Miến tây luôn được nhiều người biết đến là vùng đất rất mến khách.Có rất nhiều điều khiến nơi đây luôn được yêu mếm. Dưới đây là những điều rất nhỏ nhưng nó cho thấy lư do.
Có những câu chuyện nhỏ xíu vậy thôi, mà khiến tui yêu cái miền đất này đến kỳ lạ. Hễ có dịp nghỉ nhiều ngày, tụi bạn hay rủ tui đi du lịch ở Thái Lan, Campuchia hay Singapore... c̣n tui th́ chỉ muốn rủ tụi nó về miền Tây. Hổng biết bao nhiêu lần tui tự cười một ḿnh, rồi nghĩ thầm trong bụng: chèn ơi, cái xứ ǵ mà cưng quá chừng! Tui nhớ quài cái nụ cười hiền khô của d́ Bảy trên bến đ̣, rồi cái câu nói trỏng không, trớt quớt mà thiệt t́nh của anh Tư Hờn, cả cái xua tay xề x̣a "có ǵ đâu mày ơi" của thiếm Sáu... Nhớ rồi thèm, thèm cái cảm giác chạy giữa những cánh đồng bát ngát thơm mùi lúa mới, những chiều ngồi trên ghe xuôi kinh Lớn đi câu cá rô...
Đi nhiều nơi, gặp cũng nhiều người rồi mà chỉ nhớ và thương cái xứ này. Lạ kỳ thiệt!
Bữa hổm xuống Cần Thơ có công chuyện, đi tới ngă ba loay hoay không biết phải rẽ hướng nào để về nhà bạn, thế nên tui tấp vào hỏi ông chú đang ngồi bên đường.
- Chú! chú! Cho con hỏi đường nào về Hùng Vương vậy chú?
- (Ông chú lớn tuổi xắn tay áo, lau mồ hồi, kiểu rất khí thế)
Giờ chú muốn đi đường nào, hai ngă này, ngă nào cũng về Hùng Vương được hết chơn. Chú muốn đi đường nào tui chỉ đường đó.
-
Dạ đường nào gần gần á chú. (cười thảo mai).
-
Giờ hén, chú đi thẳng đường này gặp cái ṿng xiến (xuyến) xong chú quẹo phải, xong chú đi tiếp gặp cái cầu, xong chú quẹo trái, rồi tới đó chú hỏi người ta tiếp cho chắc ăn hén. C̣n mà nếu chú muốn đi đường kia, th́ chú đi thẳng bỏ 2 cái đèn xanh đèn đỏ, rồi... (vừa chỉ vừa lau mồ hôi chảy ṛng ṛng).
Rồi có bữa đang đi trong thành phố th́ quên đường, tấp vô hỏi chú xe ôm, chú chỉ cứ đi thẳng thêm 2 cái ngă tư nữa rồi quẹo phải. Đi được 5 phút th́ thấy chú xe ôm h́ hụt chạy theo sau, vừa chạy vừa la làng:
-
Cậu ǵ ơi! Năy tui chỉ lộn, đường Hai Bà Trưng ở phía ngược lại, giờ cậu quay xe lại chạy theo tui nghen.
(Tui vừa mếu vừa cười)
Nói về khoản ăn uống th́ người miền Tây là bao thoải mái. Hễ khách lại nhà chơi là không có tính toán chi ly, nhà có nhiêu thức ăn là đem ra đăi hết bấy nhiêu.
Lần nọ, tụi tui ghé tịnh thất của sư cô Minh Phúc có công việc. Tịnh thất của cô đơn sơ chỉ là một căn nhà nhỏ nằm sâu trong những con hẻm ngoằn ngoèo của xóm lao động. Vừa đến nơi, sư cô đon đả mời chúng tôi ăn bánh, chưa kịp ăn xong, cô bảo giờ ăn cơm nghen, cô chuẩn bị cơm từ hồi sáng chờ mấy đứa tới. Dù hơi no no, nhưng thấy cô nhiệt t́nh cả đám cũng không nỡ từ chối. Mâm cơm đơn sơ chỉ là một tô canh rau, mấy miếng đậu hũ, và đĩa đồ xào chay, nhưng trân trọng làm sao, v́ tui hiểu đó là tất cả những ǵ mà cô có.
