VBF-Câu chuyện đau buồn của người phụ nữ nông thôn bỗng nhiên mắc bệnh lạ khiến ai cũng phải xót xa. Đó là số phận của chị Đinh Thị Nâu (người dân tộc Ba Na, sinh năm 1983, ở làng Tà Điêk, xă Vĩnh Hảo, huyện Vĩnh Thạnh, B́nh Định).Hiện cơ thể và khuôn mặt chị nh́n chẳng khác nào là 1 bà cụ và luôn mặc cảm với cuộc sống. Chị khoe chúng tôi những bức h́nh thời c̣n trẻ. Lúc ấy, chị Nâu là một cô gái đâu chừng 17, cái tuổi “bẻ găy sừng trâu” với khuôn mặt phúc hậu, ánh mắt bừng sáng cùng mái tóc đen óng ả. Chị tự hào kể về một thời tưởng như đă trôi rất xa. Thời ấy, chị là một trong những bông hoa đẹp của núi rừng Vĩnh Thạnh được nhiều chàng trai ước mong, theo đuổi. Mặc dù hoàn cảnh khó khăn, lại nhập học muộn hơn nhiều so với bạn bè cùng lứa nhưng chị Nâu vẫn cố học hết lớp 7 để biết đọc, biết viết chữ.
Nhắc lại quăng thời gian c̣n đi học, ánh mắt chị Nâu như bừng sáng. Những kỷ niệm của một thời tuổi trẻ sôi nổi, tươi đẹp chợt ùa về. Chị kể, gia đ́nh nhà chị có 7 anh chị em, chị lớn lên trong nghèo khó, phải đến gần 10 tuổi mới được cho đi học những cái chữ đầu tiên. Cứ thế học đến lớp 7 th́ chị nghỉ, phần v́ lớn tuổi hơn nhiều bạn bè trong lớp, phần v́ điều kiện kinh tế không cho phép. Dẫu tiếc nuối nhưng thời gian đó vẫn là một quăng đời đẹp nhất của chị. Những tấm ảnh trong chuyến đi chơi cùng bạn bè được chị Nâu cất giữ cẩn thận, nâng niu.
Năm 19 tuổi, chị Nâu lấy chồng. Anh cũng là một chàng trai trong làng, lớn hơn chị một tuổi. Gia đ́nh nhỏ của đôi vợ chồng trẻ đầy ắp hạnh phúc và tiếng cười. Ngoài làm rẫy, chị Nâu và chồng c̣n gắng nuôi thêm con ḅ, con dê để tăng thu nhập. Một năm sau, chị sinh con gái đầu ḷng. Vậy là trong ngôi nhà nhỏ giữa lưng chừng núi rừng Vĩnh Thạnh ấy lại có thêm niềm vui mới.
Hạnh phúc tưởng chừng cứ thế ở măi nơi này, nơi có người vợ xinh đẹp đảm đang, có người chồng chăm làm lo toan chia sẻ, có cô con gái bi bô tập nói…
Từ 42 kg sụt c̣n 24 kg
Hạnh phúc vốn mong manh. Hạnh phúc của nàng sơn nữ Đinh Thị Nâu chỉ đếm được bằng ngày rồi cũng thoáng chốc vụt tan. Năm cô con gái được gần 2 tuổi cũng là lúc chị phát bệnh. Lúc đầu, cơ thể chị Nâu bỗng nhiên sưng phồng, đỏ tấy. Kế đến là những chấm trắng nhỏ xuất hiện lốm đốm trên vùng da cổ. Chị và gia đ́nh cứ tưởng ăn trúng ǵ bị ngộ độc hoặc dị ứng nên mua thuốc về uống tạm. Trong một thời gian, những triệu chứng trên tạm thời lắng xuống.
“Trong ṿng một năm ủ bệnh, ḿnh thường hay mệt mỏi, đau nhức cơ thể chẳng muốn làm ǵ. Lúc này, chồng ḿnh cứ mắng sao vợ lười quá, không giúp được ǵ công việc nương rẫy cả. Măi sau này khi bệnh trở nặng th́ ổng mới hiểu và không la ḿnh nữa”, chị Nâu nhớ lại.
