News Library Technology Giải Trí Portals Tin Sốt Home

Go Back   VietBF > World Box| Thế Giới > Viet Oversea|Tin Hải Ngoại

Số bài trả lời (Reply's) : 0   -   Số người đă xem (Viewers) : 2437
 
Thread Tools
  #1  
Old  Default Nàng dâu Việt xinh đẹp kể chuyện làm dâu gia đ́nh quư tộc Ư
Click image for larger version

Name:	491.jpg
Views:	0
Size:	127.5 KB
ID:	1454904   Click image for larger version

Name:	492.jpg
Views:	0
Size:	117.9 KB
ID:	1454905   Click image for larger version

Name:	493.jpg
Views:	0
Size:	44.7 KB
ID:	1454906  
Đó là một cô kiến trúc sư Việt xinh đẹp. Đặng Tố Nga kể chuyện làm dâu nhà quư tộc ở Ư. Sống tại châu Âu, lại làm dâu một gia đ́nh quư tộc, Cô sống thế nào?

Người Ư không bao giờ rắc pho mai lên mỳ hải sản. Hành động đó tương đương với việc đổ nước mắm vào cốc chè đỗ đen ở ta vậy.

Sinh ra và lớn lên ở Việt Nam nhưng chị Đặng Tố Nga lấy chồng và đang sinh sống ở Ư. Chị Nga cho biết, bố chồng chị xuất thân từ gia đ́nh quư tộc cho nên trong nhà chị, từ cách cư xử trên bàn ăn tới ứng xử trong gia đ́nh đều bị chú ư và đánh giá rất khắt khe.

Tuy nhiên, bản thân chị cũng xuất thân từ một gia đ́nh gia giáo, được dạy dỗ kỹ lưỡng từ nhỏ, cộng với tinh thần ham học hỏi, cầu thị, chị đă dễ dàng ‘vượt qua’ cửa ải bố mẹ chồng từ ngày đầu ra mắt.

Xin đăng tải câu chuyện ‘Làm dâu nhà quư tộc’ của chị Đặng Tố Nga - nữ kiến trúc sư hiện sống ở Torino, Ư.



Chị Đặng Tố Nga
Làm dâu nhà quư tộc

Tối qua, tôi hỏi chồng:

- Anh này, các bạn hỏi em khi làm dâu nhà quư tộc có khó khăn ǵ không? Nhưng em thấy cũng đơn giản chẳng có ǵ khác ngoài mấy luật lệ về tác phong cư xử. Mà ở nhà em cũng phải thế rồi. Bố mẹ anh dễ tính bỏ xừ, đúng không?

- Đấy là với em th́ bố mẹ anh dễ tính thế, chứ thực ra họ khá khắt khe đấy. Em thấy đơn giản v́ em được giáo dục từ bé rồi. Anh yêu Sonja 2 năm nhưng chưa dám dẫn về nhà lần nào. Yêu Elizabetta 5 năm chỉ dẫn về nhà 1 lần. Và 1 người nữa th́ em đă biết thế nào rồi đấy.

Ừ nhỉ, anh nói tôi mới để ư đấy. Chị Sonja là người Pháp gốc Algeria. Mỗi lần gặp nhau, hai anh chị toàn hẹn ở một thành phố khác. Hoặc anh sang Paris với chị, chứ chưa bao giờ anh đưa về nhà. Chị Elizabetta người Mỹ, học ở Milano, yêu nhau 5 năm nhưng anh chỉ đưa về nhà bố mẹ 1 lần duy nhất, c̣n lại th́ chỉ ở nhà bà ngoại tức nhà tôi ở bây giờ.

Chị thứ ba người Colombia, yêu và sống cùng anh 3 năm. Chị ấy cũng là bạn của tôi nên mọi chuyện tôi đều biết. Chị luôn thúc giục anh phải đưa chị về thăm bố mẹ anh: 'Sao anh không đưa em về gặp bố mẹ anh? Anh thấy xấu hổ v́ em sao?'. V́ vậy anh đành phải đưa chị về.

Đó là bữa trưa ngày Chủ nhật, bữa ăn quan trọng nhất trong tuần của gia đ́nh anh, khi cả nhà tề tựu đông đủ. Tất cả tṛn mắt ngạc nhiên khi thấy chị rắc phô mai Parmesan lên đĩa mỳ ngao.

