Chiếc taxi dừng lại trước cửa, một người phụ nữ trẻ bước xuống, ngó nh́n cửa hiệu “Bách Gia Đường” rồi bước vào.
- Cô ơi, hết giờ đăng kư khám rồi ạ!
Cậu bé chừng mười tuổi đứng ngay phía cửa ṿng tay lễ phép nói như vậy. Người phụ nữ nh́n cậu bé mỉm cười:
- Cô đến gặp chị Thư chứ không khám bệnh.
- Vậy để con vào báo với d́. D́ đang cho em bé ngủ.
- Không, cứ để cô ngồi chờ cũng được. Con cứ đi làm việc của con đi!
Cậu bé lễ phép cúi chào rồi nhanh chóng lui vào phía trong quầy thuốc. Cậu phụ hai thanh niên một nam một nữ bốc và gói thuốc. Mặc dù c̣n nhỏ tuổi nhưng cậu cũng nhanh nhẹn, khéo léo không kém hai người kia.
Người phụ nữ chọn cho ḿnh chiếc ghế ở cuối dăy ghế ngồi chờ, mắt chăm chú nh́n theo cậu bé. Cả thân h́nh cậu bị khuất sau quầy thuốc bằng gỗ đối diện với dăy ghế ngồi chờ của người đến khám bệnh, chỉ có mái đầu nhấp nhô lên xuống. Một cảm xúc khó tả, xốn xang dâng lên trong ḷng. Lâu lắm rồi người phụ nữ mới trở lại đây. Trong hiệu thuốc Bắc này luôn phảng phất một mùi hương rất đặc biệt của các loại thảo dược, qua bao năm rồi vẫn vậy. Vẫn cho cô một cảm giác dễ chịu, tin tưởng, yên tâm. Người phụ nữ đưa mắt nh́n ra ngoài đường, thời gian như đang quay ngược đưa cô trở về buổi chiều ngày trước.
Cô rụt rè bước vào tiệm thuốc “Bách Gia Đường” khi thấy người khách cuối cùng đă ra. Ông thầy thuốc vừa rời khỏi bàn bắt mạch nh́n lướt qua cô, mỉm cười chào rồi quay qua con gái đang sắp xếp các thứ bên dăy tủ đựng thuốc:
- Thư này, con để đó lát dọn sau, giúp thầy xem mạch cho cô gái trẻ này trước đă. Thầy ngồi cả buổi chiều, mỏi lưng quá rồi.
- Dạ thầy. Con vào đây.
Cô bước tới ngồi bên chiếc bàn mà Thư - con gái của thầy thuốc - chỉ. Tự nhiên cô quên hết mọi ư định trước khi bước vào đây, cô để tay kê lên một tấm đệm nhỏ xíu để trên bàn, đối diện với Thư, để cho Thư bắt mạch. Thư nghe một lúc rồi ngẩng lên nh́n cô mỉm cười:
- Mạch tượng của hai mẹ con đều tốt. Em bé khỏe, em không cần phải dùng thuốc dưỡng thai đâu.
- Chị, em muốn…
Thư bặm môi, mở to đôi mắt nh́n thẳng vào cô chờ đợi, rồi hơi chau mày khi thấy cô nói rằng, ḿnh muốn uống thuốc phá thai.
Thư c̣n chưa nói ǵ, chẳng hiểu sao cô lại kể với Thư tất cả chuyện của ḿnh. Cô có một t́nh yêu đẹp, tưởng sẽ đi đến một kết thúc viên măn là một đám cưới nhưng sự thật không phải như cô nghĩ. Khi biết cô đă có thai, anh người yêu lại trở mặt và cuối cùng là đường ai nấy đi, dù cô đă níu kéo hết nước mắt. Ban đầu cô cũng nghĩ là ḿnh sẽ sinh con, nuôi con một ḿnh nhưng mọi việc không hề đơn giản. Cô vừa học xong cấp ba đă khăn gói rời quê nghèo lên thành phố kiếm việc nhưng hơn một năm rồi vẫn chưa xin được công việc ổn định. C̣n về quê th́ cô lại chẳng c̣n mặt mũi nào. Ở quê cô, chưa chồng mà chửa th́ đi đâu không ngẩng đầu lên được, cha mẹ cô chỉ c̣n biết muối mặt v́ xấu hổ. Những lời kể của cô cứ lộn xộn, ngắt quăng. Thư vẫn kiên nhẫn ngồi nghe.
