VBF-Theo vị vơ sư này th́ bất kể môn vơ nào đều có những điểm mạnh và yếu riêng. Nếu như vơ sư nào biết cách khắc phục điểm yếu của môn vơ ḿnh theo đuổi th́ sẽ vô cùng mạnh mẽ. Thế nhưng với vơ TQ th́ lại khác họ luôn có những qui ước không thể thay đổi khi truyền vơ cho nhau và chính đây là điểm yếu của vơ TQ.
Khi sự bảo thủ, "sĩ diện" làm hại vơ Trung Quốc
Tṛ chuyện với vơ sư – nhà giáo - nhà nghiên cứu vơ thuật Trịnh Hồng Minh (trưởng ban vận động thành lập LĐ vơ thuật Nhất Nam Việt Nam), vơ Trung Quốc luôn có một điểm yếu chết người, đó là luôn bảo thủ với những quy ước khắt khe.
Theo vơ sư Hồng Minh, ngoại trừ Vĩnh Xuân Quyền đi theo một trường phái riêng th́ phần lớn các môn phái vơ Trung Quốc (hay vơ Tàu) luôn có những tư tưởng, lư luận rất bảo thủ bởi họ chịu ảnh hưởng nặng nề của Nho giáo Khổng Tử.
Đó là triết lư của người quân tử, nghĩa là phải đi đứng hiên ngang như kiểu long h́nh hổ bộ, long h́nh hầu tướng, hổ bộ ưng phiên…
Đại ư người luyện vơ là ngồi phải như con hổ, đi phải như con rồng, lắc người phải như con chim ưng… Với người Trung Quốc, "người quân tử" là phải ngay thẳng, không thể lắt léo, luồn lách.
"Ở các trường phái ngoại môn (giống như phong cách vơ hài của diễn viên Thành Long trong phim), họ chấp nhận chao thấp người khi đối thủ tung một đ̣n đá cao. Nhưng những trường phái vơ thuật của Nho gia, họ không chấp nhận như vậy. Họ bảo: Người quân tử không thể chui dưới chân kẻ khác.
"Ngay cả các trường phái Đạo gia như Bát quái chưởng, Thái cực quyền, Mê tung quyền, Thái ất quyền của Tàu, họ luôn phải đi đứng ngay thẳng, chuyển động hài ḥa, mềm mại, kết hợp nội tam hợp, ngoại tam hợp…
C̣n vơ thuật Nho gia th́ đánh là phải quyền cước nhanh mạnh, cuồn cuộn như vũ băo, tấn rộng, bước xa theo kiểu trường kiều đại mă, nhảy nhót, né tránh, phi thân, song phi cước, bàng long cước, nhào lộn… như phong cách của Lư Liên Kiệt, Chân Tử Đan…" – vơ sư Hồng Minh nói.
Ông Trịnh Hồng Minh cho rằng, vơ Tàu rất nặng về tính lư luận và quy ước. Nhưng trong nhiều trường hợp, chính điều này lại ảnh hưởng xấu đến hiệu quả của vơ Tàu khi áp dụng vào thực chiến.
Ví dụ như vơ của Nho gia là phải đánh ào ào như vũ băo, đó là lối đánh của kẻ mạnh. Nhưng khi gặp phải lối đánh lắt léo, bền bỉ, khéo léo và có độ ứng biến cao như vơ cổ truyền Việt Nam th́ lại gặp rất nhiều khó khăn.
"Điểm yếu của vơ Tàu khác với vơ Nhật Bản. Người Nhật tôn thờ triết lư vơ sĩ đạo, thần đạo nên họ cũng rất nguyên tắc, luôn muốn vươn tới sự hoàn mỹ tuyệt đối, tôn trọng giá trị danh dự và tinh thần nên họ sẵn sàng tự sát nếu danh dự bị tổn thương hoặc không đạt được sự hoàn mỹ.
Ở góc độ nào đó, đấy là sự cực đoan của người Nhật. C̣n với vơ Tàu, yếu điểm của họ là quá nặng về lư luận, câu nệ, khuôn thức một cách máy móc. Ngược lại với vơ Việt Nam, chúng ta có sự hài ḥa, ứng biến và thích nghi tốt hơn hẳn.
