Anh cưới chị được 10 năm. Giữa hai vợ chồng không c̣n cảm xúc và hứng thú. Anh ngày càng cảm thấy đối với vợ hầu như chỉ c̣n là tŕnh tự và nghĩa vụ. Anh bắt đầu thấy ngán.
Nhất là khi đơn vị vừa nhận về một người phụ nữ trẻ, hết sức sôi nổi và cuồng nhiệt bám lấy anh. Anh chợt có cảm giác cô ta là mùa xuân thứ hai của anh. Sau nhiều đêm suy nghĩ, anh quyết định ly dị vợ.
Chị dường như đă trơ lỳ, b́nh thản đồng ư đ̣i hỏi của anh.
Sau 10 năm chung sống, anh quyết định ly hôn chị.
Thủ tục tiến hành rất thuận lợi. Sau khi ra khỏi cửa, anh chị đă trở thành cá nhân độc lập và tự do. Không hiểu sao, anh cảm thấy trống trải vô cùng, anh nh́n chị nói:
- Trời tối rồi, hay là đi ăn cơm đă.
Chị nh́n anh nói:
- Vâng, em nghe nói gần đây vừa khai trương Nhà hàng Ly Hôn, chuyên phục vụ bữa ăn cuối cùng cho các cặp vợ chồng ly dị, chúng ḿnh đến đấy đi.
Anh gật đầu. Hai người, một trước một sau, lặng lẽ đi vào Nhà hàng Ly Hôn. Anh chị vừa yên vị trong pḥng VIP, cô phục vụ đă bước vào nói:
- Anh chị dùng ǵ ạ ?
Anh nh́n chị nói:
- Em gọi đi.
Chị lắc đầu.
- Em ít khi ăn nhà hàng, không quen gọi món, anh gọi đi.
- Xin lỗi, nhà hàng chúng tôi quy định, bữa này do vợ gọi món hằng ngày người chồng thích ăn nhất, và chồng gọi món người vợ thích ăn nhất. Đấy là món "Kư ức cuối cùng".
- Thôi được.
Chị hất món tóc xơa trước mặt ra sau.
- Gà luộc, chấm gia vị nước chanh. Đậu phụ rán, chấm nước mắm nguyên chất rắc hành thái nhỏ. Chân gị luộc chấm mắm tôm. Rau cải thảo luộc.
- Anh gọi ǵ ạ ?
Cô phục vụ nh́n anh, anh sững người. Lấy nhau 10 năm, anh thật sự không biết vợ anh thích ăn món ǵ.
- Những món này đủ rồi, đều là món chúng tôi thích nhất.
Chị vội chữa thẹn cho anh.
- Hay là anh chị đừng dùng món "Kư ức cuối cùng" nữa, hăy dùng bữa tối nhà hàng đặc biệt làm cho vợ chồng ly hôn: Đồ uống ướp lạnh. Những người đến đây, không ai từ chối sự lựa chọn này.
Anh chị gật đầu.
Chốc lát, cô phục vụ mang đến hai suất đồ ướp lạnh. Trong hai suất đó có một suất xanh lơ, toàn đá đập vụn, một suất đỏ tươi c̣n đang bốc khói.
- Bữa tối này gọi là: "Một nửa ngọn lửa, một nửa nước biển". Mời anh chị thưởng thức.
Cô phục vụ nói xong lui ra. Trong pḥng im lặng như tờ, anh chị ngồi đối diện, nhưng không biết nói ǵ với nhau.
Chị rùng ḿnh nhớ lại cảnh anh từng tặng chị hoa Hồng 10 năm về trước.
Có tiếng gơ cửa nhẹ nhàng. Cô phục vụ đi vào, tay bưng chiếc khay có một bông Hồng đỏ tươi, nói:
- Anh c̣n nhớ cảnh tặng hoa cho chị đây không ? Bây giờ, khi mọi việc đă kết thúc, không c̣n là vợ chồng, nhưng là bạn. Bạn bè gặp nhau rồi vui vẻ chia tay, anh tặng chị bông Hồng cuối cùng đi.