- Em đă đến hai pḥng khám, bác sĩ ở đó đều từ chối. Họ nói cái thai đă lớn, họ không thể làm thế được.
Cô đưa tay sờ lên bụng, đầu hơi cúi xuống để giấu đi những giọt nước mắt đang thi nhau lăn nhanh trên khuôn mặt trắng xanh. Cô bất ngờ đưa tay lau nước mắt, ngẩng lên, nh́n thẳng vào mắt Thư, đôi tay thon gầy nắm lấy bàn tay Thư. Cô nói bằng giọng van vỉ:
- Xin chị hăy giúp em! Em không thể sinh con và nuôi con lúc này được!
Thư không nói ǵ, lặng yên đưa bàn tay c̣n lại của ḿnh, đặt lên bàn tay cô vỗ nhẹ như một liệu pháp trấn an tâm hồn đang xáo động của thai phụ trẻ. Chờ cho nhịp thở của cô b́nh thường trở lại, Thư mới nhẹ nhàng nói:
- Em ạ. Mỗi sự gặp gỡ trên đời này đều là một mối duyên. Con đă chọn em để có mặt trên cơi đời này cũng là một mối duyên. Đừng bỏ con đi, tội nghiệp. Có thể, sinh con ra em sẽ phải đối mặt với muôn vàn khó khăn nhưng chị chắc chắn em sẽ không phải hối hận, không phải dằn vặt lương tâm về sau. Cố gắng lên, nếu giúp được ǵ chị sẽ giúp.
Ngày cô sinh, chỉ có Thư là người bên cạnh. Sau khi đă xin phép mẹ thầy, Thư đón mẹ con cô về nhà, ở trong căn pḥng của Thư. Thư chăm sóc hai mẹ con cô như chăm sóc em gái và cháu ḿnh. Cô cảm động, biết ơn Thư và gia đ́nh thầy thuốc nhiều lắm nhưng trong ḷng cô vẫn ngổn ngang những nỗi lo và toan tính. Cuối cùng, sau hai tuần sinh con, cô đă lặng lẽ bỏ đi, để lại bức thư đă nḥe đi v́ nước mắt. Cô xin Thư hăy nhận nuôi đứa bé, hăy thương xót nó và tha thứ cho cô.
Đêm mùa thu, trời hun hút gió, những chiếc lá khô nằm bên vỉa hè cuộn xô xào xạc. Cô ngước nh́n cửa hiệu “Bách Gia Đường” lần nữa rồi bước đi. Lúc đó cô hai mươi tuổi. C̣n Thư hai mươi lăm. Thư sẽ cưới chồng vào cuối năm.
- Dạ, thưa cô!
Thấy khách dường như không nghe thấy lời ḿnh, thằng bé nói to hơn:
- Dạ, thưa cô. D́ con mời cô vào ạ.

Minh họa của Huy Tùng.
*
Người phụ nữ như sực tỉnh, nh́n cậu bé mỉm cười và gật đầu. Cô đứng dậy bước theo cậu bé. Đi qua pḥng khám về phía sau, ngôi nhà vẫn như xưa, cấu trúc không có ǵ thay đổi, chỉ có màu sơn, một số bài trí là không c̣n như cũ. Tới sân phơi thuốc, cậu bé nói to với người đang lúi húi bên mấy phên lá thuốc đă khô:
- D́ ơi, cô ấy tới rồi ạ.
Người đó ngẩng lên, cô vội vàng bước tới:
- Chị Thư. Là em đây.
- Yến, đúng là Yến rồi - Thư thoáng nhíu đôi lông mày lại rồi nói như reo.
