Là mẹ của 4 cô con gái, đă lên chức bà ngoại, mỗi khi ôm con, ôm cháu trong tay, chị Nga lại nhớ về người mẹ của ḿnh.
Trong trí nhớ của chị Hồ Thị Kim Nga (tức Lê Thị Chiến) có nhiều kư ức buồn. Đầu tiên là tiếng bom đạn đă cướp đi ba và anh hai của chị. Thứ hai là khi mẹ dắt theo chị và chị gái, tay ôm em út lên xe lam đi t́m họ hàng mà không thấy do chiến tranh.
Chị Nga nhớ hôm ấy, mẹ mua mấy chiếc kem cho các con ăn. Bỗng dưng, chị Nga khóc rồi nói: "Mẹ ơi, mẹ ăn đi, con không ăn đâu". Vài ngày sau, mẹ chị làm giấy để cho chị đi làm con nuôi. Đó là một chiều tháng 4/1971.
Chị Nga có quê gốc ở xă Đại Thắng, huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam. Nhưng sau nhiều năm lưu lạc, chị về sống ở quận 9, TP.HCM, làm nghề thợ may. Sau này khi đă làm vợ, làm mẹ, trong thâm tâm chị Nga không trách mẹ, chị đă đồng ư việc mẹ cho ḿnh đi, đổi lấy chút tiền nuôi chị gái và em út.
Khi trưởng thành, chị Nga xin mẹ nuôi cho xem tấm giấy cho con mà mẹ ruột chị viết năm xưa. Nhờ đó, chị mới biết được quê hương của ḿnh ở đâu.
Chị Nga kết hôn rồi sinh được 4 cô con gái, đă lên chức bà ngoại. Vợ chồng chị sống với nhau rất vui vẻ, hạnh phúc, ông xă luôn yêu thương chị. Mỗi lần ôm con, ôm cháu, chị lại nghĩ về người mẹ của ḿnh.
"Mẹ tôi có lẽ c̣n khổ gấp tôi trăm lần. Trong ḷng tôi lúc nào cũng mong t́m được mẹ và các chị, em. Nhưng tôi không biết đâu mà t́m v́ không có thông tin, h́nh ảnh ǵ của mọi người", chị Nga thổ lộ. Chị đem khao khát đó gửi gắm tới chương tŕnh "Như chưa hề có cuộc chia ly".
45 năm mới được về với mẹ
Dựa theo những thông tin chị Nga cung cấp, chương tŕnh đă t́m về xă Đại Thắng, huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam và được biết, ba của chị Nga là ông Lê Hiên. Phần mộ của ông vẫn nằm tại Quảng Nam và được một người cháu họ là ông Lê Hường thờ cúng. Ở đây chỉ c̣n những người họ hàng của gia đ́nh chị Nga. Khi nghe tin về chị, ai cũng bất ngờ v́ suốt mấy chục năm qua, họ không có tin tức ǵ, cứ nghĩ chị đă qua đời cũng nên.
Ngược về quá khứ, không lâu sau khi chị Nga đi làm con nuôi, em trai của chị là anh Lê Lỳ (nay đă đổi tên thành Hoàng Thịnh, theo họ của người ba dượng) mới 6-7 tuổi cũng phải đi trông em cho người ta.
Mẹ của anh, bà Đặng Thị Nhuận sau đó lập gia đ́nh mới để có nơi nương tựa, sinh thêm 3 người con. Sau này, ba dượng đưa cả gia đ́nh đi kinh tế mới ở huyện Châu Đức, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu, anh Thịnh mới t́m về chung sống.
Năm 1987, kết hôn xong, anh t́m về quê cũ theo trí nhớ thời thơ ấu, mất một tháng mới t́m được. Về quê, anh xây lại phần mộ cho ba.
Nhớ lại ngày phải đành đoạn cho đi đứa con gái dứt ruột đẻ ra, để mong con có cuộc sống tốt hơn, bà Nhuận bùi ngùi: "Hồi đó cực quá, tôi th́ chẳng biết làm sao, con nhỏ quá, không biết lấy ǵ cho con ăn. Có hai vợ chồng ông đó không có con, ông ấy muốn xin con bé về nuôi, tôi viết giấy rồi hai vợ chồng ông ấy dẫn Chiến đi.
Tôi rất mong con gái về, được gặp con, mai này có nhắm mắt xuôi tay cũng an ḷng".
Năm 2019, chị Nga đă chính thức được đoàn tụ với gia đ́nh, được gặp lại mẹ, các d́, cậu, các em,... Chị khóc v́ xúc động, v́ hạnh phúc, v́ c̣n may mắn t́m lại được gốc gác của ḿnh.
VietBF @ Sưu tầm