ghế béo bở ấy. Trong số đó, có cả người nhà lănh đạo thành phố thế mà cuối cùng, chiếc ghế vẫn rơi vào tay Mai Lan. Kể từ thời điểm đó đến nay, Mai Lan tại vị trên chiếc ghế Hiệu trưởng này được hai nhiệm kỳ, mặc kệ những kẻ "chọc gậy bánh xe", bới móc lỗi lầm sai phạm của Mai Lan để kiện cáo, chiếc ghế hiệu trưởng vẫn vững như "bàn thạch". Có người bảo: Mai Lan phải có năng lực lắm mới trụ được lâu như thế. Đứa ngứa mồm ghen tức th́ phá thối một câu: "Năng lực" hay có người "chống lưng"?
Điều đó th́ chịu, chắc chỉ Mai Lan mới biết...
Ai tiếp xúc với gia đ́nh Mai Lan, cũng đều có nhận xét, đây là một gia đ́nh êm ấm, sống có văn hóa và rất hạnh phúc. Chồng Mai Lan là một viên chức nhà nước. Anh hiền lành, ít nói. Sáng sáng, người ta thấy anh áo sơ mi trắng, cà vạt lịch lăm, lái chiếc ô tô 5 chỗ đời mới đánh tận cửa sảnh ṭa nhà chung cư để đưa vợ con đi làm, đi học. Chiều về, khi đám viên chức rủ nhau lang thang ở các quán nhậu. Th́ anh lại chính xác đến từng phút có mặt tại cổng trường học đón con, đưa về nhà tắm rửa, rồi vào bếp cơm nước chu toàn, sau đó lại đánh xe ô tô đến trường đón vợ đi làm về. Th́ cũng phải thế chứ! Không phát triển sự nghiệp được th́ đứng đằng sau giúp đỡ, làm bệ phóng để vợ có thời gian "quan hệ" phát triển sự nghiệp chứ. Người đàn ông văn minh là ở chỗ ấy...
Thường ngày, chồng Mai Lan sẽ dậy sớm để lo ăn sáng cho cả gia đ́nh, nhưng hôm nay, có bố mẹ chồng ở quê lên chơi nên Mai Lan tranh dậy trước cả chồng để tự tay chuẩn bị thức ăn trưa cho hai ông bà. Trước khi đi làm, Mai Lan chu đáo dặn: "Gần đến trưa, bố mẹ hăy cắm cơm, thức ăn con đă chuẩn bị hết rồi...". Bố mẹ chồng Mai Lan rất mừng v́ con trai lấy được một người phụ nữ vừa đảm đang chu đáo lại vừa khéo léo, biết điều, nhất là cái khoản cư xử với bố mẹ chồng. Căn nhà ba tầng khang trang ở quê, tiền xây dựng cũng do Mai Lan lo liệu, con dâu ông bà dù quan nhỏ, nhưng bổng lộc cũng kha khá nên mới có tiền xây nhà cho bố mẹ chồng, chứ con trai lương ba cọc ba đồng, đổ xăng ô tô c̣n không đủ, huống ǵ là có vốn riêng để cho bố mẹ. Đă vậy, tháng nào cũng như tháng nào, Mai Lan c̣n bắt chồng chở về quê. Mỗi lần về đều biếu bố mẹ tiền chi tiêu. Thật là một cô con dâu hiếu thảo! Nhà có phúc mới rước được một cô con dâu như thế!
Thằng Phúc, con Mai Lan hôm nay được nghỉ buổi chiều. Tốt quá. Ông bà lên chơi mà chưa được tṛ chuyện với cháu nên chồng Mai Lan tới trường đón con trai về nhà chơi với ông bà, rồi lại tiếp tục tới công sở làm việc. T́nh cờ thế nào, con của ả hàng xóm cũng được nghỉ buổi chiều. Không có bố mẹ ở nhà, con Mai Lan ra hành lang chơi th́ gặp con của ả hàng xóm. Hai cậu bé trạc tuổi nhau, bắt quen rất nhanh. Chúng rủ nhau xuống sân ṭa nhà để đá bóng. Mải mê chơi với người bạn hàng xóm, Phúc không biết bố mẹ đă về từ lúc nào. Đúng lúc đó, ả hàng xóm đi tập thể dục trong vườn hoa ṭa nhà, thấy hai đứa bé mướt mải mồ hôi, ả chạy tới siêu thị mua cho mỗi đứa một chai nước lạnh. Mai Lan nh́n thấy liền chạy đến giật lấy chai nước trên tay Phúc ném xuống đất và nói:
- Ai cho phép con uống nước của người lạ. Ai cho phép con chơi với bạn này. Con biết họ là người như thế nào không? Lên nhà ngay...
