- Chúng mày ơi đi xem cô dâu già đi.
Bọn trẻ con trong xóm í ới gọi nhau đi xem đám cưới của anh. Một đám cưới mà quá nửa đời người anh mới có được. Anh sung sướng nh́n sang chị: Vẫn khuôn mặt ấy, nét đẹp dịu dàng của người con gái mà anh yêu từ tuổi học tṛ, khuôn mặt đă theo anh bao tháng năm, nằm mơ anh cũng không dám nghĩ rồi sẽ đến ngày chị là của anh bằng xương, bằng thịt.
Anh và chị sinh ra và lớn lên cùng nhau, hai đứa học chung một lớp. Anh từ khi sinh ra đă bị dị tật, càng lớn anh càng mặc cảm v́ cái lưng gù của ḿnh. Đă rất nhiều lần anh định bỏ học v́ bạn bè trong lớp trêu, chỉ có chị là không để ư đến cái lưng gù của anh vẫn vô tư rủ anh đi học, đi làm nương, phát rẫy. Đến tuổi biết yêu, anh đă thầm yêu chị, nhưng anh mặc cảm v́ dị tật của ḿnh nên không dám nói. C̣n chị càng lớn càng xinh đẹp, nét đẹp của tuổi trăng tṛn thật rực rỡ. Năm cuối cấp 3 chị thi vào đại học, c̣n anh không vượt qua được mặc cảm của ḿnh nên quyết định không thi.
Ở nhà, anh giấu t́nh yêu của ḿnh vào những cây vầu, với sức trai tráng của ḿnh khai hoang được đến đâu anh trồng vầu đến đó, anh th́ thầm nói chuyện với những cây măng về nỗi nhớ chị của anh. T́nh yêu của anh đối với chị như những cây măng ngày một lớn, qua năm tháng nó đă là cả một rừng vầu ngút ngàn, xanh thẳm.
C̣n chị những ngày nghỉ hè vẫn đến chơi với anh, kể cho anh nghe về cuộc sống sinh viên của chị, về chàng trai mà chị yêu. Anh luôn lắng nghe như một người bạn thân. Có những lúc chị c̣n đùa vui đấm vào cái lưng gù của anh hỏi anh có người yêu chưa, bao giờ lấy vợ. Anh mỉm cười nói sắp rồi mà con tim quặn đau. Anh yêu chị nhưng đâu dám cho ai biết, chỉ dám vào rừng vầu hét to lên “anh yêu em” vậy thôi.
Hôm chị cưới chồng, anh đă vào rừng vầu lặng lẽ khóc, khóc cho số phận của ḿnh, khóc cho t́nh yêu đơn phương của ḿnh. Khi nghe tin chồng chị mất v́ tai nạn, chị một nách hai con nhỏ, anh vô cùng thương chị, tại sao số phận lại ác nghiệt với người con gái anh yêu- một người con gái hiền lành như chị?
Nỗi vất vả của người đàn bà goá chồng anh đều thấu hiểu, anh
thường qua nhà giúp đỡ chị, thường ngồi kể chuyện cho hai đứa con gái của chị, anh là người kể chuyện rất có duyên hai đứa con của chị cũng rất quư mến anh.
Năm tháng trôi đi, hai đứa con gái của chị đă lấy chồng, chị đă là bà ngoại. Nhưng anh vẫn không vượt qua được mặc cảm của ḿnh để nói với chị về t́nh yêu của ḿnh. Cho đến một hôm đứa con gái lớn của chị nói với anh: “Chú à, cháu hiểu t́nh yêu của chú đối với mẹ cháu. Cháu cũng hiểu tại sao bao nhiêu năm qua chú không nói với mẹ cháu. Giờ chúng cháu đă lớn cả rồi, chú không phải e ngại về ngoại h́nh của ḿnh, đối với chúng cháu chú như là người cha thứ hai vậy, nên chú mạnh dạn lên nhé, chúng cháu ủng hộ chú!”
Nghe con bé nói, anh đă suy nghĩ rất nhiều. Anh lại vào rừng vầu nói hết suy nghĩ của ḿnh với những cây măng, khi anh đang nói chuyện với cây măng th́ nghe tiếng nói nghẹn ngào từ sau lưng: “Anh đừng nói chuyện với những cây măng vầu nữa. Nói với em đây này, cảm ơn anh những năm tháng qua đă chăm sóc mẹ con em... Chúng ḿnh từ nay về sau sẽ chăm sóc nhau anh nhé!”. Anh quay lại thấy chị đứng đó tự bao giờ, cả rừng vầu xào xạc reo vui như động viên anh hăy can đảm lên. Ôm chị vào ḷng thầm th́ anh nói: “chúng ḿnh cưới nhé!”.
VietBF@sưu tập