Sau vụ tai nạn giao thông ấy người ta đưa chị vào viện, chị đă đấu tranh giành giật sự sống trong hai ngày.
Anh muốn đưa con gái vào thăm nhưng chị cố cản lại, giọng yếu ớt:
“Đừng, đừng. Anh đừng làm con bé sợ”.
Nói rồi nước mắt chị ứa ra chảy tràn hai bên khóe mắt. Sinh mạng của chị chỉ c̣n mong manh như sợi chỉ.
Trước khi ra đi chị luôn miệng gọi tên con gái. Tiếng chị nhỏ dần nhỏ dần dường như không phát ra tiếng được nữa, chỉ thấy môi mấp máy nói ǵ đó. Anh phủ phục bên cạnh chị, nhắc đi nhắc lại một câu: “Anh biết rồi. Anh biết rồi”. Anh nắm chặt tay chị, áp mặt vào bàn tay lạnh cóng của chị, mặc cho bàn tay ấy cứ lạnh dần, lạnh dần...!
Đứa bé vừa tṛn một tuổi đang sống với bà nội ở quê. Nó đang lắp bắp học nói, hàm răng cũng mới nhú lên được mấy chiếc nhỏ xíu. Hàng ngày nó vẫn chơi, vẫn cười, vẫn khóc.
Nhưng bất luận là cười hay khóc, nó cũng đều rất vui. Một đứa trẻ mới tṛn một tuổi đă hiểu ǵ về cái chết, làm sao hiểu nổi chiếc ô tô màu xanh giống chiếc ô tô trong bức tranh lại có thể cướp đi sự sống của mẹ nó, khiến nó vĩnh viễn mất mẹ...!
Anh về quê đón con. Trên ô tô, anh phải hết sức ḱm nén mới không để bật ra tiếng khóc. Phải nói với con gái thế nào đây? Nếu được lựa chọn, anh thà để chiếc xe đó đâm vào ḿnh. Nếu không có con gái anh đă muốn chết cùng với chị. Nếu con gái có thể lượng thứ, anh muốn xin lỗi con một ngh́n lần …
Nhưng phải nói với con thế nào đây? Anh nói: “Mẹ đi làm kiếm tiền, c̣n lâu mới về”. Con gái chớp mắt bập bẹ: “Mẹ! Mẹ!”. Nhưng mẹ đă đi kiếm tiền ở một nơi rất xa, rất xa, xa đến nỗi trên bản đồ cũng không t́m thấy, c̣n rất lâu, rất lâu mới có thể về.
Con gái lại chớp chớp đôi mắt đen tṛn bập bẹ: “Mẹ...! Mẹ..,!”
Anh quay mặt đi nh́n ra ngoài cửa sổ, nuốt những giọt nước mắt vào trong. Những cánh đồng hoa cải trải vàng trước mắt làm anh như nh́n thấy chị chạy trên cánh đồng ấy ngày nào. H́nh ảnh chị những giây phút cuối cùng với giọng nói yếu ớt: “Em nhớ con lắm, nhưng anh đừng đưa con đến, nó nh́n thấy em sẽ sợ…”.
Thời gian qua đi, hàng ngày anh thay chị kể chuyện, giặt quần áo, nấu cơm, mua đồ chơi cho con gái. Anh đến nhà trẻ đón con, không quên cắm trên đầu một chiếc ăng ten, đóng giả thành người ngoài hành tinh cho con thích thú. Anh đưa con đến công viên để nó được chạy tung tăng trên băi cỏ như ngày xưa ấy.
Anh cố gắng để con quên đi người mẹ, cố gắng làm cho tuổi thơ của con tràn đầy ánh nắng. Nhưng mọi cố gắng đều vô ích, thỉnh thoảng vào đêm khuya nó lại nhắc: “Bố, mẹ đâu bố? Khi nào mẹ về?”.
Anh quay đi tránh không nh́n vào mắt con gái – đôi mắt trong veo đầy mong ngóng. Nó mới bốn tuổi đầu, nhưng sao trong mắt nó lại chứa đựng nỗi buồn sâu thẳm đến thế?.
Cảm thông cảnh ngộ của anh, nhiều người đă giới thiệu vợ mới cho anh. Nể họ anh cũng đi gặp mặt đôi ba lần nhưng rồi lại bỏ đó không liên hệ tiếp.
Gần đây, tối tối anh thường nhớ đến chị, nhớ sự dịu dàng lương thiện của chị, nhớ h́nh dạng chị chạy trên cánh đồng ngan ngát hương thơm. Anh biết rơ chị đă đi rất xa không bao giờ trở về, nhưng anh vẫn nhớ chị đến bạc cả tóc.
Một buổi sáng soi vào gương, lúc dùng tay vuốt ngược tóc lên, anh bỗng phát hiện thấy những sợi tóc bạc trắng lẫn trong tóc đen. Anh giật ḿnh, anh chỉ mới 29 tuổi …
Anh biết con gái nhớ mẹ, anh cũng biết kí ức về mẹ trong nó rất mờ nhạt. Một tuổi th́ con có thể lưu giữ lại được bao nhiêu h́nh ảnh hoàn chỉnh về mẹ? Con nhớ mẹ chẳng qua v́ con cũng muốn được có mẹ như những đứa trẻ khác mà thôi. V́ con biết rằng đáng lẽ con cũng phải có một người mẹ chứ.