Người Ư không bao giờ rắc pho mai lên mỳ hải sản. Hành động đó tương đương với việc đổ nước mắm vào cốc chè đỗ đen ở ta vậy. Nhưng mọi người im lặng không ai nói ǵ.

Khi nghe tiếng dao dĩa của chị có ‘volum’ hơi cao, mọi người liếc mắt nh́n nhau. Khi chị rót nước vào cốc với khuỷu tay nâng cao, anh vội đỡ lấy chai nước để giúp chị v́ anh đă hiểu ánh mắt của cả nhà rồi.

Ở nhà anh, hết mỗi món ăn mọi người lại thay đĩa và dao dĩa khác. Riêng chị cứ dùng đĩa đó để ăn hết món này sang món khác. Mọi người nh́n và thấy rất kinh, v́ đĩa có dính sốt của món mỳ giờ lại lẫn vào với salad, nhưng vẫn không ai nói ǵ.

Nhưng đến khi chị để miếng bánh mỳ lên thành đĩa th́ em trai của anh không nhịn được nữa buột miệng nói:

- Sao chị lại để bánh mỳ lên thành đĩa ăn thế? Có đĩa để bánh mỳ riêng mà.

Chị tự ái, mặt xị xuống. Tối hôm đó về chị hành anh. Anh bảo:

- Giờ th́ em hiểu v́ sao anh không dẫn em về nhà chưa? Không phải anh ngượng v́ em mà anh ngượng với em về họ. Họ quá khắt khe, cổ hủ trong mọi cử chỉ hành động.

Nói thêm là em trai của anh, bây giờ đă 35 tuổi và có người yêu 17 năm rồi, nhưng chưa từng một lần dẫn người yêu về nhà ra mắt bố mẹ.

V́ tôi biết mọi chuyện như vậy nên khi anh đề nghị tôi về thăm bố mẹ anh, tôi luôn từ chối. Tôi nghĩ về họ như ngáo ộp vậy. Anh đành cho tôi làm quen dần với các anh em của anh trước.

Đến khi tôi lấy được cảm t́nh của cả anh trai và em trai anh th́ anh bảo:

- Bây giờ th́ em về nhà anh được chưa? Em quen gần hết mọi người rồi c̣n ǵ?

Đó là tháng thứ 5 kể từ ngày chúng tôi bắt đầu yêu nhau. Tôi đành liều gật đầu đồng ư. Khỏi phải nói các bạn cũng biết tôi run như thế nào rồi.

Ấn tượng đầu tiên là bố mẹ anh rất hiền và thân thiện, khác hoàn toàn những ǵ tôi tưởng tượng. Bố anh chào tôi và nói:

- Cuối cùng th́ tôi cũng được gặp cô gái nổi tiếng này!

Tôi ngạc nhiên:

- Nổi tiếng ạ? Sao lại thế ạ?

- Các con trai của bác và các bạn của nó kể cho bác về cháu măi mà bây giờ bác mới được gặp.

Tôi lại bắt đầu run, không biết họ nói ǵ về tôi. Bố mẹ anh hỏi tôi về gia đ́nh, về Việt Nam, về tôn giáo, về chính trị... Hỏi nhiều lắm nên tôi quên hoàn toàn việc lo lắng trong cư xử. Tôi ngồi nói chuyện rất lâu với họ.

Bữa trưa diễn ra rất tốt đẹp. Về ứng xử trên bàn ăn th́ tôi đă được rèn từ nhỏ rồi, nên tôi hiểu sự khó chịu khi ngồi ăn với người không được dạy dỗ tử tế. Chính v́ thế tôi luôn chịu khó t́m hiểu các quy tắc của người Ư ngay từ những ngày đầu đặt chân tới đây. Ông bà c̣n giữ tôi lại ăn tối xong mới cho về. Chồng tôi lúc đó mừng lắm v́ anh cũng không ngờ là bố mẹ anh mến tôi ngay lập tức như thế.

Bố mẹ anh yêu quư tôi như con gái. Họ thương tôi phải sống xa quê hương nên luôn tặng những món quà nhỏ cho tôi để tôi thấy gần gũi. Có lẽ cũng v́ tôi ít hơn anh 7 tuổi, nhỏ hơn hẳn mấy chị người yêu cũ của anh nên họ coi tôi là trẻ con, không câu nệ nhiều.

