“Tôi nhớ nó quá cô ơi!” Người đàn bà vừa được nhà quàn Peek Family, Westminster, mở nắp quan tài cho nh́n thấy mặt người con xấu số lần cuối trước khi thi hài được đẩy vào ḷ thiêu, quay lại nh́n quanh, ngơ ngác. Rồi bà ôm lấy tôi. Và khóc.
Quả thật, như bà Mă Thị Chu nói, bà không có người thân nào ở đây để nương tựa, bấu víu, ngoại trừ ông chồng lúc tỉnh lúc mê và một người cậu họ xa.
Những người có mặt cùng bà trong đám tang này đều là “người dưng.” Họ đến để bà không cảm thấy cô độc trong cuộc đời này, nhất là trong khoảnh khắc đau đớn như thế này.
 |
Bà Mă Thị Chu (giữa) bên những đồng hương đến an ủi, chia sẻ với bà trong đám tang đơn sơ của con trai. (H́nh: Ngọc Lan/Người Việt) |
Kể từ lần dự đám tang bà Hai bán báo - một đám tang mà tôi cho rằng đơn sơ, chóng vánh và buồn tủi nhất trên đời - đến lần này, đám tang của Peter Lâm, con trai bà Mă Thị Chu, cũng trong một không khí tương tự.
Có khác chăng, số người đến chia buồn cùng bà Chu đông hơn, dù rằng cũng không thể đếm quá ba bàn tay.
Có khác chăng, chiếc quan tài của con trai bà Chu được tươm tất hơn chiếc ḥm bằng giấy của bà Hai bán báo.
Và như ao ước trước đó của người mẹ đau khổ, con trai bà đă được mặc quần áo đầy đủ và vợ chồng bà có thể nh́n thấy nó lần cuối cùng, trước khi ngọn lửa ḷ thiêu được khởi động... Tất cả có được đều từ sự đóng góp của những tấm ḷng độc giả gần xa, như một nghĩa cử của t́nh người, t́nh đồng hương trong cơn hoạn nạn.
***
Tôi đứng lặng yên nh́n người mẹ trong bộ đồ màu đen đứng chắp tay trước ngực, mắt hướng về chiếc quan tài đứa con trai bạc mệnh được đặt sau tấm kính ngăn cách, thút thít khóc trong tiếng kinh, tiếng kệ, tiếng mơ đều đều vang lên.
Khoảng 10 phút sau khi nghi thức tụng niệm bắt đầu, một ai đó đă chở người chồng đau ốm của bà tới. Ông Lâm Văn Ngọc liêu xiêu bước vào, đưa mắt ngơ ngác nh́n những người chung quanh. Rồi ông đứng cạnh bà. Cũng chắp tay, thẫn thờ nh́n về phía chiếc quan tài.
Nhưng chưa được 5 phút, ông quá yếu không thể đứng được. Ông ngồi lọt thỏm vào một góc. Im lặng nh́n mọi người.
Đúng 30 phút, buổi tụng kinh chấm dứt. Thượng Toạ Thích Viên Huy, trụ tŕ chùa Điều Ngự, Westminster, nói vài lời chia buồn cùng gia đ́nh, trước khi bà Chu nói những lời cám ơn chân chất.
Tôi bỗng lặng người đi khi nghe bà nói với nhân viên nhà quàn: “Làm ơn cho tôi nh́n mặt cháu một lần cuối đi chú!”
Người mẹ kéo người người cha tiến gần sát đến tấm kính ngăn cách. Chờ đợi.
 |
Bà Mă Thị Chu và ông Lâm Văn Ngọc đứng chờ để được nh́n thi hài con trai lần cuối trước khi hỏa táng. (H́nh: Ngọc Lan/Người Việt) |
Người cha đă có thể ngồi im lặng trong lúc người ta tụng kinh, nhưng rơ ràng ông bối rối, ông hồi hộp, ông nôn nóng trong lúc chờ thấy mặt con ḿnh. Khi nắp quan tài được mở ra, ông áp mặt sát tấm kính để nh́n. Hai bàn tay rờ trên tấm kính. Tiếng người mẹ không ngừng thút thít.
Chỉ chừng 2 phút. Nắp quan tài đóng xuống.