Phúc sợ "xanh mắt mèo" chạy ra thang máy. Không sợ sao được, ở cái nhà này, mẹ nó là người có quyền lực nhất. Đến bố nó c̣n răm rắp nghe theo lời mẹ nó nữa là nó. Nó biết, mẹ nó có quyền bởi v́ có tiền. Ai cũng xin tiền của mẹ nó, từ bố, ông bà nội, ông bà ngoại nên tiếng nói của mẹ nó rất có uy lực.
- Từ nay, bác cấm cháu không được chơi với Phúc nghe chưa! "Gần mực th́ đen, gần đèn th́ sáng". Bác không muốn Phúc bị tiêm nhiễm cái xấu... - Mai Lan tiếp tục nói.
- Này, chị kia, chị im ngay cái mồm lại, không đừng trách tôi quá đáng. Chúng nó chỉ là đứa trẻ, trong đầu chưa có sự kênh kiệu và hằn học đâu. Chị bảo tiêm nhiễm cái xấu từ ai? Nhà giáo mà ăn nói với trẻ con thô lỗ như vậy à? - Ả hàng xóm đáp trả!
- Tôi không nói chuyện với một con điếm! Do bực tức dồn nén bấy lâu, Mai Lan đă lỡ lời thốt ra câu nói ấy.
Một cái tát nẩy lửa vào mặt Mai Lan.
- Cô dám đánh tôi à? Đồ lưu manh, vô văn hóa!
- Có ǵ là không dám. Dù tao có là một con điếm th́ cũng không cho phép mày được đụng tới con trai tao nghe chưa!
*
* *
Là điếm, th́ ả hàng xóm cũng là một con người, có tên tuổi đàng hoàng. Ả tên là Kiều Oanh. Mai Lan nh́n người rất đúng, Kiều Oanh đúng là một con điếm, nhưng là dạng điếm cao cấp. Khách hàng của Kiều Oanh không phải là đại gia th́ cũng là những quan chức. "Gái một con trông ṃn con mắt", Kiều Oanh rất đẹp. Cô biết điều đó. Nhưng gái th́ chỉ có th́, v́ vậy, Kiều Oanh đang tận dụng nhan sắc, tuổi trẻ của ḿnh để kiếm thật nhiều tiền. Cô không như những con điếm khác, hết nhan sắc th́ hết tiền, lại c̣n sa vào cờ bạc, nghiện hút... Kiều Oanh th́ khác. Cô toan tính để đến một thời điểm nào đó sẽ đổi nghề để trở thành một con người kiếm sống lương thiện. Ít ra cũng v́ tương lai con trai cô. Nhưng ngay cả bây giờ, theo suy nghĩ của cô, th́ cô vẫn đang kiếm tiền một cách rất "lương thiện" đấy thôi. Người ta cần t́nh, th́ cô cần tiền. Xong việc, ai về nhà nấy, coi như chẳng quen biết nhau, không xâm phạm vào riêng tư của nhau, không phá vỡ hạnh phúc, tổ ấm gia đ́nh nhau và cũng chẳng nợ nhau cái ǵ. Điều này chẳng phải là suy nghĩ riêng của Kiều Oanh. Chính một vị quan chức sau khi truy hoan đă nói với Kiều Oanh như thế. Ông bảo, trước kia khi chưa biết Kiều Oanh, ông cũng cặp bồ với mấy em. Với ông, gái theo kiểu "rau sạch" không thiếu, v́ ông là người có quyền chức, khá nhiều chị em muốn lợi dụng, nhờ vả, chạy chọt. Nhưng quan hệ với loại gái này cũng mệt. Tiền th́ không phải mất, nhưng các em ư cứ lợi dụng ông để xin xỏ hết chuyện này đến chuyện khác, có chuyện ngoài khả năng của ông, khiến ông lại phải thay họ chạy chọt, luồn cúi cấp trên. Đă vậy lại suốt ngày điện thoại, nhắn tin, rồi t́m đến cơ quan bám riết ông rất dễ bị lộ tẩy. Vả lại, cái loại đàn bà đi lên bằng xác thịt th́ cũng sẵn sàng giở mặt mà phản lại ông khi ông không c̣n tác dụng! "Thôi, mất ít tiền cho nó lành em nhỉ" - ông quay sang nói với Kiều Oanh như vậy.