Đang ăn th́ cô đem ra một mớ trái cây, nào cam nào quưt, cả một trái dưa hấu to đùng, cô bảo để xíu nữa ăn tráng miệng nghen. Cả đám nh́n nhau cười mà như khóc, sao ăn cho hết đây... Bẵng đi vài phút là không thấy cô Phúc đâu, nghe tiếng xèo xèo dưới bếp mới biết cô đang chiên thêm bánh phồng... Kiểu này ăn xong chỉ có nước lăn về nhà, chớ đi sao nổi.
Ăn mà không kịp nghỉ giải lao luôn mà!
Ở Sài G̣n, 5.000 đồng chỉ đủ cho một lượt gửi xe máy (ngày lễ Tết th́ thậm chí c̣n không đủ v́ giá giữ xe tăng lên 10.000 - 20.000 đồng). Nhưng, ở miền Tây th́ 5.000 đồng bạn đă có thể mua được một tô bánh canh hoặc một dĩa bánh ḅ nước dừa béo ngậy...
Bữa về thị trấn Chợ Mới, tui với bà chị đi ăn bún chả gị, lúc tính tiền giá mỗi tô bún là 8.000 đồng, hai đứa đứng h́nh nh́n cô bán bún kiểu như: Ủa cô có nói nhầm không vậy?.
Tui hỏi: C̣n ly nước sâm th́ sao cô? Cô chủ quán cười h́ h́: nước sâm miễn phí. Và rất rất nhiều lần đi ăn, đi uống sau đó tui liên tục bị "sốc giá". Với một đứa sống lâu trong cái thành phố mà cái ǵ cũng đắt đỏ, th́ ở nơi này thật sự là thiên đường.
Năm ngoái xuống Bến Tre chơi, buổi tối tui với nhỏ bạn đi ra thị trấn, khoảng 9h th́ về. Đường về nhà khá vắng, trời lại tối hai đứa sợ ma thí mồ. Đang chạy xe th́ nhỏ bạn khều khều nói:
-
Ê mày, h́nh như chiếc xe máy đằng sau đang theo dơi ḿnh.
Tui nh́n vào gương chiếu hậu, tự nhiên sợ nổi da gà:
-
Rồi tính sao đây, ở đây vắng queo, không có nhà nào sáng đèn để tấp vô. Thôi cứ chạy hết ga, qua được cái cầu là tới khu dân cư.
Tui rồ hết ga chạy té khói. Thấy tụi tui chạy nhanh, chiếc xe ở phía sau cũng đua theo. Hai chiếc mỗi lúc một gần nhau. Tui nghĩ thầm: chắc toi rồi!
Đến giữa cầu th́ chiếc xe nọ vượt lên được, phía bên kia tiếng cô gái vọng lại:
- Em quên tắt xi nhan ḱa cưng!!!
Hai đứa tui chưa kịp hoàn hồn để cảm ơn th́ người chị đă chạy đi mất.
Ở xứ này người ta dễ thương một cách rất kiên tŕ!
Bữa đi công tác ở An Giang, đường vào làng đang sửa, mà lại không có xe ôm. Tui phải lội bộ mấy cây số để vào chùa. Đang thơ thẩn đi chẳng biết lúc nào mới tới th́ tui giật ḿnh nghe tiếng kèn xe tải inh ỏi phía sau.
Hú hồn, tụi vội vàng đứng nép vào lề, nhường đường cho xe tải. Mà lạ lùng, đă nép vào lề rồi mà "ông nội tài xế" vẫn bấm kèn inh ỏi. Tui chịu khó đi lùi thêm một xíu, nép vào lề thêm một xíu. Chiếc xe tải dừng lại, anh tài xề tḥ đầu ra nói:
-
Tui ra đường lớn nè, đi hong tui cho đi ké?
Tui lớ ngớ:
-
Em đi ra chùa Liên Hoa.
Anh tài xế nói:
- Rồi leo lên xe đi tui chở đi.
Tui mừng hét lớn. Vội cảm ơn rồi leo lên xe. Cứ tưởng ổng tḥ đầu ra chửi đi đứng không nh́n đường ấy chứ.
Tháng trước nhóm tui ghé vào lớp học thiện nguyện của cô Uyên ở Cần Thơ để chiếu phim cho tụi con nít trong lớp coi. Mới đầu xin chiếu trong sân chùa cho rộng răi, mà sư trụ tŕ không đồng ư. Cả đám đang suy nghĩ phương án B, th́ cô Uyên bảo thôi cứ chiếu trong sân nhà cô luôn, sân hơi nhỏ nhưng có nhiêu ḿnh chơi nhiêu.
