Ăn để nhớ là tiếng ḷng của một người con xứ Quảng đối với quê hương thông qua kư ức tuổi thơ về hũ mắm, con cá, mớ rau, tấm bánh
Với 51 tản văn trong Ăn để nhớ (NXB Trẻ, 2020), tác giả Kim Em dường như gói trọn nỗi nhớ quê hương Quảng Nam nói chung và Hội An nói riêng vào từng câu chữ. Đó là miền nhớ về bát cháo thịt ḅ của má “vừa ngọt lại thơm nức mùi hạt tiêu và hành củ”; về “món cá mối kho nghệ ăn với cơm nóng th́ no tới trưa”; về món ḿ Quảng được ăn kèm ớt xanh, “nhai ngấu nghiến và khoan khoái nuốt”; về món kẹo ú được bày bán trên những chiếc trẹt đan bằng tre ở chợ quê; về món xu xoa nồng nàn vị biển quê nhà…
Trong kư ức của tác giả c̣n có cơm rau và mùi khói rơm luôn làm vấn vương nỗi nhớ; hay thứ quà quê thơm thảo ân t́nh; hay mùi của Tết - mùi của sum họp, của sự mong ngóng, trông chờ và cả mùi của chợ với “bao nhiêu tinh túy của đất mẹ như hội tụ hết trong những thứ rau củ mà người ta bày bán”… Câu chữ trong mỗi tản văn đều chất chứa xúc cảm của một người con sống xa quê hương lúc nào cũng nhớ thương về tuổi thơ nghèo khó nhưng hạnh phúc khi được quẩn quanh gian bếp của mẹ, được sống trong t́nh yêu thương của gia đ́nh.
Với Kim Em, đó là “những tháng ngày tươi đẹp nhất của cuộc đời” - như chị viết trong lời tựa của cuốn sách. Để rồi giờ đây, khi đi qua những hạnh phúc, đắng cay, ngọt ngào, cả những chống chếnh và những phút lắng đọng, nh́n lại th́ nhận ra từ trong sâu thẳm ḷng ḿnh là một t́nh yêu đặc biệt trên đời, đó là một t́nh yêu - “một trái tim khắc tạc con chữ Hội An xứ Quảng”. Tác giả cũng gọi đó là “nỗi nhớ Hội An”. Mà phải nhớ lắm, yêu lắm, th́ mới có thể mô tả một cách chân thực, sống động từng món ăn vốn gắn liền với cư dân Hội An từ bao đời nay như cao lầu, cơm gà, ḿ gánh, bánh xèo, ram cuốn, tam hữu…
Và cũng phải khắc khoải lắm, chắt chiu lắm về cả một trời yêu thương th́ mới có thể “giới thiệu” những món ăn b́nh dị, chân quê mà người đọc tưởng như đó hẳn là sơn hào hải vị, muốn ăn ngay lập tức cho thỏa cơn thèm.
Viết về ḿ Quảng, tác giả bày tỏ: “Tô ḿ Quảng trong hoài niệm ngon hơn, hấp dẫn hơn và thôi thúc ḿnh trở về quê nhà. Về chỉ để ăn ngấu nghiến một tô ḿ, để hít hà vị cay của ớt xanh và uống một hơi bát nước chè xanh mẹ nấu trong ấm đất, rồi nằm trên bộ phản gỗ giữa nhà nghe làn gió mát rượi từ sông Thu Bồn thổi qua, nghe tiếng gà gáy trưa xao xác ngoài bờ rào để thấy ḿnh hạnh phúc v́ c̣n một nơi chốn để trở về”. Đọc qua đă cảm nhận ngay một miền quê yên b́nh, một Hội An hiền ḥa…
Về gian bếp cũ, tác giả hồi tưởng: “Mùa mưa gió, không đi chợ xa, chỉ những thứ rau hái quanh vườn nhà như rau sam, rau dền, ngọn bí, ngọn khoai…, chỉ với ít mắm, muối qua tay má biến thành những món kho, món luộc, món canh…, rồi cả nhà ngồi x́ xụp bên mâm cơm đầm ấm trong gian bếp nhỏ, mặc cho mưa gió tháng Mười ầm ào ngoài kia”, hay “mùa đông căn bếp nhà ấm sực và thơm ngào ngạt mùi cá kho dưa”.
Dường như đó không chỉ là kư ức của riêng tác giả, mà c̣n của nhiều người - những ai từng trải qua một thời gian khó ở những miền quê nghèo vẫn nhớ về gian bếp cũ ấm áp như thế.
Đọc Ăn để nhớ, c̣n để yêu thêm một miền Trung nắng gió, mưa băo triền miên, và để hiểu thêm về “hạt gạo quê chắt chiu từ một nắng hai sương đă làm nên những sợi ḿ, lá bánh, chén cơm kết t́nh cái ngon từ đất và bàn tay cần mẫn của người dân quê. Cái ngon chắt lọc ấy đă làm nên nỗi nhớ”.