Mẹ anh toàn giặt quần áo cho tôi ngay từ ngày đầu tôi về sống cùng anh. Thời gian đầu chúng tôi về thăm ông bà mỗi Chủ nhật. Nhưng sau đó tôi thấy thích ở đó nên về từ chiều thứ Sáu và ở lại tới tối Chủ nhật. Bà dạy tôi làm gốm, vẽ gốm, cắt may quần áo, thêu thùa đan lát...

Vậy đó, để bước chân vào nhà quư tộc th́ chỉ cần sử dụng đúng mật mă mở cửa của họ là mọi thứ sẽ vô cùng dễ dàng. Nếu không bạn sẽ không bao giờ qua được cánh cửa đó.



Chị Nga đă vượt qua 'cửa ải' bố mẹ chồng một cách dễ dàng
Không muốn hay không thể?

Bố mẹ tôi luôn hỏi tôi câu này khi tôi nói tôi không làm được việc ǵ đó. Với tôi đây là một câu hỏi 'thần thánh', giúp tôi luôn có nỗ lực học hỏi không ngừng. Có thể nói đó là cách dạy con điển h́nh của bố mẹ tôi: biết đặt câu hỏi đúng sẽ t́m được câu trả lời đúng.

Khi lớn lên, nếu tôi gặp khó khăn trong bất kỳ việc ǵ, tôi luôn tự hỏi ḿnh: Ḿnh không muốn hay ḿnh không thể làm được? Nếu muốn th́ sẽ làm được. 'Không thể' chỉ là nguỵ biện.

2 năm trước, tôi có bài chia sẻ về các quy tắc lịch sự trên bàn ăn, một số bạn vào b́nh luận rằng 'tôi sinh ra ở quê, quen ăn uống thoải mái từ nhỏ rồi nên không thể sửa được'. Tôi đă nghĩ thầm 'bạn không thể sửa hay không muốn sửa?'.

Tôi kể chuyện (theo lời đề nghị của một số bạn) về việc tôi làm dâu gia đ́nh quư tộc như thế nào. Hầu hết các bạn đều hiểu điều tôi nói. Nhưng một số ít ư kiến cho rằng, người nước ngoài cần được người bản xứ tôn trọng v́ sự khác biệt văn hoá, rằng nếu cô con dâu phải sống xa gia đ́nh th́ cần được thương yêu và chấp nhận sự cư xử sai phép lịch sự đó. Tôi lại nghĩ: bạn không muốn 'nhập gia tuỳ tục' chứ không phải là không thể.

Có bạn nói 'muốn người ta tôn trọng ḿnh th́ ḿnh phải biết tôn trọng họ trước' với ư rằng người ta cần tôn trọng sự thiếu hiểu biết của ḿnh th́ mới được ḿnh tôn trọng. Nhưng sao bạn không nghĩ rằng, bạn không học hỏi để cư xử đúng nơi xứ người th́ có nghĩa bạn chưa tôn trọng người ta, th́ sao dám trách họ không tôn trọng ḿnh?



Chị Nga cho rằng, khi bước sang một nền văn hoá khác, ḿnh nên chủ động 'nhập gia tuỳ tục'.
Cách đây 20 năm, tôi từ Việt Nam sang Ư học. Tôi thường nghe bố nói: chỉ cần nói chuyện một câu là đủ biết tŕnh độ học vấn của bạn, và chỉ cần quan sát 1 phút ở bàn ăn là biết văn hoá ứng xử của của bạn. Chính v́ thế, tôi cố gắng t́m hiểu các thói quen và phép lịch sự trên bàn ăn của người Ư.

Thời đó đâu có Internet. Tôi không thể nhớ được là tôi đă t́m đọc được ở đâu mà tôi biết rằng: khác với người Việt thường bày tất cả các món ăn lên bàn cùng lúc, người Ư dọn ra bàn ăn từng món một. Ăn hết món này mới mang món khác lên.

Ngay sau khi sang Ư, một anh bạn Ư đă mời tất cả các sinh viên Việt Nam đến nhà ăn tối. 5 người bạn đi cùng tôi không biết điều này (họ là con trai mà) nên họ tưởng rằng chủ nhà mời mỗi món mỳ thôi. Vậy là họ ăn cho tới lúc no.

Tôi nói với họ rằng đây mới là món đầu tiên, nhưng họ phản đối tôi. Tôi cũng không dám khẳng định lại v́ điều đó tôi mới đọc chứ chưa tận mắt thấy lần nào. Tuy vậy tôi chỉ ăn vừa phải để dành bụng ăn món khác. Khi món thứ 2 được dọn lên bàn th́ các anh bạn Việt Nam của tôi đă no căng bụng rồi nên chỉ nếm được một chút. Món thứ ba th́ không ai động tới.

