Hết lệnh bị cấm. Các hàng quán đă thi nhau mở cửa trở lại. Ngay lập tức món "phở" trở thành từ khóa nóng nhất mạng xă hội.
Đêm thật khuya, không nén nổi, tôi mở Facebook viết: "Ngày mai, khi thành phố của tôi mở cửa, điều tôi muốn làm nhất là ăn một tô phở ḅ nhiều hành, thêm nước béo mà không màng thời tiết 40oC".
Đám bạn của tôi hóa ra cũng đang thao thức v́ tin Hà Nội sắp mở quán xá, nhao nhao b́nh luận "nhất định phải là phở". "Team ăn phở" chỉ trong nháy mắt đă h́nh thành. Ừ, nhất định phải là phở chứ không phải là thứ quà sáng ǵ khác.
Bởi đối với những đứa trẻ sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, cùng ông bà, bố mẹ sống bên trong những con phố cổ Hà Nội như chúng tôi, phở là món ăn quen không thể thiếu và không thể thay thế, cho dù có bao lâu và đi bao xa.
Hơn một năm qua, Covid-19 đă bao lần quét qua thành phố này, người Hà Nội cũng đă hơn một lần thực hiện giăn cách xă hội. Nhưng chưa khi nào người Hà Nội phải "xa" lâu đến thế với hàng quán, với vỉa hè phố cổ, vốn là thứ văn hóa "thâm căn cố đế" của người kinh kỳ.
Những gánh phở Hàng Chiếu, phở Đường Tàu Trần Phú, hay phở gân Thụy Khuê... vốn tấp nập khi Covid-19 chưa từng đến th́ bao nay buông cửa, vắng bóng người qua.
Người Hà Nội cứ lặng lẽ lướt qua, ánh mắt buồn bă tiếc nuối khi món ăn quen thuộc bỗng chốc bị gác lại. Một tháng với một đời người chỉ chớp mắt là qua, nhưng t́nh yêu với phở của người Hà Nội th́ dài như một thập kỷ.
Hơn một tháng giăn cách, nhiều người Hà Nội vẫn "ship" phở về nhà, hoặc tự ḿnh nấu những nồi phở cho cả gia đ́nh, nhưng đó lại không phải là thứ phở mà người Hà Nội mong đợi. Ấy chính v́ thế ngày đầu tiên được mở cửa hàng quán trở lại sau hơn một tháng, h́nh ảnh người
Hà Nội tuân thủ 5K, xếp hàng dài đi ăn phở, vừa rất đỗi thân thương lại vừa xót đến nao ḷng. Là bởi chỉ cần xa Hà Nội vài ba ngày, khi trở về, đám tín đồ của phở lập tức phải lao đến quán quen chén ngay một bát cho đă đời, huống hồ ǵ đă hơn một tháng.
Chẳng thế mà báo Tuổi Trẻ đă có hẳn chương tŕnh Ngày của phở để cho người yêu phở t́m về.
Phở khiến đầu óc người Hà Nội bận rộn lắm. V́ suy nghĩ buổi sáng đầu tiên sau giăn cách ăn phở ǵ, ở đâu cũng khiến người ta bao đau đáu, khiến "team ăn phở" tranh căi mất đến vài trăm tin nhắn.
Ôi, sống ở thành phố có đến hàng trăm quán phở ngon như Hà Nội quả là "sự thống khổ" của cái dạ dày và đầu óc. Một cậu bạn thời đi học từ Tokyo sáng tinh mơ nay vừa nhắn: "Hôm nay giải phóng phở đấy ư? Hăy gửi cho xin một bát phở ngó cho đỡ thèm Hà Nội".
Phở chính là một mảnh hồn của người Hà Nội. Phở Hà Nội không của người sang, cũng chẳng phải của người hèn, phở chỉ là của người yêu mến phở. Những người ra đi khỏi Hà Nội mang ǵ trong trái tim ḿnh?
Một góc phố cổ rêu phong hay một làn khói mang mùi phở nhẹ như tơ mà quấn quưt. Ừ, phở ấy, vốn là thứ quà vào mỗi sáng b́nh thường của người Hà Nội th́ nay dịch bệnh đă biến nó trở thành sự chờ đợi không b́nh thường.
Thưởng thức một bát phở nóng hổi trong ngày này sẽ khiến chúng tôi, những người con Hà Nội, trân quư hơn những ngày b́nh thường đă qua, cố gắng ǵn giữ nó.
Người Hà Nội cũng như người Sài G̣n, Đà Nẵng hay người dân ở bất cứ nơi đâu trên khắp đất nước này cũng sẽ phải 5K, tiêm chủng, chung tay đẩy lùi dịch bệnh.
Phải là thế, bởi nếu không như thế th́ chúng ta sẽ mất đi những điều b́nh thường đáng quư, như cách người Hà Nội được thưởng thức phở những ngày này.