Ngoại - mẹ của cô Uyên thấy cả đám khệ nệ khiêng ghế, chậu hoa đi để căng bạt th́ thắc mắc. Ngoại hỏi cô:
-
Ủa tụi nhỏ làm cái ǵ ở ngoải vậy bây?
Cô Uyên cười:
-
Mấy bạn trẻ này trên Sài G̣n xuống chiếu phim cho học sinh của con coi đó má.
Bà trầm ngâm:
-
Vậy là xíu nữa cái phim nó hiện lên trên tấm bạt đó hén. Ủa rồi tụi nó nó thu tiền vé không?
Cô Uyên nói:
-
Mấy bạn này cũng giống như con, tổ chức miễn phí cho mấy đứa nhỏ đó má.
Bà cười hề hề:
-
Chèn ơi, thương dữ hen.
Kể từ lúc đó, ngoại luôn hỗ trợ nhóm hết ḿnh, ngoại bảo: mấy con cần ǵ cứ nói ngoại nghen, nước trong tủ lạnh bên kia nghen, khát th́ lấy uống, ngoại hổng có rầy đâu.
Buổi tối, ngoại vào thay bộ bà ba thiệt đẹp ngồi coi cùng tụi nhỏ hết bộ phim.
Trên chuyến xe cao tốc từ Sài G̣n về Kiến Tường (Long An), tui đang thiu thiu ngủ th́ nghe người đàn ông ngồi ở dăy ghế phía trước gọi điện về nhà cho con gái. Người cha nói:
-
Cha khám bệnh xong rồi, giờ cha đang trên xe về nhà nè.
Phía đầu dây bên kia, tiếng cô con gái ríu rít:
-
Cha đi X́ G̣n nhớ ghé mua bánh źa cho con nghen.
Người bố giọng buồn buồn:
-
Cha đi khám bệnh hết tiền rồi, giờ trong túi c̣n có hai ngàn à!
Cô con gái nhỏ vẫn ríu rít:
-
Vậy xí nữa źa nhà, cha cho con hai ngàn đó nghen. (cười rút rít)
Người bố cười nói:
-
Ừa, xíu về tới nhà cha cho con hai ngàn luôn!
Tuần rồi tui đi xuống Vàm Nao, đi ngang qua mấy ngôi nhà sàn của người miền Tây, vừa thấy lạ vừa thấy đẹp, nên dừng xe lại xin chụp h́nh.
Thấy cô chủ nhà đang nằm đong đưa trên vơng, tui chạy lại xin:
-
Cô ơi nhà ḿnh xinh quá, cho con chụp tấm h́nh nghen! (cười thảo mai)
Cô chủ nhà ngồi bật dậy (kiểu rất hoang mang), hỏi:
- C
hụp h́nh rồi có thu tiền không chú?
Tui cười (muốn bể bụng):
-
Dạ không, con chụp kỷ niệm à, con đâu thu tiền phí ǵ đâu.
Cô chủ nhà cười h́ h́:
-
Vậy chụp thoải mái đi, xin phép chi mắc công.
Bữa đi ḷng ṿng ở Vĩnh Long chụp h́nh, thấy cô bé người Khmer tầm 5 - 6 tuổi đang đứng trước cửa nhà, tui cười nói:
- Tạo dáng đi chú chụp cho tấm h́nh.
Bé gái e thẹn 2 giây rồi chạy ào vào nhà, vài giây sau chạy lại vị trí cũ, trên tay ôm thêm con gấu bông. Bé gái cười thiệt tươi, tạo đáng cho tui chụp h́nh.
Rồi có bữa, ghé vào chùa, thấy mấy đứa nhỏ đang chơi đá banh cùng một chú chó ở ngoài sân. Tui cầm máy lên chụp, tụi nhỏ chạy tới hỏi:
-
Chú chụp ǵ vậy?
Tui trả lời:
- Chú chụp h́nh mấy đứa chơi đá banh nè.
Tụi nhỏ hào hứng:
- Chú chụp h́nh con chó của tụi con nữa nghe.
Vậy đó, có nhiều thứ nhỏ xíu vậy thôi, mà khiến tui yêu cái miền đất này đến kỳ lạ. Hễ có dịp nghỉ nhiều ngày, tụi bạn hay rủ tui đi du lịch bên Thái Lan, Campuchia hay Singapore... c̣n tui th́ chỉ muốn rủ tụi nó về miền Tây.