Chỉ v́ những mâu thuẫn rất nhỏ nhặt, Hà đă dùng búa tước đoạt đi mạng sống của vợ ḿnh.
Trong cái rét thấu da, cắt thịt, Lương Thế Hà (SN 1977, trú tại xă Gia Thịnh, huyện Gia Viễn, Ninh B́nh) ngồi lặng lẽ trong góc căn pḥng nhỏ. Chốc chốc, anh ta lại đưa tay vuốt ngực. Hà bảo rằng, cơn đau bệnh tật xen lẫn nỗi đau đớn khôn nguôi trong ḷng khiến anh ta nhiều đêm không thể chợp mắt.
Cơn mưa phùn lất phất rơi xuống khuôn viên trại giam Xuân Nguyên - Bộ Công an báo hiệu đợt gió mùa đông bắc lạnh giá hơn. Vậy mà, Lương Thế Hà vẫn mặc nguyên bộ quần áo tù mỏng manh lên gặp khách. Những cơn gió rít lên từng hồi, xuyên thấu da thịt khiến cho Hà càng thấy lạnh hơn. Anh ta co ro ngồi trong góc pḥng. Hà bảo rằng đă lâu lắm rồi, gia đ́nh chưa ai lên thăm. Bởi thế, dù thời tiết rất lạnh, nhưng anh ta vẫn không có một manh áo ấm... Nếu như cái ngày kinh hoàng ấy, anh ta biết b́nh tĩnh hơn, th́ mọi thứ không mù mịt với Hà đến thế.
Hạnh phúc mỏng manh
Vùng quê Gia Viễn, Ninh B́nh nơi Hà sinh ra vốn nghèo khó nhưng dù lam lũ, vất vả, cha mẹ Hà đă gắng để các con được ăn học bằng bạn bằng bè và thoát khỏi cuộc sống cơ cực, nghèo khó. Biết cha mẹ phải chắt chiu nuôi ḿnh ăn học, ngay từ khi c̣n ngồi trên ghế nhà trường, Hà đă cố học thật tốt. Sau khi tốt nghiệp Trường Công nhân cơ điện, năm 1998, Hà được một công ty thép có tiếng ở Hà Nội nhận vào làm việc với mức lương khá cao.
Hà được làm việc ở nơi phồn hoa với mức thu nhập ổn định khiến cho cha mẹ Hà cũng thấy vui ḷng và hănh diện với bà con cḥm xóm. Rồi trong một lần về quê, Hà đă gặp cô gái Nguyễn Thị Thúy - người con gái nết na ở cùng xă và kém Hà 2 tuổi. Tuy không đẹp, nhưng nét duyên của Thúy đă hớp hồn Hà ngay từ lần gặp đầu tiên. T́nh yêu của họ được nuôi dưỡng và họ nên duyên vợ chồng sau một năm t́m hiểu.
Từ khi có vợ, cứ tuần nào được nghỉ, Hà lại khăn gói về quê thăm vợ. Nh́n người vợ mơn mởn sức xuân lại phải sống xa chồng khiến cho Hà suy nghĩ. Nhưng v́ công việc, anh ta đành nén nỗi nhớ thương vợ. Rồi hai năm sau ngày cưới, vợ Hà có tin vui. Nhưng ngặt nỗi, con gái của Hà khó nuôi, cứ khóc ngằn ngặt và bắt người thân bế ẵm suốt cả đêm. Nh́n vợ gầy đi trông thấy khiến cho ḷng Hà xót xa.
Suy đi, tính lại, cuối cùng Hà quyết định chuyển công tác về quê để sống gần vợ, gần con, đỡ đần cuộc sống bộn bề, vất vả cho vợ. V́ thế, năm 2002, Hà chuyển công tác từ Hà Nội và về quê xin vào làm thợ hàn cho doanh nghiệp Xuân Trường. Dù mức lương không cao so với làm ở Hà Nội nhưng Hà vẫn thấy vui v́ hàng ngày được nh́n thấy vợ con.
