Cô gái ở Hà Nội bất chấp việc bị người thân phản đối, bạn bè xung quanh xa lánh kỳ thị vẫn nhận nuôi bé gái nhiều bệnh tật, lở loét khắp người. Những câu bé gái nói ra khiến ai nghe cũng thật xót xa. Thật may mắn cho bé gái v́ gặp được cô gái trẻ tốt bụng.
Bé gái lở loét và quyết định đầy t́nh người của 9X xinh đẹp
Cách đây tṛn một năm, Phạm Thùy Linh (28 tuổi, Hà Nội) từng khiến người thân và bạn bè bất ngờ, thậm chí là phản đối gay gắt khi nhận nuôi bé gái Từ Thu Phương (8 tuổi) với đầy bệnh tật, lở loét khắp người. Chính điều này khiến cô đă bị nhiều người kỳ thị, thậm chí buông lời cay đắng rằng “tại sao lại dắt đứa con hoang này về”. Thế nhưng sau những lời nói nặng nề đó, cô luôn chọn cách im lặng, nắm tay bé Phương vượt qua bệnh tật cũng như nỗi mặc cảm.
Cô bé c̣n tuổi ăn tuổi lớn, chưa biết quá nhiều về cuộc đời, nhưng câu hỏi ngây ngô của em khiến nhiều người xót xa: “Cô ơi, nh́n mặt con có tởm không, nh́n mặt con buồn nôn cô nhỉ?”
Chúng tôi gặp Linh khi đang dẫn bé Phương đi chơi ở công viên. Linh hiện đang là một cô giáo mầm non ở Hà Nội. Ngoài công việc chính là dạy trẻ, buổi tối cô c̣n nhận dạy aerobic cho chị em có nhu cầu. Mỗi tối, Linh thường dẫn theo bé Phương đến nơi ḿnh làm việc.
Linh nhớ vào chiều muộn một ngày tháng 9 năm 2018, vừa dạy xong tiết học trên trường mầm non th́ bất ngờ cô thấy một bé gái nhỏ thó, khuôn mặt chi chít mụn, quần áo lấm lem, chăm chú nh́n vào lớp học qua song cửa sổ. Tưởng bé đi lạc, Linh tiến lại hỏi thăm th́ bé lí nhí: “Con thích đi học, được đến trường viết chữ như các bạn”.
Câu nói của cô bé khiến Linh không giấu được sự ngạc nhiên và xúc động. Cô dừng xe, hỏi thăm kỹ hơn hoàn cảnh của con. Nh́n lên khuôn mặt với những vết lở loét của cô bé, Linh thấy thương xót vô cùng. Bộ dạng của bé Phương khi đó khiến không ai dám đứng gần. Nhiều phụ huynh đi qua, cố dắt xe thật nhanh, nhiều đứa trẻ cũng vô tư buông lời trêu chọc khiến Phương càng trở nên khép nép.
Càng t́m hiểu kỹ hơn về hoàn cảnh của bé, Linh càng rơi nước mắt v́ thương con. Dù đă 8 tuổi nhưng Phương chỉ nặng 15 kg, nhỏ bé như một đứa trẻ lên 4. Thấy bé nhỏ người đáng thương, cô giáo trẻ tṛ chuyện rồi mua cho bánh kẹo, đưa bé về chỗ người mẹ đang bán bóng bay cách đó không xa.
Mẹ của Phương là chị Từ Hải Thanh (46 tuổi) có khuôn mặt khắc khổ và cũng chẳng được nhanh nhẹn như người khác. Phương mồ côi cha, hai mẹ con sống dựa vào nhau bằng công việc bán hàng rong, đồ chơi ở ngă tư đường Vơ Thị Sáu (quận Hai Bà Trưng, Hà Nội). Trước khi kết thúc cuộc tṛ chuyện, cô cho hai mẹ con một số tiền nhỏ.
Hàng ngày bất kể nắng hay mưa, Phương đều theo mẹ đi bán hàng từ sáng cho đến tận đêm khuya mới trở về nhà. Mỗi lúc mẹ bận việc, cô bé lại lén đến các trường mầm non, đứng ngoài cổng nh́n các bạn chơi đùa, học chữ. Thương con, mẹ Phương cũng nhiều lần đánh liều xin thử cho con vào học ở các trường mầm non nhưng đều bị từ chối.
“Hai mẹ con không có hộ khẩu, Phương ngoài bị viêm da lở loét khắp người, c̣n bị tăng động, thận yếu và một vài vấn đề tâm lư nên không đủ điều kiện theo học. Một vài cô giáo trước cũng từng nhận dạy kèm cho Phương nhưng chỉ được vài buổi cũng bỏ cuộc v́ không thể kiên tŕ”, Linh kể.
