Cọp xuất hiện ở làng Lạc An và Mỹ Lộc đă làm cho dân chúng kinh hồn khiếp vía. Người dân bắt đầu lo sợ cọp sẽ tấn công người chứ không chỉ với gia súc nên hết sức hoang mang. Lúc này, thợ săn cũng xuất hiện và họ cũng thấy lo v́... cọp chỉ có ba móng.
Thức trắng đêm canh cọp dữ
Chúng tôi xin kể chuyện cọp bắt heo tại nhà bà Tư Oai ở hốc ông Quẹo, xă Mỹ Lộc (xă Mỹ Lộc kéo dài gần mười cây số, từ ven sông Đồng Nai dọc lên Đất Cuốc, Đất Đạo, giáp làng Tân Dân, giáp đường đi xứ Tân Uyên, tỉnh B́nh Dương ngày nay). Như đă kể ở kỳ 1, bà Tư Oai bỗng nhiên lăn đùng nằm chết giấc, đè lên chậu cám heo. Lúc đó, ông Năm Hạnh, nhà ở gần đó nghe tiếng rú của của bà Tư Oai cũng như tiếng heo kêu th́ hồi hộp chạy sang đến nơi th́ mặt bỗng tái xanh v́ thấy bà Tư Oai nằm bất động.
Quan sát thêm th́ thấy trong chuồng heo có một vết dài từ trong đó vượt ra, chạy tít vào rừng. Thấy cảnh tượng ấy, ông hoảng hồn và la “cọp… cọp… ớ… cọp”. Càng la, giọng ông càng lạc đi. Thế rồi cũng có người nghe được tiếng ông Hạnh và tiếng mơ, thùng thiếc bắt đầu vang dậy khắp xóm, rồi cả một vùng. C̣n ông Năm Hạnh cũng định thần được th́ lúc đó giọng ông cũng đă khàn hẳn. ông quay đầu nh́n lại th́ thấy bà Tư Oai vẫn nằm bất động bên chuồng heo, ông đưa tay chỉ và nói: “Cứu… cứu bà Tư Oai”.
Một toán thanh niên, trai tráng tiếp tục theo vết máu đi vào rừng với nhiều vũ khí trong tay. Trong lúc đó, nhà bà Tư bỗng nhiên đông nghịt người. Người th́ lấy gừng giă nhỏ sao nước tiểu (bài thuốc dân gian giúp người ngất xỉu tỉnh dậy), người lại lấy cái áo rách đốt dưới gầm giường, rồi người th́ ngồi cạnh bà Tư Oai lay lay sau khi đă thực hiện các công đoạn trên. Trong khi đó, chị Ba Sắc, con gái bà Tư Oai đang đi làm bỗng nhận được hung tin chạy hú hồn hú vía, về tới sân, chị Ba Sắc vội quẳng gánh giữa sân và khóc nức nở: “Má ơi, làm sao mà khổ vậy má ơi…”.
Tối hôm đó, cả xóm hốc ông Quẹo không ai dám ngủ. Ai cũng nơm nớp lo sợ v́ không biết cọp quay lại lúc nào. Mỗi nhà đốt hai ba cây đèn chai để quanh nhà (người ta lấy một cái chai đổ dầu vào và dùng sợi dây dù hoặc vải làm tim đèn gọi là đèn chai, ông Nguyễn Huy Quang, một người cố cựu tại huyện Tân Uyên, tỉnh B́nh Dương cho biết). Để đề pḥng, họ c̣n bày la liệt thùng thiếc, mâm thau, mơ tre, thùng gỗ giữa sân, trong nhà… để nếu có động tĩnh ǵ th́ có thể cầm ngay mà dùng. “Họ ngồi thức trong nhà một cách sợ hăi, nếu có mắc tiểu cũng phải rủ hai ba người cùng đi chứ không dám đi một ḿnh. Họ lơ láo nh́n trừng trừng vào rừng tối. Họ rùng ḿnh tưởng tượng như cọp ngồi ŕnh bắt họ dưới lùm cây”, kư giả Sơn B́nh viết.
Lúc này, trong nhà bà Tư Oai cũng thắp ba cây đèn chai ở gian ngoài. Chị Ba Sắc ngồi bên cạnh mẹ nằm trên giường tre. Nhưng một tiếng động ngoài trời hay một cành cây khô rớt xuống, một con chuột chạy qua nóc tranh sạt sạt cũng khiến chị Ba sắc rùng ḿnh. Chị biết rằng, những mành tre mỏng manh che chắn nhà cửa của gia đ́nh chị sẽ không thể nào ngăn được sự hung tợn của con cọp khủng khiếp kia. Giứa đêm khuya, bất chợt bà Tư Oai bỗng tỉnh giấc và la lên. Chị Ba Sắc liền ôm mẹ vào ḷng và kêu: “Má… má..:.
Dù mệt nhưng bà Tư Oai gắng hỏi con gái: “Con heo… sống hay chết hả Ba (tên gọi chị Ba sắc)?”. Chị Ba sắc ̣a khóc và ôm mẹ chặt hơn: “Nó tha đi rồi má ơi”. Bà Tư Oai cũng nước mắt dàn dụa: “Tha đi rồi, trời ơi… ông giết mẹ con tôi rồi…”. Hai mẹ con đang miên man trong ḍng cảm xúc mất con heo, tài sản lớn nhất nhà th́ ở xóm dưới lại vang lên tiếng thùng thiếc, tiếng mơ lẫn tiếng la: “Cọp… cọp… cọp”. Cả làng Mỹ Lộc lại bật dậy và ai cũng cầm sẵn hung khí, đánh mỏ, thùng thiếc vang cả một vùng trời. Chị Ba sắc cũng cầm cây gơ chiếc thùng thiếc liên hồi, dồn dập… Chị gơ đến ră rời cái tay.