Sau khi dặn ḍ cậu bé thay ḿnh thu gom các phên lá thuốc vào bao, Thư kéo tay Yến về phía bộ bàn ghế đá xếp ngay hiên cửa. Thư vừa đưa cốc nước mời Yến, vừa nói:
- Vậy mà đă mười năm rồi, nhanh thật đấy. Em bây giờ thế nào? Công việc, gia đ́nh ra sao?
Yến đặt cốc nước xuống bàn, chầm chậm kể:
- Năm đó, rời khỏi Bách Gia Đường, thực sự em cũng không định h́nh được là ḿnh sẽ đi đâu, làm ǵ. Em cũng không biết được là ḿnh đă đi bằng cách nào nhưng đến gần sáng th́ em đến gần bến xe.
Thấy có một xưởng may nhỏ treo biển cần thợ, em ngồi ở cửa chờ cho đến sáng, xin vào làm. Nhưng họ cần thợ chứ đâu cần người học việc. Lúc đầu cô chủ nhất quyết không nhận nhưng em năn nỉ quá với lại chắc cô thương hoàn cảnh của em lúc đó nên đồng ư nhận. Em ở lại vừa học việc, vừa phụ việc ở xưởng. Các chị em trong xưởng cũng thương, chỉ giúp em rất tận t́nh…
Yến cứ kể, cứ kể đến khi ánh nắng trên sân không c̣n nữa, cậu bé dường như đă thu xong những phên thuốc, Yến nh́n Thư bảo:
- Năm năm sau em trở về quê, giờ em có một xưởng may mười máy, chuyên gia công hàng xuất khẩu. Lần này trở lại, em… em xin chị cho được gặp Bảo An. Từ lúc bỏ đi, em không khi nào thoải mái, vui vẻ được. Lúc nào cũng cảm thấy có lỗi. Mà nghĩ lại, em đă hứa là không làm phiền đến cuộc sống của chị nữa. Nên măi đến bây giờ em mới dám đến gặp lại chị. Em chỉ xin chị cho được nh́n thấy thằng bé, em sẽ không…
Thư cười, cắt lời Yến:
- Đừng nghĩ vậy. Bảo An vẫn là con em. Ngày cầm bức thư của em, chị biết kiểu ǵ rồi em cũng quay trở lại. Chị không nhận bé làm con nuôi như đă định. Chị vẫn chăm sóc Bảo An và nói với thằng bé mẹ Yến phải đi làm, kiếm thật nhiều tiền về nuôi Bảo An. Những ngày sinh nhật, chị vẫn thay em gửi quà cho thằng bé. Mới hôm qua nó c̣n nhắc không biết sinh nhật này của con mẹ Yến sẽ tặng quà ǵ. Thư vẫy tay gọi:
- Bảo An, lại đây con!
- Dạ d́.
Cậu bé vừa chạy đến đứng trước hai người, Yến đă nhào ra ôm chầm lấy nó, giọng gấp gáp:
- Bảo An, Bảo An của mẹ đây sao!
Thư gật đầu khi thằng bé đưa đôi mắt nh́n ḿnh ḍ hỏi:
- Mẹ Yến của con đă trở về đấy.
Thằng bé không nói ǵ, ngoan ngoăn nép vào ḷng mẹ. H́nh như nó khóc. Yến ôm chặt thằng bé vỗ về:
- Mẹ xin lỗi, mẹ xin lỗi đă không về thăm con.
Yến đưa mắt nh́n Thư muốn nói điều ǵ đó mà ngập ngừng:
- Chị, em…
- Được rồi, em không phải nói nữa. Chị hiểu mà. Nhưng chỉ c̣n hơn tháng nữa là kết thúc năm học. Chị nghĩ thế này, em cứ để cho Bảo An học ở đây đă. Rồi hết năm học, xin rút hồ sơ để chuyển trường luôn. Em nghĩ sao?
Yến gật đầu, chẳng biết cô đang cười hay đang khóc nữa. Cô ôm thằng con hôn rối rít lên trán, lên má nó. Trong ḷng cô trào lên một cảm giác biết ơn vô hạn. Nếu ngày đó không có Thư khuyên nhủ, giúp đỡ th́ bây giờ cô sẽ phải ân hận biết nhường nào.
VietBF©sưu tập