Với vơ thuật truyền thống Trung Quốc, nếu đă học môn phái này mà học thêm một môn phái khác sẽ bị coi là phản đồ, nhưng với Việt Nam hay nhiều quốc gia khác, chúng ta không quá câu nệ chuyện đó" – vơ sư Trịnh Hồng Minh khẳng định.
Nghi vấn chuyện Trung Quốc, Thái Lan "vay mượn" vơ Việt Nam
Từ trước tới nay, chúng ta chỉ nghĩ rằng vơ Việt Nam vay mượn và chịu ảnh hưởng lớn của vơ Trung Quốc, nhưng theo ư kiến của vơ sư Trịnh Hồng Minh, điều này không hẳn đă đúng 100%.
Vơ sư cho rằng, theo các tài liệu khảo cổ th́ vơ cổ truyền Việt Nam có nhiều nét tương đồng với những h́nh vẽ điêu khắc xuất hiện ở phía nam dải núi Lĩnh Nam (nay thuộc lănh thổ Quảng Đông, Quảng Tây, Trung Quốc nhưng theo lịch sử cổ đại th́ vùng đất này vốn thuộc lănh thổ của nhà nước Văn Lang).
Tại đây, trên vách đá Hoa Sơn rộng khoảng 300 m2 có rất nhiều h́nh vẽ tương đồng với các tài liệu về vơ Nhất Nam.
Cách đây vài tháng, ở cuộc triển lăm về nền văn minh Việt cổ do Hội Cổ vật và Bộ VH-TT-DL tổ chức có nhiều cổ vật với niên đại hàng vài ngàn năm, cũng khắc họa h́nh vẽ những tượng người cởi trần đóng khố đánh nhau với mănh thú.
Theo đặc trưng về nhân chủng học th́ những nhân vật trong các bức phù điêu đều là người Việt cổ chứ không phải một dân tộc nào khác, và những cổ vật này hầu hết được đào ở vùng Đông Sơn (Thanh Hóa ngày nay).
Vơ sư Hồng Minh cho biết, cuốn tài liệu Vơ thuật thần kỳ của Viện Nghiên cứu Bắc Kinh th́ cho rằng các h́nh vẽ trên vách đá Hoa Sơn là sản phẩm của dân tộc Choang của Trung Quốc. Nhưng thực tế bản thân dân tộc Choang ở Quảng Tây trước kia lại từng là 1 phần của dân tộc Việt.
Vậy th́, một vấn đề đặt ra là vơ cổ truyền Việt Nam hoàn toàn có thể chính là nguồn gốc và tạo nên sự ảnh hưởng tới một số khu vực phía Nam của Trung Quốc ngày nay. Nói cách khác, một bộ phận của vơ Trung Quốc ngày nay có sự "vay mượn" từ vơ cổ truyền Việt Nam.
Theo vơ sư – nhà giáo Trịnh Hồng Minh, không chỉ Trung Quốc mà ngay cả Thái Lan cũng có nhiều h́nh vẽ mô tả về môn Muay Boran rất giống vơ cổ truyền Việt Nam.
Nếu đặt hai nền vơ thuật này so sánh, có thể thấy nhiều kỹ thuật của Muay Boran rất giống với kỹ thuật của môn Tượng quyền của người Việt (đánh theo kiểu con voi, rất cương mănh).
Vơ sư Minh c̣n khẳng định ở Thái Lan đă từng có một nhóm vơ thuật từng "ăn cắp" một số bài viết, h́nh vẽ của môn phái Nhất Nam (do thầy Ngô Xuân Bính – Chưởng môn phái biên soạn) để đăng trên một số sách và tạp chí xứ chùa Tháp.
"Việc một bộ phận người Trung Quốc và Thái Lan có "vay mượn" vơ cổ truyền Việt Nam là có cơ sở.
Tuy nhiên vấn đề này vẫn c̣n cần sự đầu tư t́m hiểu chuyên sâu của những nhà nghiên cứu vơ thuật cũng như lịch sử, văn hóa th́ mới có thể t́m ra câu trả lời thỏa đáng" – vơ sư Trịnh Hồng Minh khẳng định.
|
|