Anh vẫn thường nói với con: “Mẹ đă đi đến một nơi rất xa. Trên bản đồ cũng không t́m thấy… Có lẽ cũng sắp về rồi!”. Bà nội nó cũng nói thế, hàng xóm nhà nó cũng nói thế, ngay cả cô giáo ở vườn trẻ cũng nói thế…
Mọi người đều nói với nó như thế, nhưng khi nói trong ḷng đều cảm thấy xót xa. Thực ra phải che giấu sự thật phũ phàng đó với một đứa trẻ chưa hiểu sự đời, ai cũng cảm thấy khổ tâm.
Một lần, người chị gái của vợ đến thăm hai bố con. Chị ái ngại nói với anh:
- Em lấy vợ đi, em và con gái không thể sống măi thế này được.
Anh gạt đi:
- Em chưa quên được cô ấy.
- Chị biết em vẫn c̣n yêu nó, chị cũng thương nó… Nó là vợ em, cũng là em gái chị. Nhưng em cứ sống thế này th́ không phải là cuộc sống. Hăy t́m một người phụ nữ tốt, cô ấy sẽ cùng em chăm sóc con bé. Vợ em trước lúc mất cũng muốn như vậy.
Anh không nói ǵ, cúi đầu, mắt nḥe đi. Đúng vậy, phải chăm sóc con bé cho thật tốt. Đó cũng là chính nguyện vọng của vợ. Hơn nữa, anh cũng không có quyền giấu con bé măi như vậy. Con bé đáng thương cũng sắp 6 tuổi rồi.
Và rồi anh cũng gặp được một người phụ nữ tử tế. Cô ấy ít nói, thật thà, lương thiện, cùng anh đi dạo, cùng anh nói chuyện, giặt quần áo cho anh, cũng đến cổng nhà trẻ kín đáo quan sát con bé. Anh vẫn chưa muốn để cô tiếp xúc với con bé quá sớm.
Anh sợ một khi lời nói dối bao năm nay của anh bị phát hiện, th́ trái tim nhỏ bé yếu ớt của con bé sẽ bị tổn thương như thế nào. Vậy hăy chờ thêm 2 năm nữa vậy, chờ con bé lớn thêm một chút, hiểu biết thêm một chút anh sẽ nói thật hết với con bé.
Hôm đó khi anh dẫn cô vợ mới về, tươi cười nói với con gái: “Mẹ con đă về đây này”. Con bé ngớ ra, dường như không dám tin lời bố. Bố nó lại nói tiếp: “Nhưng mẹ gầy hơn trước… Con không nhận ra mẹ sao?”. Con bé nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ bé, suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu.
Anh khẽ cười, thấy có cái ǵ đó nhói lên trong tim, cũng thấy hơi hơi vui, dẫu sao nó vẫn là một đứa trẻ.
Cô vợ mới của anh kéo va li hành lí vào trong nhà, dang rộng hai cánh tay muốn ôm con bé đang chơi dưới sàn nhà. Con bé vẫn ngớ ra và đứng nguyên tại chỗ, tỏ ra chút lúng túng.
Bố nó vội nói: “Ḱa, con gái, con không nhận ra mẹ à?”. Con bé vẫn đứng yên, không chịu sà vào ḷng mẹ nó. Bố nó giục: “Mau chào mẹ đi con”. Con bé bước lên mấy bước gọi khẽ: “Mẹ”, rồi sà vào ḷng cô vợ mới của bố.
Lúc này, anh nh́n thấy những giọt nước mắt to nặng của cô ấy lăn dài trên má.
Ăn cơm trưa xong, vợ mới của anh theo con bé đi vào pḥng. Cô nói với nó: “Mẹ đọc truyện cho con nghe nhé!”. Con bé nói: “Cháu biết cô không phải là mẹ, cô chỉ là bạn của mẹ cháu thôi phải không ạ?”.
Vợ mới của anh sững người. Con bé nghiêm túc th́ thầm: “Cháu nói với cô một bí mật! Mẹ cháu đă chết rồi. Cháu nghe bà nội nói như vậy. Ông bà nội nói chuyện với nhau và cháu đă nghe được. Chỉ có ông, bà và cháu biết là mẹ cháu đă chết thôi, bây giờ cả cô cũng biết nữa. Mẹ cháu chết lúc cháu 1 tuổi, mẹ không bao giờ về nữa, nhưng bố cháu th́ vẫn cứ tưởng mẹ cháu đang đi công tác ở nơi xa…”.
Vợ mới của anh vẫn không thốt ra được lời nào, con bé nói tiếp: “Nếu cô tốt với cháu, tốt với bố cháu, cháu đồng ư cô làm mẹ của cháu”.
Con bé kéo tay cô, ngoắc ngón tay bé xíu, nói tiếp: “Đây là bí mật của cô cháu ḿnh nhé, không bao giờ được để lộ cho bố biết. Nếu bố biết th́ bố sẽ rất buồn…!”.
Anh đứng ở cửa pḥng, cắn chặt môi, lặng yên nghe con bé nói, bất giác hai giọt nước mắt to nặng ứa ra...!
VietBF@sưu tập
|
|