Thợ săn t́m cọp ba móng
Chuyện cọp dữ xuất hiện đă làm náo loạn cả một khu vực rộng lớn. Đặc biệt, với người dân các nơi có cọp về th́ ngày đêm không yên, ai cũng nơm nớp lo sợ. Và rồi, người xưa thường nói “tiếng lành đồn xa” nhưng chuyện cọp về làng c̣n đồn nhanh hơn bất cứ thứ ǵ khác lúc đó. Họ cứ truyền tai nhau chuyện cọp bắt và tha ḅ của thằng Tí ở làng Lộc An bên đồng ruộng, rồi nhảy vào bắt heo, trước sự chứng kiến của bà Tư Oai ở hốc ông Quẹo. Bàn về cọp, người dân lúc bấy giờ cho rằng, năm nay rừng loạn nên cọp ra nhiều và mối lo trực tiếp lúc này đă xuất hiện: “Cọp sẽ bắt người, chứ không chỉ bắt thú nữa”.
Trước mối lo này, người dân cũng t́m đủ mọi cách để t́m diệt thú dữ. Thế nhưng, việc này xem ra rất khó khăn. V́ vậy, họ đành t́m cách pḥng ngừa là chính, bằng các dụng cụ thùng thiếc, trống, mơ, gậy gộc… C̣n cánh đàn ông và thanh niên trai tráng th́ cũng t́m được một vài khẩu súng và chuẩn bị đầy đủ các loại vũ khí thô sơ: gậy, giáo, cung tên… Thế nhưng, để t́m được dấu vết của cọp dữ là chuyện không hề dễ dàng. Mặt khác, con cọp này như đă biết được sự chuẩn bị của dân làng, nên nó xuất hiện ở những nơi mà người dân không hề ngờ tới, đặc biệt là sau vụ bắt heo nhà bà Tư Oai.
Thế nên, dù có chuẩn bị vũ khí cũng không làm ǵ được. Thêm phần, con cọp này rất lanh lẹ, “lại vô ảnh, khứ vô h́nh”, ngoài những vết máu của con mồi c̣n vương văi mà thôi. Cho nên, sau khi nó vụt qua chân đồi Giáp Lạc th́ mọi người không hề biết được tung tích của nó ở đâu, kể cả người chạy nhanh nhất và dũng cảm nhất. Thế nên, theo kinh nghiệm của những người lớn tuổi th́ nên cho người đi t́m các thợ săn về giúp dân làng qua cơn hoạn nạn của cọp dữ.
Một mặt là có người mời, mặt khác, với vốn đam mê săn thú dữ, nên các thợ săn ở khắp nơi nghe đồn có cop xuất hiện ở làng Lạc An và Mỹ Lộc th́ liền t́m tới. Họ t́m đến và ḍ hỏi tin tức về loài cop dữ. Đầu tiên, họ t́m đến thằng Tí bị cọp bắt mất ḅ, rối t́m đến đám mục đồng để “điều tra” kỹ lưỡng thông tin, nước đi của cọp mong sẽ có được thông tin cần thiết cho ḿnh. Theo thằng Tí mô tả th́: lúc nó đang ngồi nói chuyện với đám mục đồng trong làng cùng đi chăn ḅ th́ thấy cái ǵ đó là lạ. Mấy con trâu cứ thụt lủi ra ngoài ruộng, lúc đó chúng đang gặm cỏ gần chân núi Giáp Lạc.Chúng vừa lùi vừa chụm đít lại với nhau, nghếch mơ kêu liên hồi: “nghé… ọ. Nhưng khi nh́n mấy con bờ th́ nó vẫn thấy chúng c̣n gặm cỏ b́nh thường ở gần chân núi Giáp Lạc, thỉnh thoảng mấy con lại ngẩng đầu lên nh́n vào cánh rừng và kêu “khịt… khịt”. Rồi chợt thoáng một cái, một con cọp thật to, lông vằn đen, vằn vàng lao từ trong cánh rừng lao ra giống như tên bay chụp ngay con ḅ.
Chỉ trong tích tắc, nó vật con ḅ ra và nó chỉ nghe được tiếng, con ḅ la lên được vài cái “ọ… ọ” rồi cả đám ùa chạy theo đàn ḅ, đàn trâụ tán loạn.
Sau đó, thằng Tí c̣n dẫn đám thợ săn “chuyên nghiệp” đi t́m dấu chân cọp để lại. Và không khó để họ t́m thấy dấu vết của cọp từ ngay chỗ bắt ḅ và chạy sâu vào trong rừng. Tuy nhiên, có điều làm họ hết sức lo lắng, mặc dù họ là những thợ săn chuyên nghiệp, đó chính là những dấu chân cọp để lại. Họ bàn bạc với nhau mà thằng Tí nghe được là: “Con cọp chỉ có ba móng. Bàn chân của nó lớn hơn một bàn tay của người lớn x̣e ra”. Họ nói: “Con cọp này lâu đời lắm rồi”. Thằng Tí về kể lại cho mọi người cùng nghe th́ ai cũng hoảng hồn. Đặc biệt là với những người lớn tuổi. Bởi họ biết, cọp sống lâu năm th́ đă “thành tinh”. Một khi đă hung dữ th́ khó mà lường được hậu quả. Tương tự, tại nhà bà Tư Oai, đám thợ săn cũng t́m thấy dấu của chân cọp chỉ có ba móng, kích cỡ giống với bên làng Lạc An. Đến đây, đám thợ săn kết luận:
“Thôi rồi ! Đúng cọp ba móng rồi, chớ không sai đươc. Chà! Giống này th́ khó ḷng hạ nó lắm”.
therealrtz ⒸVietSN