Chị rùng ḿnh, trước mắt hiện ra cảnh, anh tặng hoa chị 10 năm về trước.
Hồi đó, anh chị vừa đến thành phố xa lạ này, hai bàn tay trắng, bắt đầu xây tổ ấm bằng con số không. Ban ngày anh chị đi t́m việc làm, ban đêm, chị ra hè phố bán quần áo.
Tết Valentine, anh mua tặng chị bông Hồng đầu tiên, nước mắt chị chảy dài v́ sung sướng. 10 năm rồi, cuộc đời đă giàu lên, thế mà anh chi lại chia tay nhau. Càng nghĩ, chị càng tủi, hai mắt ngấn lệ, xua tay nói:
- Thôi, khỏi cần.
Anh cũng nhớ lại 10 năm qua. Và sực nhớ 5 năm nay, anh không mua hoa tặng chị. Anh vội vẫy tay nói:
- Không, phải tặng.
Cô phục vụ cầm bông Hồng lên, bẻ làm đôi, ném vào cốc của anh chị, mỗi người một nửa. Bông Hồng tức khắc ḥa tan trong cốc.
- Đây là bông Hồng nhà hàng làm bằng gạo nếp, mời anh chị thưởng thức. C̣n cần ǵ nữa, anh chị cứ gọi tôi.
Nói xong, cô quay người ra khỏi pḥng.
- Em.
Anh nắm lấy tay chị nói không nên lời. Chị rút mạnh bàn tay, không rút nổi, bèn để yên. Anh chị im lặng nh́n nhau, không nói nên lời.
Đèn điện tắt ngấm, trong pḥng tối om. Bên ngoài vang lên tiếng chuông báo động đổ dồn, có mùi cháy khét lẹt bay vào.
- Chuyện ǵ thế ?
Anh chị vội đứng lên.
"Nhà hàng cháy rồi, mọi người ra ngoài mau lên". Bên ngoài có tiếng người kêu thét lên.
- Anh, em sợ.
Chị nép vào người anh.
- Đừng sợ, có anh ở bên cạnh. Chúng ḿnh chạy ra ngoài đi.
Ngoài pḥng, đèn điện sáng trưng, mọi vật như cũ, không có chuyện ǵ xảy ra. Cô phục vụ nói:
- Xin lỗi anh chị, đây là món "Sự lựa chọn từ đáy ḷng" của nhà hàng gởi tới anh chị.
Anh chị trở về pḥng ăn, ánh sáng chan ḥa. Ang cầm tay chị nói:
- Vừa năy là sự lựa chọn từ đáy ḷng của chúng ḿnh thật. Anh cảm thấy chúng ḿnh không thể sống thiếu nhau, ngày mai, chúng ḿnh đi đăng kư lại.
Chị cắn môi.
- Anh nói thật ḷng đấy chứ ?
- Thật, anh hiểu rồi.
Suưt nữa th́ anh chị đă đánh mất nhau.
**********
Cô phục vụ đi vào, đưa cho anh chị mỗi người một tấm phiếu màu hồng rất đẹp, nói:
- Đây là phiếu thanh toán của anh chị, cũng là món quà của nhà hàng gửi tặng anh chị, gọi là "Phiếu thanh toán vĩnh viễn", mong anh chị cất giữ măi măi.
Anh chị ôm chầm lấy nhau, ̣a lên khóc thành tiếng.
Trong chúng ta, nhiều khi sống chỉ là để lo nghĩ đến bản thân của chính ḿnh, mà không hề quan tâm đến người khác, và luôn trách móc cuộc sống gia đ́nh quá chán nản, mà vô t́nh quên rằng, luôn có những con người đang thầm lặng, hy sinh để giúp bạn có một cuộc sống gia đ́nh đầm ấm và tốt nhất.
Hạnh phúc không phải là một trạng thái kéo dài măi măi. Hạnh phúc là một chuỗi của khoảnh khắc. Vậy nên, hăy trân trọng từng khoảnh khắc hạnh phúc bên người thân yêu của ḿnh, để thấy cuộc đời yêu quư hơn.
VietBF©sưu tập
|
|