Khi những triệu chứng kia quay trở lại th́ vợ chồng chị Nâu mới thật sự lo lắng và đi xuống thành phố khám. “Lúc đó ḿnh bảo chồng đưa xuống TP.Quy Nhơn khám. Bác sĩ bảo ḿnh bị bệnh xơ cứng b́ toàn thể, rồi kê đơn thuốc, bảo ḿnh mua uống điều trị. Ḿnh đâu biết đó là bệnh ǵ, chỉ biết uống rất nhiều thuốc mà không bớt. Vậy là từ đó đến nay, 12 năm rồi, ḿnh sống chung với nó mà không biết làm cách ǵ khác”, chị Nâu nói trong nghẹn ngào. Nghe có người nói rằng bệnh của chị Nâu phải cúng mới khỏi, gia đ́nh chị liền mời các cụ già trong làng đến nhà cúng bái. Vậy nhưng, cúng từ gà, vịt đến nguyên cả con heo lớn mà bệnh t́nh của chị vẫn chẳng suy giảm.

Sau khoảng 4 năm phát bệnh, cơ thể chị Đinh Thị Nâu sụt kư nghiêm trọng. Từ một người khoẻ mạnh b́nh thường hơn 42 kg sụt c̣n 24 kg. Nh́n chị Nâu, người ta có cảm giác như một bộ xương di động với phần da bọc vụng về bên ngoài. Mái tóc dài đen nhánh ngày xưa rụng hết, chỉ c̣n lơ thơ vài cọng xơ xác. Gương mặt cũng đă biến dạng khá nhiều. Những chiếc răng hàm trên ch́a ra ôm lấy phần xương cằm bị lơm vô.
Chị kể: “Có lần cầm chứng minh đi vay tiền hộ nghèo ở xă, người ta nh́n h́nh một lát xong nh́n ḿnh lắc đầu bảo đây đâu phải chị. Mà cũng đúng. Ḿnh c̣n không nhận ra ḿnh. Ḿnh c̣n không dám soi gương từ cách đây lâu lắm rồi huống hồ là người ta xa lạ sao chịu tin đó là chứng minh nhân dân của ḿnh chứ”. Bây giờ, đến nói năng, nuốt nước miếng đối với chị c̣n khó khăn huống hồ là việc t́m ra h́nh hài của cô gái ngày xưa.
Không chỉ trên gương mặt biến dạng, các bộ phận cơ thể của chị Nâu lúc này cũng không c̣n là của một người b́nh thường. Hai bàn tay teo tóp với những ngón tay co quắp. Móng tay, móng chân thường xuyên rỉ một loại mủ màu trắng đục tanh hôi. Chị gần như không giữ được dáng đi thăng bằng nữa. 34 tuổi nhưng đă phải nhờ đến cây gậy chống để đi lại.
Tiếng khóc trong căn nhà nhỏ trên núi
Tiếp chúng tôi hôm ấy có chị Đinh Thị Nâu và cô con gái Đ.T.H (14 tuổi, đang học THCS). Chồng chị Nâu là anh Đinh Văn Hứ đang bận đi làm trên rẫy tới chiều mới về. Ngôi nhà trống trải, chẳng có đồ đạc nào giá trị. Chị Nâu đang trông bầy gà con ngoài vườn nghe có khách liền khập khễnh chống gậy vào nhà từng bước chậm chạp. Cô con gái có gương mặt đẹp và buồn, luôn tránh cái nh́n của chúng tôi và cố quay mặt đi. Sau câu chuyện dài về quá tŕnh phát bệnh, chị Nâu bùi ngùi nh́n theo cô con gái nói: “Nó bây giờ là lư do để tôi sống. Mỗi ngày cháu đi học và lo chợ búa, cơm nước và phụ giúp tôi vệ sinh, đi lại. Tôi gần như không làm được ǵ nữa cả”.
Nói đoạn, chị chỉ vào chiếc giường ngủ gần đó nói: “Tôi bệnh vầy nhưng tối đến cả nhà vẫn ngủ chung với nhau trên một giường”. Thời gian đầu phát bệnh, chị Nâu kể ngôi nhà của chị tối đến là tiếng khóc lặng lẽ, âm thầm của chị, của chồng chị bên đứa con nhỏ. Khi bộn bề là con nhỏ, là t́nh h́nh bệnh của người vợ ngày càng trở nặng, của cải trong nhà lần lượt đội nón theo những chuyến đi chạy chữa khắp nơi...
Một trong những điều quư giá nhất mà chị Nâu có được là chồng chị, anh Đinh Văn Hứ đă chọn ở lại bên cạnh chị để chăm sóc, lo lắng cho vợ con. “Cũng có thời gian chán nản quá ổng hay đi uống rượu mỗi chiều làm về. Ổng nói, nếu không thương ḿnh, không thương con bé th́ chắc ổng đă bỏ đi rồi. Mà ḿnh biết là ổng thương con gái nhiều lắm, thương cả ḿnh nữa dù ḿnh bây giờ không c̣n nh́n ra con người”, chị Nâu tâm sự.