- Nhưng "chơi" gái ngành cũng có cái khác chứ quan anh. Cái khoản làm t́nh để cho quan anh lên tiên th́ mấy con "rau sạch" ấy sao b́ được gái này! Kiều Oanh đưa đẩy vài câu với lăo quan anh khi lăo chuẩn bị rút ví ra trả tiền cô.
- Đừng có tự tin về tŕnh độ của ḿnh như thế, "rau sạch" cũng nhiều loại, có loại ngây thơ trong trắng; nhưng có loại thành thạo như phim cấp 3 vậy! Đây, anh cho em xem cái này, anh quay làm kỷ niệm, cũng là để dằn mặt, khống chế em ư nếu có ư định chơi xấu anh. Bởi, anh biết, sau khi lợi dụng anh để leo lên được cái chức ấy. Cô em này đang có tham vọng cao hơn là phế truất anh để chiếm cái ghế mà anh đang ngồi.
Lăo quan chức rút điện thoại, mở một "cờ-líp" mà nhân vật chính là lăo và một phụ nữ trẻ. Vừa cho Kiều Oanh xem, lăo vừa nói: "Cởi quần áo ra th́ cũng như nhau cả thôi, em ư cũng là một người có chức, có quyền, bên ngoài th́ nghiêm trang, thùy mị, nhưng trần như nhộng thế này th́ có khác ǵ em đâu... Làm t́nh thành thạo y như em vậy đó..."
Kiều Oanh liếc mắt nh́n và giật ḿnh khi nhận ra nhân vật nữ tham gia sex cùng lăo quan chức chính là Mai Lan. Như thấy biểu hiện khác lạ của Kiều Oanh, lăo quan chức vội giật lại điện thoại và nói: "Sao, nhận ra người quen à...". Kiều Oanh trấn an: "Không, loại người như em, làm sao mà quen được quư bà là quan chức như thế...". Nghe xong câu nói ấy, lăo cười sặc sụa. Không biết, lăo cười v́ câu nói mỉa mai của Kiều Oanh, hay cười để mỉa mai chính một bộ phận quan chức thoái hóa biến chất như lăo đang khoác lên ḿnh cái vỏ bọc lịch lăm, đạo đức giả tạo...?!
*
* *
Mai Lan đang đứng ở sảnh chờ thang máy xuống th́ đúng lúc Kiều Oanh cũng bước vào ṭa nhà. Mai Lan vội vă vào thang máy trước rồi nhấn nút đóng cửa, nhưng không kịp, Kiều Oanh đă kịp bấm nút mở. Cánh cửa thang máy từ từ mở ra. Mai Lan thấy vậy liền bước ra v́ không muốn đi chung thang với một con điếm vô văn hóa. Nhưng Kiều Oanh đă đứng chắn ngang ở cửa và bấm nút đóng thang máy lại.
- Cô làm cái tṛ ǵ đấy. Tôi không đi chung thang máy với loại người như cô. Mai Lan bực tức nói.
- Không muốn đi chung thang máy. Nhưng rất tiếc, chúng ta đă đi chung một con đường, đó là "làm điếm". Dù mục đích th́ có khác nhau. Một người làm điếm v́ tiền, một kẻ làm điếm bán thân xác để thăng quan tiến chức, rốt cục cũng v́ tiền. Bản chất th́ giống nhau cả thôi, đừng tỏ vẻ đạo mạo, coi thường người khác làm ǵ! Tôi nhận thấy, ngoài điểm bước chung đường đó, chúng ta c̣n có một điểm chung nữa, đó là mua vui cho cùng một thằng đàn ông. Chị biết ông Trưởng pḥng tổ chức cán bộ quận Thanh Chung chứ?...
