Một người đàn ông giấu tôm trong túi quần khiến nhiều người thi nhau cười nhạo. Tuy nhiên khi biết sự thật ai cũng bật khóc. Đúng là trên đời này chẳng ai tốt với ḿnh hơn cha mẹ - người luôn dành tất cả những ǵ tốt đẹp nhất trên đời này cho con.
Chắc hẳn ngày bé ai trong số chúng ta cũng ít nhất 1 lần được trải nghiệm cảm giác thích thú, chờ mong mỗi khi bố mẹ đi ăn cỗ về, bởi thế nào cũng có vài quả cam, múi bưởi, miếng bánh nhỏ, hoặc miếng thịt gà, nắm xôi... mà b́nh thường chẳng có để ăn, v́ toàn đồ ăn thuộc "phân khúc quư tộc", không phải gia đ́nh nào cũng được ăn hàng ngày.
Lớn lên một chút, chúng ta bắt đầu biết ngại ngùng xấu hổ khi thấy bố mẹ vui vẻ xách đồ ăn thừa về. Vẫn là những miếng ngon được bố mẹ chọn riêng cẩn thận để dành cho con, nhưng chúng ta đă biết đến "sĩ diện", nên không c̣n háo hức nhận túi đồ ăn như xưa nữa. Đến lúc trưởng thành, đi làm, th́ chúng ta dần dần quên đi thói quen của bố mẹ, để rồi khi bắt gặp h́nh ảnh một người cha gói con tôm trong tờ giấy, ḷi cả ra ngoài túi quần lại bỗng thấy rưng rưng.

Bức ảnh khiến mỗi chúng ta nhớ lại tuổi thơ của ḿnh
Ban đầu khi trông thấy con tôm tḥ cả râu ra ngoài túi quần người đàn ông ăn vận chỉnh tề, ai cũng cười ngặt nghẽo v́ hài hước. Chưa ăn cỗ xong xuôi đă vội gói mang về, ông chú này cũng thật vui tính. Có lẽ chú ấy nên xin gia chủ một chiếc túi nilon để buộc lại xách về th́ sạch sẽ hơn, lại lịch sự, chứ quấn mỗi tờ giấy ăn như thế có vẻ không ổn lắm.
Tuy nhiên, sau khi cười v́ con tôm tḥ râu ngo ngoe trông khá kỳ cục trong túi quần của chú ấy, th́ không ít người cảm thấy chạnh ḷng. Những kỷ niệm ấu thơ bỗng tràn về, mang theo t́nh yêu thương ấm áp của bố mẹ dành cho con: "Bỗng dưng nhớ bố quá"; "Lúc nào cũng giăy nảy lên không chịu cầm đồ ăn thừa bố mẹ đưa, giờ đi học xa nhà muốn một miếng thịt gà gói trong giấy vở cũng chẳng có nữa"; "Bố ḿnh ngày xưa đi máy bay, hay du lịch ở khách sạn nào cũng cất bánh ngọt, đồ ăn, hoặc gói dầu gội xà pḥng bé xíu mang về cho ḿnh"; "Chẳng ai đối xử tốt vô điều kiện với con như bố mẹ cả, bất chấp thể diện v́ con"...

Một ông bố khác cũng "thủ" sẵn chú tôm lủng lẳng bên hông.
Trên đời này, chỉ có cha mẹ là yêu con vô điều kiện, c̣n người khác có điều kiện mới yêu con. Chúng ta ngày một lớn và cha mẹ lại ngày một già đi. Người ta thường nói rằng con cái dù đă lấy vợ lấy chồng, sinh con đẻ cái th́ trong mắt những bậc làm cha làm mẹ, họ vẫn là một đứa trẻ chưa trưởng thành.
Cũng tương tự như trong cách nh́n của những người làm con làm cái, dù cho ḿnh có khôn lớn bao nhiêu th́ bố mẹ vẫn chẳng hề già nua chút nào. Chỉ đợi đến một lúc bất ngờ, khi nh́n thấy những sợi tóc bạc đă bắt đầu lấm tấm trên mái đầu bố mẹ, trong ḷng ta bỗng thắt lại và nhận ra rằng: À th́ ra thời gian qua, bố mẹ cũng đă âm thầm già đi rất nhiều rồi.
Ngược lại với chúng ta càng lớn th́ càng khỏe mạnh, nhiệt huyết và hăng hái với cuộc đời, bố mẹ khi thời gian trôi đi th́ càng ngày càng yếu ớt và dễ mắc phải bệnh này bệnh nọ.
Và giá như chúng ta biết được rằng bố mẹ chính là người quan trọng nhất cuộc đời ḿnh như thế nào, để mà có thể trân quư từng khoảnh khắc bên cạnh họ, quan tâm, chăm sóc cho họ y hệt như họ đă lo lắng cho ta những ngày thơ bé!
Therealrtz © VietBF