Người cha vẫn đứng nguyên tại chỗ, không muốn bước đi. Ông ra hiệu xin người ta mở nắp cho ông được nh́n con ông lần nữa. Tiếng người mẹ nài nỉ xót xa: “Cho nh́n một lần nữa đi chú!”
Và người ta lại mở nắp thêm một lần nữa. Thật nhanh.
***
Cuối cùng th́ bà Chu cũng yên ḷng khi đă tổ chức được cho con trai ḿnh một nghi thức ma chay muộn màng, dù là đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn được.
Nh́n h́nh ảnh người mẹ bước đi khó nhọc vừa ôm trên tay chiếc lư hương, vừa dáo dác đi t́m người chồng không hoàn toàn khỏe mạnh trong khuôn viên nhà quàn, tôi chợt nhớ đến giọng bà gọi cho tôi 10 ngày trước đó, “Tôi đă nhờ nhà quàn mang được xác nó về rồi đó cô. Thứ Hai, 17 Tháng Hai người ta sẽ thiêu. Tôi mừng quá cô ơi. Cuối cùng cũng mang được nó về rồi.”
Tôi lại nhớ đến lần bà kể: “Hôm tối Chủ Nhật, không ngủ được, tôi cứ ngồi nh́n tấm h́nh nó. Tôi nói 'má mang được con về rồi. Thứ Hai tới người ta sẽ thiêu con. Má không làm ǵ được cho con hết. Con đi nghe.' Rồi không hiểu sao đến ngày hôm sau th́ bên văn pḥng ông Luật Sư Đỗ Hiếu Liêm gọi đến cho tôi.”
Cuộc đời có những trùng hợp, có những ngẫu nhiên, mà đôi lúc người ta cho đó là những điềm báo...
Sao cũng được. Tôi mừng cho bà khi nghe tin đó.
 |
Những người đến tham dự đám tang Peter Lâm,cùng cầu nguyện cho anh, dù rằng không hề quen biết, chỉ đọc qua trên nhật báo Người Việt. (H́nh: Ngọc Lan/Người Việt) |
Người ta vẫn nói ông Trời không cho ai được trọn vẹn điều ǵ nhưng cũng không lấy đi của ai đến cạn kiệt những niềm tin. Trong cơn đau khổ nhất của cuộc đời, bà Chu đă gặp được những tấm ḷng tử tế, từ khắp nơi gửi đến cho bà.
Người ta chia sẻ với bà, an ủi bà và cũng cảm kích bà, khi nghe từ miệng người đàn bà khốn khó nói một cách cương quyết: “Xin cám ơn ḷng tốt của mọi người, nhưng tôi không nhận tiền giúp đỡ nữa. Tôi có đủ tiền lo đám ma cho con tôi rồi. Đừng gửi cho tôi nữa.”
Dù rằng trong những ngày qua, vừa phải canh cánh trong ḷng nỗi đau của người mẹ mất con, vừa phải mất nhiều thời gian để giải thích với nhân viên xă hội, hỏi cặn kẽ một cách khá bất thường, về số tiền mà những độc giả hảo tâm gửi đến cho bà đă được dùng chi vào những việc ǵ một cách thật chi li, nhưng mà có lẽ bà cảm thấy ấm ḷng, như bà nói: “Người ta đọc báo nên gọi điện thoại cho tôi nhiều lắm cô ơi. Nhiều người tốt lắm cô ơi. Họ đến tận nhà để thăm, để cho tiền, nhưng mà tôi không có lấy nữa.”
***
Đám tang đă xong. Tro cốt con trai bà Chu được đưa về để tại chùa Điều Ngự. Bà Chu đă có luật sư đứng ra làm đại diện cho một vụ kiện kéo dài và tốn kém nhưng bà không phải trả tiền.
Sau giờ làm ngày hôm nay, tôi sẽ đến Costco lấy những tấm h́nh tôi chụp trong đám tang Peter Lâm mang đến tặng bà làm kỷ niệm. Và như sếp tôi vừa nói: “Vậy là xong rồi. Bắt đầu một đề tài mới nhé!”
Vâng, tôi cảm thấy an ḷng, với một độc giả, một đồng hương.
nv