Thấy cụ ông ăn mặc quê mùa,nhếch nhác vào cửa hàng xe hơi nên không nhân viên nào thèm tiếp.Sau đó một nữ nhân viên ra chào đón cụ ông và đối xử với cụ ông rất tử tế.Cuối cùng cụ ông đưa cho cô nhân viên một tờ giấy khiến cô vô cùng kinh ngạc.
Vào 1 buổi trưa nóng bức, 1 ông lăo mặc chiếc áo thun màu nâu, người ngợm nhễ nhại mồ hôi mở cửa bước vào cửa hàng bán ô tô. Trông dáng vẻ quê mùa bẩn thỉu của ông các nhân viên chỉ ngồi nh́n bĩu môi và không 1 ai chịu ra tiếp.
Cho đến khi Linh từ nhà vệ sinh đi ra, cô nh́n sơ là hiểu moi người đang nghĩ ông cụ này chắc cả đời cũng không mua được chiếc xe nên không ai quan tâm. Thời bây giờ mọi người đều trông mặt mà bắt h́nh dong, ai sang chảnh th́ mới được tiếp đăi chu đáo. Nhưng Linh th́ khác, đối với tất cả khách hàng hay kể cả những người cô từng gặp, cô không bao giờ đánh giá họ qua vẻ bề ngoài, cũng không khinh thường chỉ v́ trông họ “có vẻ quê quê”.
Linh đi đến bên cụ già năy giờ đang loay hoay không biết hỏi ai, cô mỉm cười nhẹ nhàng:
-Chào ông, ông cần cháu giúp ǵ không ạ??
Ông lăo nông dân bèn đáp:
-À không, do trời nóng quá đi ngang qua đây thấy có điều ḥa mát nên tôi vào ngồi nhờ 1 lát thôi. Cô yên tâm, chỉ vài phút thôi, tôi sẽ đi ngay.
Linh mời ông cụ ngồi xuống ghế rồi nói:
-Không sao, cụ cứ ngồi đây ạ, hôm nay trời nóng thật. Để cháu lấy cho cụ ly nước nhé.
Nói xong cô vội vă vào bên trong rót cho ông cụ 1 ly nước lọc. Thấy ông uống xong trông có vẻ mệt mỏi, Linh đỡ ông và nói:
-Ông ơi, ông qua chiếc ghế dài này ngả lưng 1 chút cho đỡ mệt, có vẻ ông bị say nắng rồi.
Ông lăo vội xua tay:
-Thôi, thôi, quần áo tôi không được sạch sẽ, sợ sẽ làm bẩn chiếc ghế của các cô mất.
Linh bật cười nhấn mạnh:
-Ông ạ, ghế sofa này là công ty mua cho khách ngồi, nếu khách không ngồi th́ bọn cháu mua làm ǵ ạ??
Ông lăo gật gù đi đến chiếc sofa, 1 lúc sau có vẻ tỉnh táo, ông cụ lại đi về phía trung tâm cửa hàng nơi đặt những chiếc xe hơi đời mới đắt tiền nhất. Ông ngó nghiêng xung quanh chúng rồi tấm tắc khen.
Thấy ông cụ thích thú, Linh đi lại cạnh ông :
-Ông ơi, chiếc xe này là…
-Không, không, cô không cần giới thiệu, tôi cũng không có tiền mua đâu, ra ruộng cày cấy th́ đi xe này làm sao được. -Ông lăo chặn lời cô nhân viên ngay lập tức.
Không ngờ Linh vẫn tươi cười nh́n ông:
-Không mua cũng không sao ạ, biết đâu sau này ông sẽ giúp cháu giới thiệu với người khác th́ sao.
Cô cười h́ h́ rồi bắt đầu giới thiệu về tính năng của chiếc xe cho ông cụ nghe.
Nhưng vừa nghe Linh nói xong, ông lăo bất ngờ rút trong túi quần ra 1 tờ giấy đưa cho cô:
-Đây là loại xe và số lượng mà tôi cần. Cô xem cho rồi t́m giúp tôi.
Linh cầm tờ giấy th́ trợn mắt ngạc nhiên, ông lăo cần tới 8 chiếc xe tải với giá rất cao. Linh lo lắng nh́n ông:
-Ông ơi, số lượng ông cần nhiều quá, mà quản lư của cháu không có ở đây. Để cháu gọi anh ấy về rồi bàn bạc với ông nhé, rồi phải chạy thử nữa ạ.
Trong khi Linh nói chuyện với ông lăo rất nghiêm túc th́ mấy người đồng nghiệp lại cười khẩy “rơ dở hơi, đi tiếp ông lăo thần kinh có vấn đề”.
Lúc đó, ông lăo bèn nói:
-Cháu không cần t́m quản lư đâu. Vốn dĩ ông đến đây để đầu tư vào các công ty vận tải. Ông đang t́m 1 công ty tốt để quyết định đầu tư. Mấy ngày nay đă đi khắp nơi t́m kiếm, đi đâu ông cũng mặc chiếc áo phông cũ này để thử xem phản ứng của nhân viên bán hàng thế nào. Đó là cách con trai ông chỉ cho đấy. Nhưng tiếc là đến đâu người ta cũng không tiếp, chỉ có cháu là khiến ông vô cùng hài ḷng. V́ vậy, ông quyết định đầu tư vào công ty của cháu.
Ông lăo dứt lời ai cũng mắt tṛn mắt dẹt nh́n nhau. C̣n Linh th́ chỉ vẫn chưa hết ngạc nhiên. Thấy thế, ông lăo vỗ vai Linh:
-Ông sẽ tặng cháu 1 chiếc xe, cháu chọn bất cứ chiếc nào cháu thích ở đây.
Linh đă cố gắng từ chối nhưng không được, cuối cùng ông c̣n mời Linh về công ty ông đảm đương vị trí giám đốc bộ phận chăm sóc khách hàng. Những người chứng kiến câu chuyện đó đều ghen tỵ với Linh nhưng bản thân họ lại không hiểu được may mắn Linh có được hôm này là thành quả của 1 lương tâm cao quư mà không phải ai cũng có được.