Và cứ thế, ngày ngày Hà đi làm, tối về lại quây quần bên mâm cơm gia đ́nh với những người thân yêu của ḿnh. Cuộc sống cứ thế trôi đi cho đến năm 2004, thấy trong người có những triệu chứng lạ, mắt vàng, ăn uống khó tiêu, khó thở, Hà đă đi khám bác sĩ. Sau rất nhiều khâu xét nghiệm, Hà cầm tờ kết quả trên tay và lặng người khi phát hiện ḿnh mắc căn bệnh viêm gan cấp. Tuy nhiên, v́ kinh tế không mấy dư giả nên anh ta đă không dành toàn tâm toàn lực vào việc chữa trị khiến bệnh t́nh ngày càng tăng nặng. Chính v́ vậy, Hà đă nhiều lần ngất đi sau những lúc làm việc quá sức.
Tháng 3-2004, trong một lần đang làm công tŕnh cho dự án của doanh nghiệp, Hà đă ngất xỉu và phải nghỉ việc ở đó. Ở nhà dưỡng bệnh được ít ngày, Hà định xin đi làm lại nhưng vị trí của anh ta lúc ấy trong doanh nghiệp đă có người khác thế chân. Vậy là Hà đă bị thất nghiệp. Lao động chính trong gia đ́nh đă không có việc làm khiến cho vợ con Hà cũng phải sống trong cảnh thiếu thốn. Hà xoay sở đủ thứ nghề, mong có thể kiếm ra tiền đỡ đần vợ con nhưng càng cố gắng th́ công việc của Hà càng gặp bế tắc.
Xuống tay sát hại vợ
Đúng lúc ấy, người anh trai bên vợ Hà đă gọi hai vợ chồng ra Móng Cái, Quảng Ninh để xin cho cả hai vợ chồng làm công nhân ở đó. Mừng rơi nước mắt v́ sắp kiếm được việc, nhưng lúc đó, trong người hai vợ chồng Hà chẳng có đồng nào. Họ đành chạy vạy, vay mượn bạn bè để lấy tiền đi làm và những người bạn của vợ chồng Hà cũng thương hoàn cảnh của Hà mà sẵn ḷng cho vay. Hai vợ chồng Hà khăn gói ra Móng Cái, Quảng Ninh với vài trăm ngh́n đồng. Khi đến nơi, họ được người anh trai sắp xếp cho ở nhờ căn hộ tập thể trong một khu công nghiệp với tiện nghi vừa đủ để cho cặp vợ chồng này sinh hoạt.
Tuy nhiên, chờ đến ngày 26-12-2004, đă mấy ngày trôi qua mà hai vợ chồng Hà vẫn cứ ngồi nhà ăn không, chẳng có việc làm khiến cho Hà tức tối. Khi hỏi anh trai của vợ th́ Hà vẫn nhận được câu trả lời cố chờ đợi thêm ít ngày, làm cho Hà thêm hậm hực. Và anh ta đă mang tất cả những tức tối ấy chút lên đầu vợ. Hà bắt chị Thúy phải cùng ḿnh bỏ về quê.
Thấy chồng giận, chị Thúy cũng nhỏ nhẹ khuyên răn rằng đă mất công, bỏ tiền đi ra đến đây rồi th́ cố ở lại làm đến Tết rồi hăy về. Tuy nhiên, trong cơn bực tức, Hà khăng khăng phải về. Chị Thúy th́ cố níu giữ chồng ở lại khiến cho giữa hai vợ chồng xảy ra mâu thuẫn. Trong cơn bực tức, Hà lớn tiếng chửi vợ và xúc phạm gia đ́nh nhà vợ, làm chị Thúy đau đớn. Cố dằn ḷng để vượt qua, nhưng không hiểu sao nước mắt người vợ cứ tuôn trào. Không thể chịu nổi, chị Thúy đă thốt lên rằng: “Nếu không chịu được th́ anh giết em đi…”.