Mai Lan tái mặt khi Kiều Oanh nhắc đến cái tên đó. V́ sao ả hàng xóm lại biết được điều bí mật mà Mai Lan giấu kín? Chỉ có lăo ta và Mai Lan biết được mối quan hệ bất chính này. Mai Lan th́ không bao giờ để lộ, vậy th́ chỉ có lăo ư. Hay là, lăo ta đă tung cái "cờ-líp" sex ấy lên mạng để phá con đường quan lộ của Mai Lan? Không! Không đời nào lăo ư lại ngu xuẩn như vậy, làm thế, th́ chính lăo cũng sẽ bị mất mặt và liên lụy. Nhưng sao ả hàng xóm lại biết. Đúng rồi, có thể lăo bệnh hoạn này trong lúc say men, say t́nh ở ổ "nhền nhện" nào đó, lăo đă bị ả điếm này lấy trộm điện thoại và sao chép cái "cờ líp" ấy. Bây giờ, chỉ có cách mua lại cái "cờ-líp" đó. Bọn điếm này, cái nó cần nhất chỉ là tiền thôi.
- Cô muốn bao nhiêu tiền cái "cờ-líp" ấy? Mai Lan nói lí nhí, mặc dù trong thang máy chỉ có hai người.
- Cô nghĩ, có tiền là có thể điều khiển được tất thảy hay sao? Tôi không cần tiền, tôi muốn vạch bộ mặt giả tạo của cô trước gia đ́nh cô, trước xă hội. Tôi là một con điếm, nhưng tôi không lên mặt, dạy đời ai. C̣n cô, cũng là một con điếm, nhưng cô lại đem nhân cách ấy để dạy dỗ bao nhiêu thế hệ học sinh và tự cho ḿnh cái quyền phán xét, lên mặt người khác - Kiều Oanh đáp trả.
- Cô mà đưa cái "cờ-líp" đó lên mạng để làm mất mặt tôi, cô sẽ bị truy cứu về tội lan truyền văn hóa phẩm đồi trụy đó, biết không? Mai Lan hù dọa.
- Tôi không ngu mà làm vậy. Tôi sẽ gửi đơn tố cáo tư cách của cô cho cấp chủ quản, khi nào họ yêu cầu chứng cứ th́ tôi mới xuất tŕnh "cờ-líp" kèm theo cả đoạn ghi âm xác nhận của lăo trưởng pḥng đă thú nhận hủ hóa với cô. Như vậy, liệu có ai c̣n dám "chống lưng" cho cô nữa không?
Một ả điếm, tưởng là vô học mà hiểu biết đường đi nước bước như vậy. Bây giờ, chỉ c̣n cách là hạ ḿnh mà van xin ả, chứ không thể làm căng được. Nhưng hạ ḿnh ư? Một quư bà đang giữ chức hiệu trưởng một trường tiểu học có tiếng của thành phố mà lại đi hạ ḿnh với một con điếm... Không thể suy nghĩ lâu hơn được, chỉ c̣n mấy giây nữa là thang máy sẽ dừng lại tại tầng của Mai Lan. Phải lùi thôi, không thể khác được.
Rất nhanh, Mai Lan tiến tới quỳ xuống trước mặt Kiều Oanh nói:
- Tôi ngàn lần xin lỗi cô, cô tha cho tôi, xin cô giữ bí mật chuyện này giúp tôi...
Cánh cửa thang máy bật mở, rất nhiều người đợi thang chiều xuống bất ngờ chứng kiến cảnh tượng lạ lùng này, trong đó có chồng của Mai Lan. Họ không hiểu v́ sao, một bà Hiệu trưởng luôn được kính trọng lại phải quỳ trước mặt một phụ nữ ăn mặc không lấy ǵ làm đứng đắn?!
Một tháng sau, căn hộ của Mai Lan xuất hiện một số nhân viên mặc đồng phục của dịch vụ dọn nhà. Họ bao gói, khuân vác các đồ đạc trong căn hộ của Mai Lan, chuyển xuống xe tải chờ sẵn dưới sảnh. Vợ chồng Mai Lan quyết định dọn nhà đi nơi khác!
VietBF©sưu tập