R10 Vô Địch Thiên Hạ
Join Date: Nov 2007
Location: LCN
Posts: 55,869
Thanks: 40
Thanked 564 Times in 514 Posts
Mentioned: 2 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 1 Post(s)
Rep Power: 74
|
Những năm 80 của thế kỷ XX trở về trước, khi những cánh rừng già ở xă Thu Lũm, huyện Mường Tè (Lai Châu) c̣n nguyên sơ, hoang dại, những ngôi nhà của người Hà Nh́ c̣n lưa thưa, tản mát, hổ, báo, gấu… nhiều lắm, tác oai tác quái gieo rắc tai ương cho con người.
Để không phải chứng kiến cảnh người thân của ḿnh phải bỏ mạng, họ đă vùng lên chiến đấu với thú dữ.
Hổ dữ săn người
Đến tận bây giờ, kư ức về những câu chuyện rùng rợn liên quan đến hổ dữ ăn thịt người vẫn c̣n in hằn đậm nét trong tâm trí những người Hà Nh́ ở bản Thu Lũm, xă Thu Lũm.
Các cụ cao niên trong làng kể lại, khoảng hơn 30 năm trở về trước, khi Nhà nước chưa nổ ḿn phá núi làm đường cho xe chạy, mỗi gia đ́nh người Hà Nh́ sống gần như biệt lập ở một quả đồi, may mắn lắm mới có một cḥm xóm khoảng 5 - 6 nóc nhà, sống nhờ làm rẫy, trồng thuốc phiện và chăn thả gia súc.
Chuyện hổ, báo vào bản bắt trâu, lợn, ngựa tha về rừng xé thịt là chuyện thường t́nh. Nhưng, sự liều lĩnh của chúng c̣n được đẩy lên tột độ khi dám đặt con người là mục tiêu săn mồi.
Nhớ về quá khứ buồn đau của gia đ́nh ḿnh 36 năm trở về trước, ông Chu Ph́ Hừ (56 tuổi, ở bản Thu Lũm) không giấu nổi sự căm hận về loài hổ: “Năm 1977, cụ nội tôi là Phù Lỗ Mư đang lấy củi trong rừng th́ không may lọt vào tầm ngắm của một con hổ vằn cái. Thấy có tiếng động sau lưng, cụ Mư ngoảnh lại th́ thấy con hổ đang nhe nanh há mồm tiến đến. Quá sợ hăi và hoảng loạn, cụ vừa chạy vừa kêu to “À dừ! À dừ” (ư muốn nói là “Con hổ! Con hổ!”, đọc đúng phải là “Khà dừ! Khà dừ” nhưng sợ hăi quá nên nói chệch).
 | Bây giờ không c̣n thú lớn nữa, người dân ở bản Thu Lũm chỉ dùng bẫy kiềng loại nhỏ để bẫy lợn rừng, sóc, dúi | Tiếng kêu cứu của cụ Mư vọng vào vách đá, luồn qua khe suối vang núi rừng. Những người làm nương rẫy gần đó vội vàng đến cứu, nhưng khi tới nơi, cụ đă bị hổ ngoạm vào cổ đến tắc thở. Để giành giật lại xác cụ, họ đă cầm đá mài dưới suối ném vào con ác thú, nó sợ quá bỏ chạy vào rừng”.
Khi ấy, ông Chu Pô Hử (bố ông Chu Ph́ Hừ) đang công tác ở Tỉnh đội Lai Châu. Nghe tin cụ Mư bị hổ sát hại, ông lập tức xin phép lănh đạo tỉnh đội mang súng về quê diệt hổ báo thù. Ông đă huy động 3 bẫy kiềng cỡ đại có đường kính 70 cm của dân bản, mua thịt trâu rồi vào rừng lần t́m dấu chân hổ đặt bẫy.
Ngửi thấy mùi thịt, con hổ tiến đến ăn, chân trái phía trước của nó đặt trúng bẫy, hai cánh răng cưa h́nh bán nguyệt khép lại, ghim vào thịt toé máu. Chúa tể rừng xanh vùng vẫy, gầm gào như xé núi.
Ông Hử vội chạy đến, giương súng bắn liền 3 phát đạn, máu hổ phun tung toé tứ phía như ống dẫn nước máy bơm bị vỡ. Giăy giụa hơn gần 20 phút, nó mới tắt thở. Con hổ vằn dài khoảng 2 m, nặng không dưới 200 kg, răng nanh dài và nhọn hoắt được 6 người trói và khiêng về chia cho cả bản.
Trước đó, năm 1972, khi đang chích quả thuốc phiện ở cách nhà khoảng 500 m, thanh niên Chu Xử Xá cũng bị hổ cắn chết rồi lôi xuống khe suối Lố Khổ Khổ Ma (bây giờ đổi thành Ṕ Gia Lố Khổ).
 | Ông Chu Ph́ Hừ kể chuyện bố ḿnh (Chu Pô Hử) giết hổ báo thù cho người thân | Khi người dân phát hiện, thi thể của anh Xá chỉ c̣n sót lại bàn chân và vài mảnh xương. Người Hà Nh́ quan niệm, người chết ở dưới nước th́ không được sạch sẽ, bởi thế hàng năm, gia đ́nh có người quá cố phải cúng 1 con lợn nái, 1 con chó, 5 con gà, 3 quả trứng rồi mời cả bản (hoặc ít nhất 10 hộ) đến ăn để giải trừ những tai ương.