Mẹ cậu bạn tôi có vẻ buồn v́ mấy món đó bà đă chuẩn bị khá cầu kỳ mà có mỗi ḿnh tôi ăn. Chắc chắn bà không coi thường các bạn tôi, v́ chúng tôi mới sang chưa biết điều này. Nhưng giá mà mọi người biết th́ có phải hay hơn không.

Tôi học, tôi hỏi để biết những điều tối kỵ trên bàn ăn trước khi học phong cách lịch sự. V́ thế tôi chưa gặp một ánh mắt coi thường hay ngạc nhiên nào của người Ư. Bố mẹ rèn tôi nhiều điều lắm, nhưng họ không thể biết hết để dạy tôi những điều đó. Tôi phải tự học thôi. Nhưng điều mà bố mẹ dạy tôi là 'không ngừng học tập', và 'nhập gia tuỳ tục' nên tôi nỗ lực t́m hiểu.

Mẹ tôi hay dùng ca dao tục ngữ, thành ngữ để dạy tôi. Nhưng câu 'không biết không có tội' tôi chưa từng nghe bà nói. Tôi cũng chẳng biết v́ sao, nhưng nhờ có điều đó mà cái ǵ tôi cũng muốn biết, muốn t́m hiểu tường tận. Tôi cảm thấy ḿnh có lỗi khi không biết một điều nào đó. Trong đầu tôi luôn ghim câu hỏi của bố mẹ 'không muốn biết hay không thể biết?'

VietBF@ sưu tầm.

Bài cùng thể loại :


  • pizza
    R9 Tuyệt Đỉnh Tôn Sư
    Release: 09-17-2019
    Reputation: 27955


    Profile:
    Join Date: Sep 2014
    Posts: 40,942
    Last Update: None Rating: None
    Attached Thumbnails
    Click image for larger version

Name:	491.jpg
Views:	0
Size:	127.5 KB
ID:	1454904   Click image for larger version

Name:	492.jpg
Views:	0
Size:	117.9 KB
ID:	1454905   Click image for larger version

Name:	493.jpg
Views:	0
Size:	44.7 KB
ID:	1454906  
    pizza_is_offline
    Thanks: 5
    Thanked 3,809 Times in 3,467 Posts
    Mentioned: 4 Post(s)
    Tagged: 0 Thread(s)
    Quoted: 16 Post(s)
    Rep Power: 47 pizza Reputation Uy Tín Level 7pizza Reputation Uy Tín Level 7
    pizza Reputation Uy Tín Level 7pizza Reputation Uy Tín Level 7pizza Reputation Uy Tín Level 7pizza Reputation Uy Tín Level 7pizza Reputation Uy Tín Level 7pizza Reputation Uy Tín Level 7pizza Reputation Uy Tín Level 7pizza Reputation Uy Tín Level 7pizza Reputation Uy Tín Level 7pizza Reputation Uy Tín Level 7pizza Reputation Uy Tín Level 7pizza Reputation Uy Tín Level 7pizza Reputation Uy Tín Level 7pizza Reputation Uy Tín Level 7pizza Reputation Uy Tín Level 7pizza Reputation Uy Tín Level 7pizza Reputation Uy Tín Level 7pizza Reputation Uy Tín Level 7pizza Reputation Uy Tín Level 7pizza Reputation Uy Tín Level 7pizza Reputation Uy Tín Level 7pizza Reputation Uy Tín Level 7
    The Following User Says Thank You to pizza For This Useful Post:
    Vietnamese (4 Weeks Ago)
    Reply

    User Tag List

    Thread Tools

    Posting Rules
    You may not post new threads
    You may not post replies
    You may not post attachments
    You may not edit your posts

    BB code is On
    Smilies are On
    [IMG] code is On
    HTML code is On


     
    iPad Tablet Menu

    Announcement

    Breaking News

    Society News

    VietOversea

    World News

    Business News

    Other News

    History

    Car News

    Computer News

    Game News

    USA News

    Mobile News

    Music News

    Movies News

    Sport News

    Stranger Stories

    Comedy Stories

    Cooking Chat

    Nice Pictures

    Fashion

    School

    Travelling

    Funny Videos


    Page generated in 0.24605 seconds with 13 queries