Tối hôm đó sau khi trở về nhà, h́nh ảnh cô bé với khuôn mặt mụn đỏ và ánh mắt chăm chú nh́n vào lớp học đă khiến Linh day dứt không yên. Băn khoăn mất vài ngày, Thùy Linh đưa ra một quyết định có lẽ đă thay đổi cuộc sống của cô từ đó trở về sau: xin được chăm sóc, chữa bệnh và dạy Phương học chữ. Ban ngày bé đi với Linh, tối về ngủ với mẹ đẻ ở nhà trọ.
“Lúc đó, ḿnh đánh liều hỏi thôi chứ cũng không nghĩ là sẽ được chấp nhận. Nhưng may quá, mẹ bé đă đồng ư ngay, c̣n Phương khi nghe đến việc được đi học chữ cũng nhoẻn miệng cười tươi, tỏ ra thích thú rồi ôm chầm lấy ḿnh”, Linh nói.
Thế là ngay buổi chiều hôm sau khi kết thúc lớp học ở trường mầm non, Linh đi xe máy đến đón Phương về nhà. Cô bé bị viêm da cơ địa lâu ngày nên mặt lở loét, tóc rụng v́ mụn, đôi bàn tay bé xíu phải liên tục chà găi khắp người. Ngồi trên xe, bé Phương ṿng tay ôm lấy Linh rồi hỏi: “Cô ơi, nh́n mặt con có tởm không, nh́n mặt con buồn nôn cô nhỉ?” Câu nói hồn nhiên của bé khiến Linh trào nước mắt v́ thương em.
Có lẽ những câu nói đó của bé Phương đă chạm đến trái tim Linh, v́ thế cô chỉ có một mong ước sẽ chỉ dạy bé gái tội nghiệp này nên người. Hằng ngày, thay v́ dành thời gian đi chơi, tụ tập với bạn bè, mỗi khi tan lớp, Linh vội vàng trở về nhà đón bé Phương.
Ban ngày cô bé đi học và đi chơi với Linh, tối muộn khi mẹ bán hàng xong mới trở về nhà. Linh đưa con đi công viên chơi, tắm rửa, bôi thuốc và dạy con học chữ. Bé Phương thông minh, t́nh cảm nhưng có vấn đề tâm lư nên rất khó tập trung, thường học trước quên sau.
Người thân phản đối, hàng xóm dị nghị: “Mày có bị làm sao không?”
Linh kể, những ngày đầu vô cùng vất vả, cứ ngồi vào bàn học là Phương lại nghĩ ra đủ lư do để chơi đùa, nghịch ngợm không yên. Từng tiếp xúc và dạy học cho những đứa trẻ đặc biệt khác nên Linh rất hiểu tâm lư của những đứa trẻ tự kỷ.
Linh đưa ra phương pháp mỗi buổi học, hai cô tṛ thường chỉ dành khoảng 30 phút để học chữ, phép tính sau đó nghỉ ngơi, chơi tṛ chơi rồi mới tiếp tục ôn bài. Bé Phương rất thích nghe kể chuyện và vẽ. Con có thể dành hàng giờ, ngồi tỉ mẩn tô màu những đường nét trên bức tranh mà ḿnh yêu thích.
Việc nhận nuôi bé Phương không đơn giản như những ǵ Linh nghĩ. Ngày đầu tiên đưa bé Phương về nhà, mẹ Linh đóng sập cửa, quát to: “Con gái chưa chồng sao lại đưa đứa con bệnh tật về nhà. Định không lấy chồng nữa sao”. Linh cho biết, mẹ cô chỉ đồng ư việc giúp đỡ bằng vật chất cho bé, nhưng không đồng ư để con gái nhận nuôi.
Linh hiểu được những lo lắng của mẹ và chỉ biết nghe những lời trách móc, cô biết rằng dù có giải thích bất kỳ điều ǵ vào lúc ấy cũng chỉ là vô nghĩa. Dù bị trách mắng nhưng Linh vẫn không buông bỏ quyết định của ḿnh. Mọi thứ rồi cũng qua đi, dù mẹ Linh vẫn chưa đồng ư cho nuôi bé Phương, nhưng bà đă không c̣n gay gắt, cấm đoán như trước nữa.
Thế nhưng mọi chuyện chưa dừng lại ở đó, khi biết Linh nhận nuôi một đứa trẻ bệnh tật đầy ḿnh, rất nhiều bạn bè và những người xung quanh đă góp ư rằng nên từ bỏ ư định đó. Ai cũng nói rằng Linh chỉ nên cho tiền, cho quần áo là quá tốt rồi v́ c̣n gia đ́nh và tương lai ở phía trước.