Mấy chục năm đă trôi qua, nhưng hiện tại, em trai của Chu Xử Xá là Chu Phí Xá vẫn phải đảm trách nhiệm vụ cúng bái vong hồn của anh. V́ quá sợ hổ dữ tấn công, mỗi khi vào rừng, dân bản Thu Lũm thường đi ít nhất 3 người để hỗ trợ cho nhau, đồng thời không quên kéo lê một ngọn tre dưới đất để hổ nghe tiếng sợ không dám tới gần.
Cuộc chiến sinh tử với gấu ngựa
Năm 1979, chiến tranh biên giới nổ ra, mỗi hộ dân ở bản Thu Lũm được cấp 1 khẩu súng trường. Ngoài việc chiến đấu tiêu diệt quân thù, người Hà Nh́ c̣n dùng nó để hạ gục thú dữ. Số người bắn được hổ, gấu không dưới một chục, nhưng chỉ c̣n duy nhất một “thợ săn gấu” vẫn sống, đó là cụ Lỳ Ṃ Tư. Bước sang tuổi 82, những nếp nhăn đă khắc sâu chằng chịt trên khuôn mặt, thế nhưng cụ lăo vẫn c̣n rất minh mẫn.
Kể về cuộc chiến sinh tử với con gấu ngựa cái 30 năm trước đây, tâm trạng cụ Tư quặn thắt: “Sáng hôm ấy, một người dân trong bản đi nương về báo tin có 1 con gấu ngựa cái đang dẫn theo 3 đứa con ăn quả vải ở gần khe suối trong rừng, tôi liền vác súng trường và rủ cậu em trai Lỳ Ha Ḷng vào rừng lần t́m theo dấu chân gấu để bắn.
Khi đuổi đến nơi, 4 mẹ con nhà gấu bỏ chạy. Tôi cầm súng bắn chết một con gấu con, sau đó giấu vào bụi rậm và tiếp tục săn lùng gấu mẹ. Không ngờ, con gấu mẹ phục sẵn ở gần đường. Khi chúng tôi đi ngang qua, nó phóng nhanh cắt chụp lấy tôi. Tôi giơ tay phải lên che mặt th́ bị nó cắn vào khuỷu tay, 4 răng nanh đan chéo dài hơn 10 cm phập thủng xương.
 | Ông Lỳ Ṃ Tư (82 tuổi) vừa chỉ vào vết thương bị nanh gấu bập vào, vừa kể về trận chiến sinh tử với gấu ngựa | Thằng Ḷng cầm dao cóng bổ thẳng vào lưng gấu. Con gấu đau quá nhả tay tôi ra và quay sang vả tới tấp vào mặt, vào người thằng Ḷng. Những cái móng sắc nhọn của nó chạm vào đâu, máu trên người thằng Ḷng chảy tới đó, bộ quần áo bị xé nát bươm.
V́ cánh tay phải không thể cử động nên tôi không thể kéo bệ khoá ṇng của súng trường được. Tôi phải đặt báng súng xuống đất, dùng 2 chân kẹp chặt rồi lấy tay trái lên đạn và bắn trúng đầu con gấu. Nó ngă xuống giăy dụa.
Khi con gấu chết cũng là lúc thằng Ḷng tắc thở. Dân làng biết tin kéo đến đông đảo, 6 người khiêng con gấu to như con ngựa; 2 người khiêng xác thằng Ḷng về nhà và 1 người cơng tôi đến nhà thầy lang cầm máu đắp thuốc. Hai năm sau đó, cánh tay của tôi bị liệt, phải tập luyện rất nhiều mới có thể cử động được”.
Đêm đêm, ông Tư vẫn thường choàng tỉnh giấc v́ mơ thấy cảnh tượng kinh hoàng của cuộc chiến đấu đẫm máu ấy, rồi chạy sang nhà em trai ở ngay kế bên để thắp hương. Ông cũng bỏ nghề từ đó.
Ông Chu Ph́ Hừ tâm sự: Những người săn thú dữ thường không có hậu vận. Cách đây 4 năm về trước, con của ông Lỳ Cà Tư (người cùng bản) đi vào rừng đặt bẫy kiềng đường kính 50 cm bắt thú lớn gần nương của gia đ́nh.
Mấy hôm sau, người con bảo bố vào rừng thăm bẫy. Ông Cà Tư đă đến sát bẫy nhưng tưởng chưa tới nơi nên tiếp tục đi tiếp. Chân ông chạm phải bẫy, hai cánh răng cưa sập vào toé máu. Đau đớn đến tột cùng nhưng không thể nào bửa 2 cánh răng cưa ra được, càng cử động bẫy càng nghiến sâu vào da thịt, ông Cà Tư phải nằm lại nơi rừng thiêng nước độc, la thét thảm thiết nhưng không ai nghe thấy.
Hai ngày sau, con trai ông Cà Tư vào rừng t́m bố th́ phát hiện ông đang rên rỉ kêu than, mặt mày xanh xao, người gầy rộc. Tại vết răng cưa bẫy kiềng găm vào, vi khuẩn đă xâm nhập mạnh gây nhiễm trùng nặng, phần thịt bị hoại tử màu đen ś, bốc mùi hôi thối. Tuy gia đ́nh đă chạy chữa khắp nơi nhưng vết thương của ông Cà Tư không khỏi được, thậm chí ngày càng lan rộng. Hai năm sau th́ ông qua đời.
|