Tuổi 18 ta bước vào đời, lắm mộng và nhiều mơ, mang theo mối t́nh đầu c̣n tinh khôi, dang dở và thấu hiểu hơn t́nh yêu, hy sinh của đấng sinh thành.
18 đến với ta nhanh như những cơn mưa rào mùa hạ, khiến trong ḷng không tránh khỏi những giây phút thoảng qua cảm giác dè dặt, sợ hăi, hồi hộp và lo âu.
Tạm biệt những ngày dài vô tư, nghịch ngợm của tuổi học tṛ tươi đẹp mà suốt cả một cuộc đời phải ngoái đầu nh́n lại, không thôi nuối tiếc…
18 tuổi, ta phải tự đưa ra những quyết định cho cuộc đời ḿnh, dù đúng hay sai, dù dẫn đến kết quả như thế nào…
18 tuổi, ước mơ thật nhiều về h́nh ảnh của ḿnh trong tương lai, đă bắt đầu thành người lớn, sống có trách nhiệm hơn với bản thân và mọi người xung quanh.
Tuổi 18, đẹp như những ngày c̣n xanh măi, chông chênh một thời ngốc xít, tươi trẻ như cây đời đă lớn, bắt đầu đơm hoa, kết trái nhưng cũng đánh dấu cột mốc ta bước đầu trưởng thành.
Có những đêm dài ta thao thức nghĩ suy với ước mơ, hoài băo của ḿnh, mang theo niềm tin lớn và thái độ hăm hở, tự tin rảo bước vào đời, chứa đựng khao khát, ước vọng thực hiện v́ ngày mai tươi sáng.
Cũng chính v́ vậy, ta muốn ra ngoài, khỏi sự che chở và ôm ấp của cha mẹ, sống tự lập và tung bay nhưng trong những ngày đi thi đại học, ta lại mới thực sự thấu hiểu t́nh thương yêu vô bờ bến của đấng sinh thành.
Nghe cuộc tṛ chuyện của cha mẹ với các phụ huynh khác khi dừng chân nghỉ ngơi sau hành tŕnh từ tỉnh lẻ ra thành phố, t́m pḥng trọ lại thấy xúc động biết bao!
Mới nhận ra rằng, 18 năm qua, cha mẹ sinh ra, nuôi dưỡng từng bữa ăn, giấc ngủ, học hành nên người, lo lắng mỗi lần nóng sốt, ốm đau, buồn bă khi ta ương bướng cũng chỉ xuất phát từ t́nh yêu lớn lao ấy.
18 tuổi, ta cảm thấy hạnh phúc không phải v́ đă đủ tư cách công dân đi bỏ phiếu, không phải chứng tỏ ḿnh đă lớn, không phải chính thức được phép làm những điều trước đây hay nghĩ đến như thi bằng lái xe, đi du lịch một ḿnh…mà nhận ra t́nh thương của cha mẹ tuyệt vời biết nhường nào, đồng thời cũng xót xa khi thấu hiểu được những ngày tháng cơ cực mà Người đă từng bỏ ra để đổi lấy hạnh phúc ngày hôm nay cho con. Cha mẹ mong ta nên người, có cuộc sống b́nh an, không vất vả, âu lo nên dùng cả cuộc đời giúp con cái đi theo con đường đă chọn.
Tuổi 18, những rung động t́nh cảm đầu đời như một bài thơ, trong sáng và đẹp đẽ đến vô ngần, chứa đựng bao e ấp, chông chênh giấc mơ một thời thiếu nữ.
Có những lần đợi đi học, đèo nhau qua những con đường nhỏ. Cuốn sổ lặng im trong ngăn bàn, trở thành kết nối trao duyên. Những tin nhắn đơn giản động viên nhau trước mỗi bài kiểm tra, kỳ thi cuối kỳ, đại học...như động lực giúp nhau bước tới.
Đôi bàn tay khẽ chạm c̣n đó sự xấu hổ, ngại ngùng, mang theo tiếng hẹn ước, cùng thắp sáng giấc mơ giảng đường về ngày mai tươi sáng, chung đôi…
Tuổi 18 với những đêm trăn trở, đắn đo bên bộ hồ sơ chọn trường đại học. Và rồi cũng không ít nỗi lo với thử thách đầu tiên của cuộc đời. Trước giấc ngủ hằng đêm, trăn trở biết bao trước câu hỏi: Sẽ ra sao nếu không đỗ? Và rằng, tự nhủ, cứ cố gắng hết ḿnh, cho hiện tại và ngày sau.
Suốt những ngày dài chờ đợi, thấp thỏm, ăn ngủ không yên khi chờ đợi kết quả. Sự hồi hộp cộng lại trong 18 năm qua cũng chỉ bằng những ngày tháng đấy.
Một chân trời lớn đang rộng mở chào đón ta ở phía trước, những tiếp nối cuộc đời đang chờ ta viết thêm trang. Ta đă lớn, trưởng thành, tự tin bước đi và nỗ lực hết ḿnh trên con đường đă chọn.
Đi xa, để biết yêu thêm những ǵ đă nhận, trân trọng hơn những ǵ đang hiện hữu, quan tâm hơn tới mọi người xung quanh và thêm nghị lực để vượt qua những khó khăn, nghịch cảnh trong cuộc sống.
Cho những ai đang và đă đi qua tuổi 18...
Muctim