Có người bảo với Linh rằng, bây giờ có thể không sao nhưng sau này có gia đ́nh th́ sẽ to chuyện. Người khác c̣n lư giải cặn kẽ, những người có bầu thường treo những bức tranh em bé xinh đẹp để ngắm, hy vọng sau này con ḿnh sẽ được như vậy. C̣n Linh, khi có gia đ́nh và có thai, nếu suốt ngày nh́n và chăm một đứa trẻ bị bệnh lở loét th́ sẽ ảnh hưởng đến đứa con trong bụng.
Trong thâm tâm, lúc đó Linh cũng có đôi chút phân vân, nhưng rồi cô vẫn bảo lưu quyết định của ḿnh và không nhận bất kỳ sự ủng hộ tiền bạc nào của ai. “Tôi tự làm việc lấy tiền nuôi bé Phương, tôi không muốn mọi người nói rằng tôi nhận nuôi cháu v́ mục đích kêu gọi ủng hộ quyên góp, vậy nên tôi không nhận sự ủng hộ của mọi người, dù có lúc trong ví chẳng c̣n 1 xu”, Linh nói.
Chưa kể, hàng xóm cũng nói ra nói vào. “Nhiều người thấy hai cô cháu đi đường, th́ kéo tay ḿnh lại hỏi: Mày có bị làm sao không? Hay bị ai ép buộc? Có uẩn khúc ǵ không mà tự dưng lại mang đứa bé lang thang, bệnh tật đầy người về nhà ở thế?”, có người c̣n nói “Sao tự dưng lại mang đứa con hoang ở đâu về nhà”. Mỗi lúc như thế, Linh bảo cô chỉ im lặng, bởi càng giải thích th́ mọi người lại càng dị nghị, không tin.
Đến nay, sau đúng một năm kèm cặp, Phương tiến bộ thấy rơ. Cô bé đă ê a biết đọc, đánh vần và làm những phép tính cơ bản. Từ một cô bé gầy nhẳng, mụn nổi đầy mặt, Phương giờ trông phổng phao, da dẻ hồng hào và đặc biệt là bệnh viêm da của con cũng tiến triển theo chiều hướng rất khả quan. Dù chưa hết mụn, nhưng trên người đă không c̣n vết lở loét, con cũng tự tin hơn rất nhiều so với trước đây.
“Điều tôi cảm thấy vui nhất là đến giờ con rất lễ phép, gặp người lớn biết chào hỏi, ai cho ǵ biết nói lời cảm ơn, khi sai biết khoanh tay nhận lỗi. Đến bữa ăn, Phương đă có thể tự biết xúc cơm, tự gắp thức ăn, ăn xong biết tự giác rửa tay, lau miệng. Những điều tưởng như b́nh thường với đứa trẻ khác nhưng với con đó là cả hành tŕnh nỗ lực, cố gắng không ngừng nghỉ của con”, Linh tâm sự.
Nói về tương lai, Linh cho biết cô sẽ tiếp tục nhận nuôi, chăm sóc và dạy bé Linh học cho đến khi nào con trưởng thành, có thể tự lo cho bản thân ḿnh. Đó có thể là 5 hay 6 năm nữa hoặc cũng có thể là lâu hơn. Tuy nhiên mong mỏi này của Linh c̣n phụ thuộc cả vào nguyện vọng của gia đ́nh bé. Mọi thứ về tương lai đều không chắc chắn, nhưng có một điều chắc chắn đó là Linh sẽ chăm sóc, dạy dỗ bé Phương tốt nhất có thể.
“Sau này khi tôi có người yêu và có ư định lập gia đ́nh, người đó phải là người hiểu cho quyết định của tôi th́ tôi mới tiến đến kết hôn”, Linh vừa nói vừa nở nụ cười thật tươi. C̣n hiện tại, nếu rảnh rỗi th́ mỗi sáng Linh lại nhà đến đón Phương và đến 22 giờ sau khi dạy thể dục xong cô lại đưa Phương về với mẹ đẻ và hôm sau tiếp tục hành tŕnh như vậy.
Thấy Linh từ xa, bé Phương đă vẫy tay rồi vội ôm chầm lấy cô giáo, miệng cười tươi và nói: “Yêu cô Linh nhất, cô Linh xinh nhất thế giới này. Sau này cô Linh về già con sẽ chăm sóc cô”. Trên đường về nhà, hai cô cháu liên tục cười tíu tít rồi kể đủ mọi chuyện cho nhau nghe.
Nh́n cách Linh chăm sóc bé Phương mới thấy được t́nh cảm và sự yêu thương chân thành mà cô gái 9X Hà thành xinh đẹp này với cô bé gái thiệt tḥi. Với Linh đó là thứ t́nh cảm đặc biệt dành cho số phận kém may mắn như Phương. Đó là t́nh yêu thương giữa con người với con người.