Mợ bảo cuối tuần này giỗ cậu, con thu xếp về thắp cho cậu nén hương nhé… Gọi là cậu mợ nhưng thực ra lại là anh trai và chị dâu của đẻ tôi. Đẻ kể lại rằng ngày tôi chào đời, cậu trồng bên hông nhà một cây mít na, cậu bảo bà ngoại đón đẻ tôi về nhà tiện bề chăm bẵm. Cậu đi tầu cá của công ty thủy sản nên thời khốn khó đấy đẻ tôi không thiếu cái ăn, sữa tràn trề, tôi như con cún no sữa, ngủ cả ngày, ai muốn vần, muốn lăn kiểu ǵ cũng mặc…
Tôi tṛn tháng, cậu để lại lời hứa sẽ về cúng mụ cho tôi rồi bỏ đi măi măi không về nữa. Ba cái bóng đàn bà với một lũ trẻ chụm lại trong leo lét đèn dầu, xiêu vẹo trong đêm gió băo tơi bời. Đẻ bảo rằng đẻ đă phải cấu cho tôi khóc, để xóa tan bầu không khí đặc quánh là đêm, le lói ánh nh́n vớt vát vừa hi vọng, vừa vô vọng mong tin từ giữa tâm băo trên biển báo về…
Ngoại tôi mắt bắt đầu ḷa từ dạo ấy. Tháng nào cũng lọc cọc khua gậy đi ra xă nhận tiền tuất về gói ghém cẩn thận trong cái ruột tượng rồi vùi vào cót thóc phía cuối giường. Mợ tôi tóc đang xanh hóa bạc, lắm hôm tôi thấy giữa trời mưa mợ lao ra sân, ngẩng mặt lên trời, mắt đỏ sọng…Sau này tôi lớn lên, đi dưới mưa tôi mới biết lúc đấy là lúc đớn đau mợ khóc cậu, giấu nỗi buồn trong mắt ḿnh vào mưa…
Cây mít cậu trồng năm tôi lên tám th́ bói quả. Ngoại gọi tôi về bảo tôi bóc mít, dâng lên ban thờ mời cậu. Tôi đứng trân trân nh́n bức ảnh đen trắng có vài vết ố. Hỏi ngoại rằng nhỡ đâu cậu trôi đến đảo hoang, hôm nào cậu theo tầu về th́ vui lắm bà nhỉ. Mợ tôi thở dài, cắp nón đi ra giếng. Lát sau thấy tiếng nước xối ào ào, mợ ướt rượt từ đầu đến chân, ngồi đẫn đờ bên gốc mít…
Có một đêm hè, ngoại đang quạt cho tôi bỗng ngừng tay làm tôi thức giấc. Tôi nghe thấy tiếng mợ thút thít. Tiếng ngoại tôi dằn mạnh: chị c̣n ba đứa con đấy! Tôi th́ không nói làm ǵ, chị đi bước nữa con chị ai nuôi?
Hồi đấy tôi thấy xóm giềng cứ dóng dả, bóng gió chuyện nhà bác Y vợ chết bệпh tả, ở vậy với hai con hay giúp mợ tôi lúc gánh lúa, lúc tháo nước ruộng, lúc lùa trâu tuột dây. Bà nọ bà kia phiên chợ hay mang mợ tôi ra đổng dả. Thấy tôi cắp rổ dẫn ngoại đi chợ là lại kháy khỉa: ấy, cái tí sắp có cậu mới rồi nhẩy! Lăi thêm hai đinh nữa nhá, nhà ấy tha hồ vui!
Ngoại tôi mắt ḷa nhưng tai th́ thính lắm, đứng giữa chợ chửi vung rổ rá lên. Xong một chặp tối ấy về là ra rả chửi con dâu mất nết. Mợ tôi những lúc ấy lại đốt đèn, cắp thúng thóc xuống nhà ngang xay thóc rào rào, kiểu như kệ ngoại, ngoại nói th́ ngoại nghe. Mắng dâu chưa đă, ngoại c̣n bắt tôi dẫn sang nhà bác Y chửi từ tông ti họ hàng nhà bác v́ tội quyến rũ mợ, để các anh tôi đă mất bố lại c̣n sắp bồ côi mẹ. Tôi nhớ bác Y da ngăm đen nắng gió, lừng lững đứng giữa sân trăng nh́n ngoại trân trối, không thốt nổi lên lời. Một thời gian sau bác bỏ làng, dẫn hai con đi kinh tế mới. Mợ tôi mỗi lần dong trâu đi qua ngơ ấy lại thẫn thờ để tuột dây trâu…
Cây mít cậu trồng các anh tôi lớn đă chặt bỏ v́ nó cỗi không ra quả nữa. Ngoại đă đi về với tổ tiên, hôm ngoại đi ngoại xin lỗi mợ tôi, ngoại sợ các cháu ḿnh côi cút nên phải dữ dằn với mợ. Mợ tôi không khóc, chỉ một tay nắm tay ngoại áp vào má ḿnh, rồi tay kia từ từ vuốt mắt cho ngoại…
Mợ giờ lưng c̣ng, tóc trắng, hay mặc áo phin hoa như ngoại ngày xưa. Cuối tuần hay ngồi ngoài hiên chờ các con cháu về ríu rít gọi bà. Thấy tôi về sẽ hỏi y như ngoại ngày xưa: Anh về đấy hả cháu? Ra giếng rửa mặt cho mát đi rồi vào đây mợ xem dạo này béo hay gầy nào…!
VietBF@sưu tập
|