Tưởng rằng như thế Hà sẽ b́nh tĩnh để suy xét mọi thứ, nào ngờ, trong cơn điên loạn, Hà với ngay chiếc búa dưới gầm giường, đập liên tiếp vào đầu, vào gáy vợ khiến chị Thúy nằm gục ngay tại chỗ. Được mọi người đưa đi cấp cứu nhưng do vết thương quá nặng, chị Thúy đă tử vong. C̣n về phần Hà, sau khi gây án, anh ta đă bỏ đi lang thang. Đến 20h cùng ngày, Hà đă đến công an đầu thú.
Ân hận nhưng mọi thứ đă quá muộn đối với người đàn ông trẻ tuổi. Cũng từ đó, Hà phải chấp nhận đau thương đến tột độ. Ngày tháng trôi đi, Hà bảo rằng khi ngồi trong nhà tạm giam, anh ta mới thấy thấm thía tất cả và lúc ấy mới thấy mọi thứ quư giá với ḿnh đến nhường nào. Đă không ít đêm, trong giấc ngủ chập chờn, Hà mơ thấy vợ về nhưng không tha thứ cho tội lỗi của anh ta và đ̣i Hà phải trả giá bằng mạng sống.
Sau khi gây án, Hà nghĩ ḿnh phải nhận mức án tử h́nh, nhưng qua cả hai phiên ṭa sơ thẩm và phúc thẩm, cuối cùng, Hà chỉ phải nhận mức án chung thân về hành vi giết người. Được tha tội chết nhưng Hà không thấy thanh thản mà thậm chí c̣n mang nỗi ḷng nặng trĩu. Bởi Hà biết rằng con đường phía trước đối với anh ta thật gian nan. Lúc ấy, cơn dằn vặt như thấu vào tâm can Hà khiến nhiều đêm anh ta không thể chợp mắt. Những h́nh ảnh vợ quây quần bên con, chăm bẵm cho chồng cứ hiện về... Ấy vậy mà chỉ trong tích tắc, v́ không ḱm nén được cơn giận, Hà đă đạp đổ mọi thứ, tước đi mạng sống của vợ, chôn vùi hạnh phúc của ḿnh sau cánh cửa trại giam, đẩy con gái bơ vơ không cha, không mẹ.
Sau khi lĩnh án, đến tháng 11-2005, Hà được chuyển về trại giam Xuân Nguyên thụ án. Công việc lao động ở trại không quá nặng nhọc nhưng hàng đêm, những cơn đau bệnh gan hoành hành khiến anh ta không thể chợp mắt. Những cơn đau bệnh tật xen lẫn với nỗi đau ḷng cứ giày ṿ, cắn xé người đàn ông tội lỗi. Thời gian đầu tiên, cứ 3 tháng một lần, gia đ́nh lại cử người lên thăm Hà. Những lúc như thế, ḷng Hà thấy ấm lại phần nào.
Hơn 6 năm thụ án ở trại giam, đứa con gái - khúc ruột nối t́nh cảm giữa vợ và Hà - đă gần chục tuổi, cũng đă có lần lên thăm cha. Nhưng lúc ấy, nó vẫn chưa hiểu lư do v́ sao cha phải ngồi tù. Bởi trong kư ức non trẻ, nó vẫn nghĩ rằng mẹ nó chết v́ bị tai nạn giao thông chứ không phải do cha cướp mạng sống.
“Nghe tiếng con bi bô, hỏi những câu ngây thơ như cha làm sao ở đây lâu thế, sao cha không về với con,... khiến ḷng em như có dao cứa. Em rất sợ một ngày nào đó, nó sẽ biết sự thật rằng chính em là người đă cướp đi mạng sống của mẹ nó, cướp đi hạnh phúc của đời nó th́ chắc hẳn con bé sẽ chẳng bao giờ tha lỗi cho em…” - người đàn ông 35 tuổi nói trong nước mắt.
Theo Bảo Nam (Người lao động)